Nữ Phụ Từ Bỏ Chạy Trốn
Chương 152
Bà ta lải nhải tiếp: “Nói đi cũng phải nói lại, đều tại hai đứa, ở cái tuổi này rồi mà còn chưa sinh nổi mụn con trai, làm cho bộ xương già này của tôi phải lo lắng đến bạc đầu...”
Nói đoạn, bà ta lén lườm Triệu Tiểu Nhụy một cái.
Khương Tuyết Di ngồi nhích lên phía trước, chắn đi ánh mắt của Khổng Hồng Phương: “Bà Khổng, tôi khuyên bà nên nói thật đi, đây căn bản không thể nào là t.h.u.ố.c an t.h.a.i được, t.h.u.ố.c an t.h.a.i bình thường sao có thể làm người ta ngất xỉu chứ.” Cô lại nói, “Hơn nữa, nếu thực sự là t.h.u.ố.c an t.h.a.i bình thường, sao bà lại ép Lưu Lộ nhất định phải uống hết, t.h.u.ố.c an t.h.a.i này uống lúc nào mà chẳng được.”
Khổng Hồng Phương bĩu môi: “Cô đừng có quản, tôi nói là t.h.u.ố.c an t.h.a.i thì nó là t.h.u.ố.c an thai.”
Dù sao t.h.u.ố.c này là bà ta xin được, bà ta nói là gì thì nó là cái đó.
Khương Tuyết Di tức đến bật cười: “Được, bà không nói cũng chẳng sao.” Cô lại nói, “Phần t.h.u.ố.c còn lại tôi đã mang theo đây rồi, lát nữa nhờ bác sĩ xem giúp là biết ngay có phải cái gọi là t.h.u.ố.c an t.h.a.i hay không.”
Khổng Hồng Phương cuống quýt: “Sao lại có thể cho bác sĩ xem chứ.” Bà ta tỏ vẻ bí hiểm nói, “Lão thần y đã dặn rồi, t.h.u.ố.c này mà để bác sĩ bình thường xem là nó mất linh nghiệm đấy.”
“Linh nghiệm?” Đoàn trưởng Triệu ngờ vực hỏi.
Chỉ là một thang t.h.u.ố.c an t.h.a.i thôi, làm gì có chuyện linh hay không linh.
Khương Tuyết Di: “Bà Khổng, tùy bà muốn nói thế nào cũng được, dù sao Lưu Lộ cũng đã vào viện, bác sĩ nhất định sẽ kiểm tra xem t.h.u.ố.c này làm thế nào khiến cô ấy ngất đi, lúc đó mọi chuyện sẽ sáng tỏ thôi.” Cô lại nói, “Bà cũng đừng coi thường y học hiện đại bây giờ, chỉ cần dùng thiết bị kiểm tra của bệnh viện là có thể dễ dàng tra ra dùng loại d.ư.ợ.c liệu nào, phương t.h.u.ố.c gì cho bà thấy rõ mồn một ngay.”
Con ngươi Khổng Hồng Phương đảo liên tục: “Vậy nếu tôi nói ra thì cô có thể không cho bác sĩ kiểm tra không?”
Khương Tuyết Di: “Bà cứ nói đi đã.”
Khổng Hồng Phương thở dài thườn thượt nói: “Được rồi, được rồi, tôi nói là được chứ gì.”
Bà ta ra vẻ thần bí: “Thật ra ấy à, đây là t.h.u.ố.c chuyển thai!”
“Thuốc chuyển thai?!” Đoàn trưởng Triệu nhíu mày, “Cái thứ quái quỷ gì vậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khổng Hồng Phương trợn mắt: “Cái này thì anh không hiểu rồi.” Bà ta vẻ mặt phấn khích nói tiếp, “Uống thang t.h.u.ố.c này vào nhé, nếu trong bụng là t.h.a.i nữ thì sẽ mọc ra ‘c** **’, biến thành con trai!”
Tài xế Vương nghe mà ngẩn người, không kìm được chen miệng vào: “Bà bác à, thế nếu trong bụng là con trai thì sao?”
Khổng Hồng Phương liếc anh ta một cái: “Anh đúng là người to mà óc bằng quả nho.” Bà ta nói, “Là con trai thì càng tốt chứ sao, đúng ý tôi luôn. Lão thần y bảo rồi, nếu sản phụ m.a.n.g t.h.a.i con trai, uống t.h.u.ố.c này vào chẳng sao cả, còn giúp cường thân kiện thể nữa kia, sau này con trai sinh ra sẽ thông minh hơn người, sức lực cũng khỏe hơn người thường, đúng chuẩn thần đồng đầu t.h.a.i đấy.”
Tài xế Vương lẩm bẩm: “Thuốc này linh thế thật à?”
Vợ anh ta cũng đang mang thai, hay là cũng làm một thang nhỉ? Ai mà chẳng muốn sinh con trai chứ.
Khương Tuyết Di lạnh lùng lên tiếng: “Thuốc này nếu không có vấn đề gì thì Lưu Lộ sao lại ngất xỉu?”
Khổng Hồng Phương giống như con chim bị cắt lưỡi, im bặt ngay lập tức.
Khương Tuyết Di liếc bà ta một cái, hừ lạnh một tiếng.
Bất kể Khổng Hồng Phương nói gì, cô đều hoài nghi về cái gọi là ‘thuốc chuyển thai’ này, trên đời làm sao có thể có loại t.h.u.ố.c nào biến con gái thành con trai được, nghe đã thấy chẳng đáng tin chút nào.
Khổng Hồng Phương lúng túng nói: “Đã bảo là do nó người yếu, không chịu được d.ư.ợ.c tính rồi mà.”
Bà ta khẳng định chắc nịch: “Dù sao t.h.u.ố.c của lão thần y chắc chắn là hiệu nghiệm, người ta đã nói với tôi rồi, người tìm lão thần y bốc t.h.u.ố.c đông lắm, nếu không phải tôi may mắn thì còn lâu mới lấy được một thang t.h.u.ố.c chuyển t.h.a.i này nhé.”
“Tôi biết giới trẻ các cô cậu không tin, nhưng có những thứ nó thực sự có hiệu quả như vậy đấy, các người nói xem có kỳ diệu không. Hồi trước ở trong làng, tôi đã từng thấy...”
Thấy Khổng Hồng Phương càng lúc càng nói xa vời, Khương Tuyết Di vội vàng ngắt lời bà ta: “Bà Khổng, nếu theo lời bà nói t.h.u.ố.c chuyển t.h.a.i thực sự có hiệu quả, vậy bà đã tận mắt chứng kiến sản phụ nào uống t.h.u.ố.c chuyển t.h.a.i mà thực sự sinh được con trai chưa?”
Nói đoạn, bà ta lén lườm Triệu Tiểu Nhụy một cái.
Khương Tuyết Di ngồi nhích lên phía trước, chắn đi ánh mắt của Khổng Hồng Phương: “Bà Khổng, tôi khuyên bà nên nói thật đi, đây căn bản không thể nào là t.h.u.ố.c an t.h.a.i được, t.h.u.ố.c an t.h.a.i bình thường sao có thể làm người ta ngất xỉu chứ.” Cô lại nói, “Hơn nữa, nếu thực sự là t.h.u.ố.c an t.h.a.i bình thường, sao bà lại ép Lưu Lộ nhất định phải uống hết, t.h.u.ố.c an t.h.a.i này uống lúc nào mà chẳng được.”
Khổng Hồng Phương bĩu môi: “Cô đừng có quản, tôi nói là t.h.u.ố.c an t.h.a.i thì nó là t.h.u.ố.c an thai.”
Dù sao t.h.u.ố.c này là bà ta xin được, bà ta nói là gì thì nó là cái đó.
Khương Tuyết Di tức đến bật cười: “Được, bà không nói cũng chẳng sao.” Cô lại nói, “Phần t.h.u.ố.c còn lại tôi đã mang theo đây rồi, lát nữa nhờ bác sĩ xem giúp là biết ngay có phải cái gọi là t.h.u.ố.c an t.h.a.i hay không.”
Khổng Hồng Phương cuống quýt: “Sao lại có thể cho bác sĩ xem chứ.” Bà ta tỏ vẻ bí hiểm nói, “Lão thần y đã dặn rồi, t.h.u.ố.c này mà để bác sĩ bình thường xem là nó mất linh nghiệm đấy.”
“Linh nghiệm?” Đoàn trưởng Triệu ngờ vực hỏi.
Chỉ là một thang t.h.u.ố.c an t.h.a.i thôi, làm gì có chuyện linh hay không linh.
Khương Tuyết Di: “Bà Khổng, tùy bà muốn nói thế nào cũng được, dù sao Lưu Lộ cũng đã vào viện, bác sĩ nhất định sẽ kiểm tra xem t.h.u.ố.c này làm thế nào khiến cô ấy ngất đi, lúc đó mọi chuyện sẽ sáng tỏ thôi.” Cô lại nói, “Bà cũng đừng coi thường y học hiện đại bây giờ, chỉ cần dùng thiết bị kiểm tra của bệnh viện là có thể dễ dàng tra ra dùng loại d.ư.ợ.c liệu nào, phương t.h.u.ố.c gì cho bà thấy rõ mồn một ngay.”
Con ngươi Khổng Hồng Phương đảo liên tục: “Vậy nếu tôi nói ra thì cô có thể không cho bác sĩ kiểm tra không?”
Khương Tuyết Di: “Bà cứ nói đi đã.”
Khổng Hồng Phương thở dài thườn thượt nói: “Được rồi, được rồi, tôi nói là được chứ gì.”
Bà ta ra vẻ thần bí: “Thật ra ấy à, đây là t.h.u.ố.c chuyển thai!”
“Thuốc chuyển thai?!” Đoàn trưởng Triệu nhíu mày, “Cái thứ quái quỷ gì vậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khổng Hồng Phương trợn mắt: “Cái này thì anh không hiểu rồi.” Bà ta vẻ mặt phấn khích nói tiếp, “Uống thang t.h.u.ố.c này vào nhé, nếu trong bụng là t.h.a.i nữ thì sẽ mọc ra ‘c** **’, biến thành con trai!”
Tài xế Vương nghe mà ngẩn người, không kìm được chen miệng vào: “Bà bác à, thế nếu trong bụng là con trai thì sao?”
Khổng Hồng Phương liếc anh ta một cái: “Anh đúng là người to mà óc bằng quả nho.” Bà ta nói, “Là con trai thì càng tốt chứ sao, đúng ý tôi luôn. Lão thần y bảo rồi, nếu sản phụ m.a.n.g t.h.a.i con trai, uống t.h.u.ố.c này vào chẳng sao cả, còn giúp cường thân kiện thể nữa kia, sau này con trai sinh ra sẽ thông minh hơn người, sức lực cũng khỏe hơn người thường, đúng chuẩn thần đồng đầu t.h.a.i đấy.”
Tài xế Vương lẩm bẩm: “Thuốc này linh thế thật à?”
Vợ anh ta cũng đang mang thai, hay là cũng làm một thang nhỉ? Ai mà chẳng muốn sinh con trai chứ.
Khương Tuyết Di lạnh lùng lên tiếng: “Thuốc này nếu không có vấn đề gì thì Lưu Lộ sao lại ngất xỉu?”
Khổng Hồng Phương giống như con chim bị cắt lưỡi, im bặt ngay lập tức.
Khương Tuyết Di liếc bà ta một cái, hừ lạnh một tiếng.
Bất kể Khổng Hồng Phương nói gì, cô đều hoài nghi về cái gọi là ‘thuốc chuyển thai’ này, trên đời làm sao có thể có loại t.h.u.ố.c nào biến con gái thành con trai được, nghe đã thấy chẳng đáng tin chút nào.
Khổng Hồng Phương lúng túng nói: “Đã bảo là do nó người yếu, không chịu được d.ư.ợ.c tính rồi mà.”
Bà ta khẳng định chắc nịch: “Dù sao t.h.u.ố.c của lão thần y chắc chắn là hiệu nghiệm, người ta đã nói với tôi rồi, người tìm lão thần y bốc t.h.u.ố.c đông lắm, nếu không phải tôi may mắn thì còn lâu mới lấy được một thang t.h.u.ố.c chuyển t.h.a.i này nhé.”
“Tôi biết giới trẻ các cô cậu không tin, nhưng có những thứ nó thực sự có hiệu quả như vậy đấy, các người nói xem có kỳ diệu không. Hồi trước ở trong làng, tôi đã từng thấy...”
Thấy Khổng Hồng Phương càng lúc càng nói xa vời, Khương Tuyết Di vội vàng ngắt lời bà ta: “Bà Khổng, nếu theo lời bà nói t.h.u.ố.c chuyển t.h.a.i thực sự có hiệu quả, vậy bà đã tận mắt chứng kiến sản phụ nào uống t.h.u.ố.c chuyển t.h.a.i mà thực sự sinh được con trai chưa?”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận