“Vậy cần bao lâu?”

“Không lâu đâu.”

Dù sao toàn bộ trò chơi cũng chỉ có mười ngày.

Nhưng Tống Ly vẫn còn lo lắng.

“Rắc rối hiện tại là ánh nắng.”

Nước sông Vịnh Tinh Thần có thể đi lấy ngay, nhưng trời sắp tối rồi. Muốn có ánh nắng tốt nhất thì sớm nhất cũng phải là trưa ngày mai.

Hơn nữa nhất định phải trồng trong vườn nho nơi này do chính Adams chọn, chắc chắn là vị trí có ánh nắng tốt nhất.

Tống Ly xoa trán, quay sang Tiêu Vân Hàn.

“Thời hạn có thay đổi không?”

Tiêu Vân Hàn lắc đầu.

Tối hậu thư vẫn là 7 giờ, mà bây giờ chỉ còn một tiếng rưỡi.

“Đi trước đã, tôi cần anh đi g.i.ế.c một người,” Tống Ly nói.

“G.i.ế.c ai?”

“Tên phục vụ đó. G.i.ế.c xong thì rút, tên phi công để chúng tôi xử lý.”

Nói rồi, Tống Ly chuyển toàn bộ nhẫn hồng ngọc sang túi của Tiêu Vân Hàn, đồng thời hạ giọng chỉ đủ hai người nghe:

“Không thể để mấy thứ này trên người tôi. G.i.ế.c tên phục vụ xong thì nhét vài cái lên người hắn, số còn lại giữ làm dự phòng… còn nữa…

Hắn chỉ cần g.i.ế.c thêm hai người nữa là kích hoạt lãnh địa của trang viên. Anh để ý bản đồ, nếu thấy trang viên sáng lên, bỏ hết mọi thứ, lập tức rời đi.”

Nghe xong, Tiêu Vân Hàn cau c.h.ặ.t mày. Tình hình đã nguy cấp đến mức này.

Nếu để tên phục vụ kích hoạt lãnh địa, không chỉ tối nay họ không có đường thoát, mà nghiêm trọng hơn con đường rời khỏi thị trấn vừa tìm được cũng có thể bị khóa lại, chưa nói đến chuyện quay lại trồng nho.

Mọi nỗ lực trước đó có thể đổ sông đổ biển.

“Tôi sẽ g.i.ế.c hắn.” Tiêu Vân Hàn đưa tay vào túi, nắm c.h.ặ.t khẩu s.ú.n.g.

Cách rời đi đã có. Dù bản thân không thoát được, anh cũng phải cố đưa Tống Ly và Lục Diễn rời khỏi.

Nhưng Tống Ly chỉ nhìn anh, im lặng rất lâu. Bởi vì còn một khả năng khác tên phục vụ có thể sẽ không rời khỏi dinh thự của Adams.

Mà dinh thự đó, Tiêu Vân Hàn không thể vào.

Tên phục vụ không ngu. Hơn nữa hắn sắp chiếm được lãnh địa, với mức độ điên cuồng khi đã g.i.ế.c tám người chỉ trong ba ngày, Tống Ly không tin hắn sẽ để bất kỳ ai có khả năng tranh đoạt sống sót.

Gần như không thể ngăn cản.

Nếu hắn rời đi đúng lúc tiệc tối bắt đầu, Tiêu Vân Hàn sẽ không thể bắt được hắn.

Tống Ly lại nhìn sang Lục Diễn.

“Chai rượu m.á.u đâu? Chia ra đi, mỗi người một phần để dự phòng.”

Lục Diễn và Oliver lóng ngóng chia rượu.

Họ đưa cho Tiêu Vân Hàn một phần trước, anh lập tức rời đi. Sau đó Tống Ly, Lục Diễn và Oliver cũng rời khỏi vườn nho.

Không lâu sau khi họ đi, một người đàn ông đeo kính dày cộp, râu ria xồm xoàm lén lút bước ra từ góc khuất.

Hắn đi đến đúng chỗ bốn người vừa đứng, rồi bắt chước họ, bắt đầu hái nho ăn.

Ăn một quả không thấy gì, hắn định ăn quả thứ hai, đúng lúc đó, một họng s.ú.n.g lạnh ngắt chĩa vào sau đầu hắn.

“Muốn làm ‘bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau’ à? Tiếc là tôi không thích để người khác làm con ‘chim sẻ’ đó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Hả? Tôi… tôi không hiểu cô nói gì…” Người đàn ông dừng tay, giơ hai tay đầu hàng.

“Ý tôi là…” Tống Ly cười, “quay lại.”

Dưới mệnh lệnh của cô, hắn run rẩy quay người, lộ ra gương mặt sau cặp kính dày.

“Ồ,” Oliver lập tức nhận ra, “chẳng phải là nhà khoa học ở trọ tại khách sạn Tinh Mang sao?”

“Nhà khoa học?” Lục Diễn ngạc nhiên, “tôi chưa từng thấy.”

“Vì ông ta suốt ngày nhốt mình trong phòng nghiên cứu gì đó, nhưng tôi chắc chắn đã thấy ông ta ở khách sạn, trí nhớ tôi rất tốt!”

“Vậy thì đúng rồi,” Tống Ly nhìn người đàn ông trước mặt, “tôi cảm thấy bên cạnh anh thiếu một người.”

Nhà khoa học nuốt nước bọt, nhìn khẩu s.ú.n.g chĩa vào đầu mình, cẩn thận hỏi:

“Cô… cô nói ai?”

“Anh không biết sao?” Tống Ly ra hiệu về phía Lục Diễn, “một người giống hệt anh ta. Hay nói đúng hơn… bản sao.”

Con ngươi của nhà khoa học co rút lại, rồi bất an nhìn về phía chỗ hắn vừa trốn.

Mọi người cũng nhìn theo.

Từ góc tối, một người đàn ông chậm rãi bước ra.

Chính là người giống Lục Diễn như đúc.

“Trời ơi… tôi không tin nổi nữa,” Oliver chỉ vào hắn, “thám t.ử, đó là bản sao của anh à?”

Tống Ly không giải thích, đây là năng lực của nhà khoa học.

Cô quay sang hắn.

“Để tôi đoán… anh chú ý đến thám t.ử từ lúc nào? Chắc là hôm qua, ở khách sạn, lúc bệnh nhân tâm thần nhảy lầu.”

Hôm đó, Lục Diễn thực sự rất nổi bật. Người tinh ý đều có thể đoán ra thân phận “người quan sát” của anh, chỉ là kỹ năng của anh vượt xa bình thường.

Có lẽ vì vậy mà nhà khoa học mới tạo ra bản sao của anh.

“Bản sao sẽ lặp lại toàn bộ hành động của bản thể trong ngày hôm trước. Anh định quan sát hành động của thám t.ử để suy ra manh mối? Anh cũng là người quan sát?”

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Tống Ly suy đoán.

Dù sao, năng lực mạnh như vậy nếu là kẻ săn mồi, hắn đã g.i.ế.c ít nhất ba người rồi trừ khi cố tình kiềm chế để tránh phản phệ.

“Tu… nữ tu … thật khó tin cô chỉ là người bảo hộ…”

Nhà khoa học nuốt nước bọt.

Sao người bảo hộ lại vừa thông minh hơn người quan sát, vừa tàn nhẫn hơn kẻ săn mồi thế này? “Tôi phải nói thật… tôi đúng là người quan sát. Tôi cũng đang tìm cách rời khỏi thị trấn này, nên mới chú ý đến thám t.ử. Tôi nghĩ anh ấy cũng là người quan sát… chúng ta có thể hợp tác.”

“Tại sao anh không hợp tác với đồng đội của mình?”

“Đồng đội của tôi… chính là tên phục vụ ở trang viên! Tôi thậm chí còn không dám nhận nhau!”

Giọng hắn gần như sụp đổ.

“……”

Ngay cả Tống Ly cũng phải im lặng. Chỉ cần tưởng tượng thôi cũng đủ hiểu nếu hắn đi nhận đồng đội…

Hắn sẽ biến thành một điểm “giá trị xâm thực” và một điểm “giá trị rượu hảo hạng”.

Mà muốn rời khỏi thị trấn…

Hắn còn phải nghĩ cách g.i.ế.c chính tên đồng đội hung tàn đó. Với một người quan sát, đây gần như là độ khó địa ngục.
Nữ Phụ Tu Tiên - Ta Luyện Đan Chỉ Để Nuôi Con - Chương 707 | Đọc truyện chữ