Ở Đây Không Có Suất Trọng Sinh
Chương 111
Chuyện của Hàn Uẩn cộng thêm vận mệnh vốn có của Chúc Thanh Lan tuy hơi khiến người ta khó chịu, nhưng một người thì vốn chẳng liên quan gì đến mình, người còn lại thì đã tránh được kết cục xấu, nên Cố Thanh Hoan cũng không để trong lòng quá lâu.
Hôm nay Trần Trạch Lâm tìm cớ trao đổi với giáo viên các môn, xin bớt lại một chút bài tập, có giáo viên thậm chí không giao bài luôn.
Trong mắt các thầy cô, hành động của học sinh lớp ba lần này xem như gián tiếp bảo vệ Trần Trạch Lâm. Có học sinh giúp mình xả giận, cảm giác đó còn sướng hơn tự mình làm nhiều.
Kỳ thi giữa kỳ vừa kết thúc không lâu, lần này lớp ba làm bài khá tốt. Bớt một ít bài tập cũng không ảnh hưởng gì, coi như phần thưởng vậy.
Thế nên Cố Thanh Hoan nhanh ch.óng làm xong bài tập. Trước khi ngủ còn nghĩ mãi chuyện không giành được miếng thịt xá xíu sốt mật ong của Hứa Tinh Hà.
Sáng hôm sau, học sinh lớp ba đến trường với trạng thái hơi uể oải.
Cũng không lạ. Khoảng thời gian thực hiện kế hoạch phản công, mọi người đều chống đỡ bằng nhiệt huyết và sự hưng phấn. Giờ kế hoạch hoàn thành, tối qua lại vừa ăn tiệc mừng, tinh thần vừa thả lỏng, mệt mỏi lập tức kéo đến.
Trần Trạch Lâm bước vào lớp, nhìn đám học sinh nửa sống nửa c.h.ế.t này mà bật cười: “Sao mới qua một đêm đã thành ra thế này rồi?”
“Thầy ơi,” Tần Việt run rẩy giơ một tay lên, “Em cảm thấy mình cần về nhà nghỉ dưỡng mấy ngày, nạp lại năng lượng.”
Trần Trạch Lâm đương nhiên không đồng ý, nhưng ông cũng biết Tần Việt chỉ nói đùa: “Thầy thấy em còn rất tỉnh táo, vẫn đủ sức ngồi đây nói linh tinh cơ mà.”
Tần Việt ngượng ngùng rút tay xuống.
Trần Trạch Lâm dùng sách giáo khoa cuộn lại gõ nhẹ vào lòng bàn tay, như đang suy nghĩ: “Có vẻ phải tìm cho các em chút việc để làm rồi.”
Ông đã nhìn ra, học sinh lớp mình giống như con quay, không có gì thúc là không tự xoay. Đồng thời cũng là kiểu người hóng chuyện chuyên nghiệp, chỉ cần có drama là tinh thần tăng vọt.
Muốn bọn nhỏ này hoạt động lại, phải tìm thứ khiến ai cũng hứng thú.
Ông đặt sách xuống, nghiêm túc nói: “Sắp tổ chức tiệc tối Nguyên Đán, các em biết rồi chứ?”
Cả lớp đồng loạt dựng tai lên.
Cố Thanh Hoan thì vẫn khá thờ ơ. Cô không chỉ biết có tiệc Nguyên Đán, còn biết hôm đó sẽ có một màn khiến nhà họ Nghiêm lao đao.
Gần đây nhóm chat kế hoạch B ít tin nhắn hẳn, bên phía cảnh sát đang gấp rút chuẩn bị bước cuối, thông tin giữ kín như bưng.
Trần Trạch Lâm nói tiếp: “Lần này tiệc tối Nguyên Đán ngoài các tiết mục nội bộ của trường, còn mời khách bên ngoài tham gia. Nghe nói còn có một gameshow hợp tác chính thức sẽ tới.”
Cố Thanh Hoan lập tức ngồi thẳng dậy. Gameshow hợp tác chính thức là cái gì? Bên cảnh sát lại bày trò mới à? “Là chương trình gì vậy thầy?” Tần Việt lập tức hỏi.
“Chi tiết thì thầy cũng chưa rõ. Nhưng nghe nói khách mời sẽ tham gia vào đời sống học đường, thiên về hình thức trò chơi.” Trần Trạch Lâm biết cũng không nhiều.
Cả lớp suy nghĩ một lúc. Nghe có vẻ thú vị thật.
Hay là… tham gia cho vui?
Chỉ nhìn ánh mắt rục rịch của đám học sinh là Trần Trạch Lâm biết mình dùng đúng chiêu rồi.
Ông cầm lại sách: “Được rồi, giờ vẫn là giờ học. Có gì đợi tan học rồi bàn tiếp.”
Lúc này ai nấy học tập nghiêm túc hẳn. Học xong cho tốt mới có tâm trạng đi chơi chứ.
Tan học, cả lớp không còn dáng vẻ lười biếng lúc sáng, tụ lại bàn tán xem Nguyên Đán sẽ có hoạt động gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cố Thanh Hoan đang nói chuyện với Ngu Hân và Giang Sở Sở thì chợt nhớ ra điều gì, quay sang hỏi Tạ Hương Tuyết: “Tạ Hương Tuyết, lần này tiệc Nguyên Đán, cậu không biểu diễn sao?”
Trong lớp ba, học sinh đi theo hướng năng khiếu không nhiều, chỉ có Tạ Hương Tuyết và Tống Dật. Tạ Hương Tuyết lại đặt mục tiêu du học, có kế hoạch riêng.
“Giáo viên dạy múa của mình có nhắc qua. Nghe nói lần này sẽ mời một biên đạo nổi tiếng tới xem, cô ấy cũng từng tốt nghiệp Minh Đức. Nếu được cô ấy để ý thì sẽ là một lợi thế.” Tạ Hương Tuyết nói.
“Rồi sao nữa?” Cố Thanh Hoan hỏi tiếp.
Tạ Hương Tuyết nhún vai: “Nhưng mình tra thử thì thấy hai năm nay cô ấy thường xuyên tham gia sự kiện do Kim Đỉnh Giải Trí tổ chức.”
“Vậy thôi bỏ đi.”
Giang Sở Sở lập tức nói, “Có thể chỉ là hợp tác thương mại, bản thân cô ấy không có vấn đề gì, nhưng theo mình thì vẫn nên hạn chế dính dáng tới nhà họ Nghiêm.”
“Mình cũng nghĩ vậy.”
Tạ Hương Tuyết gật đầu, “Hơn nữa lớp mười hai còn có Lâm Tiểu Tuyết cũng học múa. Nếu Nghiêm Chính Thanh muốn nâng đỡ cô ta, có thể sẽ tạo cơ hội để cô ta tiếp xúc với vị biên đạo kia. Tổng hợp lại thì mình không nên tham gia cho vui. Đầu năm sau mình có một cuộc thi, định tập trung chuẩn bị.”
Như vậy cũng tốt. Tự chọn con đường của mình và đi cho vững. Cố Thanh Hoan giơ ngón cái với cô: “Cố lên!”
Tạ Hương Tuyết đáp lại bằng nụ cười đầy năng lượng.
Dù Tạ Hương Tuyết không tham gia biểu diễn, lớp ba vẫn cực kỳ tò mò về gameshow, chia nhau đi hỏi thăm tin tức.
Cố Thanh Hoan cũng chạy đi hỏi Bạch Hàn Sơn. Hội học sinh có hậu thuẫn tốt thế này, không dùng lúc này thì phí quá.
Bạch Hàn Sơn: 【 Chuyện này em hỏi chị anh đi, chị ấy biết rõ hơn. 】
Cố Thanh Hoan nhanh nhẹn nhắn tin cho Bạch Thanh Âm.
Bạch Thanh Âm: 【 Giáo viên Minh Đức đã biết rồi à… Nói với em một chút cũng được, dù sao ban lãnh đạo trường đã xem phương án hợp tác. 】
Theo lời Bạch Thanh Âm, gameshow lần này quả thật có phía chính thức tham gia. Ngoài ra còn có Kim Đỉnh Giải Trí của nhà họ Nghiêm, công ty Ngũ Âm của Bạch Thanh Âm và vài công ty giải trí khác. Tổng cộng mời bốn nghệ sĩ tham gia.
Bốn người sẽ tuyển học sinh trong trường lập thành đội, trong năm ngày lên kế hoạch tiết mục của đội mình, sau đó biểu diễn tại tiệc Nguyên Đán của Minh Đức.
Tiến độ mỗi ngày sẽ được ghi hình, biên tập rồi phát sóng vào khung giờ vàng buổi tối. Đêm Nguyên Đán sẽ phát trực tiếp toàn bộ.
Trước khi chính thức biểu diễn, bốn người sẽ tương tác với khán giả trong phòng livestream riêng. Cuối cùng phòng livestream chính thức sẽ phát trực tiếp toàn bộ tiệc Nguyên Đán của Minh Đức.
Để không làm rối cấu trúc chương trình chung, thứ tự tiết mục của khách mời phải phối hợp với danh sách tiết mục của trường. Vì vậy tiết mục của khách mời rất có thể sẽ bị khán giả đem ra so sánh với tiết mục của học sinh Minh Đức.
Cố Thanh Hoan: 【 Nghe đúng là vui thật… 】
Khỏi nói chuyện khác, chỉ cần tiết mục của khách mời Kim Đỉnh mà còn không bằng tiết mục học sinh thì chắc chắn sẽ rất thú vị.
Bạch Thanh Âm: 【 Thực ra khá phiền. Còn phải trao đổi với học sinh và phụ huynh, vì có người không muốn xuất hiện trên truyền thông. 】
Cố Thanh Hoan: 【 Ừ, điểm này em đúng là phải bàn với gia đình. 】
Bạch Thanh Âm: 【 Trước thứ sáu tuần này, Minh Đức chắc sẽ phát thư thông báo cho học sinh. Nếu em hứng thú thì tham gia đội của chị nhé? 】
Đến giờ cô vẫn chưa được gặp Cố Thanh Hoan ngoài đời, lần này đúng là cơ hội hiếm có!
Hôm nay Trần Trạch Lâm tìm cớ trao đổi với giáo viên các môn, xin bớt lại một chút bài tập, có giáo viên thậm chí không giao bài luôn.
Trong mắt các thầy cô, hành động của học sinh lớp ba lần này xem như gián tiếp bảo vệ Trần Trạch Lâm. Có học sinh giúp mình xả giận, cảm giác đó còn sướng hơn tự mình làm nhiều.
Kỳ thi giữa kỳ vừa kết thúc không lâu, lần này lớp ba làm bài khá tốt. Bớt một ít bài tập cũng không ảnh hưởng gì, coi như phần thưởng vậy.
Thế nên Cố Thanh Hoan nhanh ch.óng làm xong bài tập. Trước khi ngủ còn nghĩ mãi chuyện không giành được miếng thịt xá xíu sốt mật ong của Hứa Tinh Hà.
Sáng hôm sau, học sinh lớp ba đến trường với trạng thái hơi uể oải.
Cũng không lạ. Khoảng thời gian thực hiện kế hoạch phản công, mọi người đều chống đỡ bằng nhiệt huyết và sự hưng phấn. Giờ kế hoạch hoàn thành, tối qua lại vừa ăn tiệc mừng, tinh thần vừa thả lỏng, mệt mỏi lập tức kéo đến.
Trần Trạch Lâm bước vào lớp, nhìn đám học sinh nửa sống nửa c.h.ế.t này mà bật cười: “Sao mới qua một đêm đã thành ra thế này rồi?”
“Thầy ơi,” Tần Việt run rẩy giơ một tay lên, “Em cảm thấy mình cần về nhà nghỉ dưỡng mấy ngày, nạp lại năng lượng.”
Trần Trạch Lâm đương nhiên không đồng ý, nhưng ông cũng biết Tần Việt chỉ nói đùa: “Thầy thấy em còn rất tỉnh táo, vẫn đủ sức ngồi đây nói linh tinh cơ mà.”
Tần Việt ngượng ngùng rút tay xuống.
Trần Trạch Lâm dùng sách giáo khoa cuộn lại gõ nhẹ vào lòng bàn tay, như đang suy nghĩ: “Có vẻ phải tìm cho các em chút việc để làm rồi.”
Ông đã nhìn ra, học sinh lớp mình giống như con quay, không có gì thúc là không tự xoay. Đồng thời cũng là kiểu người hóng chuyện chuyên nghiệp, chỉ cần có drama là tinh thần tăng vọt.
Muốn bọn nhỏ này hoạt động lại, phải tìm thứ khiến ai cũng hứng thú.
Ông đặt sách xuống, nghiêm túc nói: “Sắp tổ chức tiệc tối Nguyên Đán, các em biết rồi chứ?”
Cả lớp đồng loạt dựng tai lên.
Cố Thanh Hoan thì vẫn khá thờ ơ. Cô không chỉ biết có tiệc Nguyên Đán, còn biết hôm đó sẽ có một màn khiến nhà họ Nghiêm lao đao.
Gần đây nhóm chat kế hoạch B ít tin nhắn hẳn, bên phía cảnh sát đang gấp rút chuẩn bị bước cuối, thông tin giữ kín như bưng.
Trần Trạch Lâm nói tiếp: “Lần này tiệc tối Nguyên Đán ngoài các tiết mục nội bộ của trường, còn mời khách bên ngoài tham gia. Nghe nói còn có một gameshow hợp tác chính thức sẽ tới.”
Cố Thanh Hoan lập tức ngồi thẳng dậy. Gameshow hợp tác chính thức là cái gì? Bên cảnh sát lại bày trò mới à? “Là chương trình gì vậy thầy?” Tần Việt lập tức hỏi.
“Chi tiết thì thầy cũng chưa rõ. Nhưng nghe nói khách mời sẽ tham gia vào đời sống học đường, thiên về hình thức trò chơi.” Trần Trạch Lâm biết cũng không nhiều.
Cả lớp suy nghĩ một lúc. Nghe có vẻ thú vị thật.
Hay là… tham gia cho vui?
Chỉ nhìn ánh mắt rục rịch của đám học sinh là Trần Trạch Lâm biết mình dùng đúng chiêu rồi.
Ông cầm lại sách: “Được rồi, giờ vẫn là giờ học. Có gì đợi tan học rồi bàn tiếp.”
Lúc này ai nấy học tập nghiêm túc hẳn. Học xong cho tốt mới có tâm trạng đi chơi chứ.
Tan học, cả lớp không còn dáng vẻ lười biếng lúc sáng, tụ lại bàn tán xem Nguyên Đán sẽ có hoạt động gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cố Thanh Hoan đang nói chuyện với Ngu Hân và Giang Sở Sở thì chợt nhớ ra điều gì, quay sang hỏi Tạ Hương Tuyết: “Tạ Hương Tuyết, lần này tiệc Nguyên Đán, cậu không biểu diễn sao?”
Trong lớp ba, học sinh đi theo hướng năng khiếu không nhiều, chỉ có Tạ Hương Tuyết và Tống Dật. Tạ Hương Tuyết lại đặt mục tiêu du học, có kế hoạch riêng.
“Giáo viên dạy múa của mình có nhắc qua. Nghe nói lần này sẽ mời một biên đạo nổi tiếng tới xem, cô ấy cũng từng tốt nghiệp Minh Đức. Nếu được cô ấy để ý thì sẽ là một lợi thế.” Tạ Hương Tuyết nói.
“Rồi sao nữa?” Cố Thanh Hoan hỏi tiếp.
Tạ Hương Tuyết nhún vai: “Nhưng mình tra thử thì thấy hai năm nay cô ấy thường xuyên tham gia sự kiện do Kim Đỉnh Giải Trí tổ chức.”
“Vậy thôi bỏ đi.”
Giang Sở Sở lập tức nói, “Có thể chỉ là hợp tác thương mại, bản thân cô ấy không có vấn đề gì, nhưng theo mình thì vẫn nên hạn chế dính dáng tới nhà họ Nghiêm.”
“Mình cũng nghĩ vậy.”
Tạ Hương Tuyết gật đầu, “Hơn nữa lớp mười hai còn có Lâm Tiểu Tuyết cũng học múa. Nếu Nghiêm Chính Thanh muốn nâng đỡ cô ta, có thể sẽ tạo cơ hội để cô ta tiếp xúc với vị biên đạo kia. Tổng hợp lại thì mình không nên tham gia cho vui. Đầu năm sau mình có một cuộc thi, định tập trung chuẩn bị.”
Như vậy cũng tốt. Tự chọn con đường của mình và đi cho vững. Cố Thanh Hoan giơ ngón cái với cô: “Cố lên!”
Tạ Hương Tuyết đáp lại bằng nụ cười đầy năng lượng.
Dù Tạ Hương Tuyết không tham gia biểu diễn, lớp ba vẫn cực kỳ tò mò về gameshow, chia nhau đi hỏi thăm tin tức.
Cố Thanh Hoan cũng chạy đi hỏi Bạch Hàn Sơn. Hội học sinh có hậu thuẫn tốt thế này, không dùng lúc này thì phí quá.
Bạch Hàn Sơn: 【 Chuyện này em hỏi chị anh đi, chị ấy biết rõ hơn. 】
Cố Thanh Hoan nhanh nhẹn nhắn tin cho Bạch Thanh Âm.
Bạch Thanh Âm: 【 Giáo viên Minh Đức đã biết rồi à… Nói với em một chút cũng được, dù sao ban lãnh đạo trường đã xem phương án hợp tác. 】
Theo lời Bạch Thanh Âm, gameshow lần này quả thật có phía chính thức tham gia. Ngoài ra còn có Kim Đỉnh Giải Trí của nhà họ Nghiêm, công ty Ngũ Âm của Bạch Thanh Âm và vài công ty giải trí khác. Tổng cộng mời bốn nghệ sĩ tham gia.
Bốn người sẽ tuyển học sinh trong trường lập thành đội, trong năm ngày lên kế hoạch tiết mục của đội mình, sau đó biểu diễn tại tiệc Nguyên Đán của Minh Đức.
Tiến độ mỗi ngày sẽ được ghi hình, biên tập rồi phát sóng vào khung giờ vàng buổi tối. Đêm Nguyên Đán sẽ phát trực tiếp toàn bộ.
Trước khi chính thức biểu diễn, bốn người sẽ tương tác với khán giả trong phòng livestream riêng. Cuối cùng phòng livestream chính thức sẽ phát trực tiếp toàn bộ tiệc Nguyên Đán của Minh Đức.
Để không làm rối cấu trúc chương trình chung, thứ tự tiết mục của khách mời phải phối hợp với danh sách tiết mục của trường. Vì vậy tiết mục của khách mời rất có thể sẽ bị khán giả đem ra so sánh với tiết mục của học sinh Minh Đức.
Cố Thanh Hoan: 【 Nghe đúng là vui thật… 】
Khỏi nói chuyện khác, chỉ cần tiết mục của khách mời Kim Đỉnh mà còn không bằng tiết mục học sinh thì chắc chắn sẽ rất thú vị.
Bạch Thanh Âm: 【 Thực ra khá phiền. Còn phải trao đổi với học sinh và phụ huynh, vì có người không muốn xuất hiện trên truyền thông. 】
Cố Thanh Hoan: 【 Ừ, điểm này em đúng là phải bàn với gia đình. 】
Bạch Thanh Âm: 【 Trước thứ sáu tuần này, Minh Đức chắc sẽ phát thư thông báo cho học sinh. Nếu em hứng thú thì tham gia đội của chị nhé? 】
Đến giờ cô vẫn chưa được gặp Cố Thanh Hoan ngoài đời, lần này đúng là cơ hội hiếm có!
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận