Nữ Phụ Sau Khi Trọng Sinh Chỉ Muốn Tu Tiên

Chương 63: Tấm bản đồ rách

Ánh mắt Tịch Mặc khẽ d.a.o động, sau đó nghiêng người nói: “Ngươi lui xuống đi.”

“Vâng.”

Đêm đó, trong Huyễn Diên Cốc. Vân Niệm nằm trên giường, chậm rãi mở mắt, thần trí dần tỉnh táo lại.

Thánh nữ Hợp Hoan Tông — Kỳ Nhu có thể ngồi vững vị trí đó, đương nhiên không phải hạng người tầm thường.

Ngoài năng lực mê hoặc lòng người cực kỳ xuất chúng ra, điều khiến người khác càng phải khâm phục chính là tạo nghệ trận pháp sâu không lường được của nàng.

Nàng tự sáng tạo ra một hệ trận pháp kết hợp giữa “khốn trận” và “huyễn trận”, bố trí khắp Huyễn Diên Cốc.

Suốt hơn trăm năm qua chưa từng có ai phá giải được.

Đời trước Vân Niệm từng nghe nói tới nơi này, chỉ là không ngờ đời này bản thân lại có “vinh hạnh” bị nhốt vào đây. Đó cũng là lý do từ khi tiến vào Huyễn Diên Cốc, nàng gần như không phản kháng. Nàng chỉ chờ Từ trưởng lão tới cứu mình. Dù sao thứ mà ngay cả trận pháp sư cao tay cũng không phá được… Thì nàng làm sao thoát ra nổi? Chỉ có thể đợi Từ trưởng lão tới dùng sức mạnh cưỡng ép phá trận, nàng mới có cơ hội thoát thân.

Nhưng nhiều ngày trôi qua như vậy… Ý của sư tôn đã quá rõ ràng rồi.

Không tới. …Để nàng tự nghĩ cách chạy trốn.

Nghĩ đến đây, Vân Niệm không khỏi thở dài.

Sau đó nàng ngồi dậy, nhẹ tay nhẹ chân đi xuống lầu.

Mấy ngày nay nàng vẫn luôn tìm cơ hội. Nhưng Kỳ Nhu như thể quyết tâm dây dưa với nàng tới cùng, chưa từng rời khỏi Huyễn Diên Cốc nửa bước.

Mãi đến chiều hôm nay Vân Niệm nhìn thấy Kỳ Nhu dùng quang mạc nói chuyện với một nữ tu Hợp Hoan Tông.

Vì vậy nàng mới âm thầm lưu tâm, không ngủ say.

Quả nhiên không lâu trước đó, Kỳ Nhu đã rời khỏi Huyễn Diên Cốc.

Vân Niệm lập tức đi thẳng tới phòng của Kỳ Nhu.

Hiện tại nàng chỉ bị nhốt ở khu vực trung tâm của Huyễn Diên Cốc, hoàn toàn không hiểu toàn cảnh nơi này.

Lần lẻn vào phòng Kỳ Nhu hôm nay, chính là muốn thử xem có tìm được bản đồ của Huyễn Diên Cốc hay không.

Chỉ còn bốn ngày nữa thôi. Nàng không thể cứ ngồi chờ c.h.ế.t ở đây được.

Sau khi Kỳ Nhu rời khỏi Huyễn Diên Cốc, đi tới nơi hẹn, đã có một nữ tu Hợp Hoan Tông đứng đợi sẵn.

Vừa bước vào cửa, Kỳ Nhu đã hỏi ngay:

“Có chuyện gì mà gấp gáp như vậy? Chẳng lẽ tông môn xảy ra chuyện?”

Từ sau khi nhận được lá hoàng phù của trưởng lão Từ Từ, Kỳ Nhu ngày đêm đều không thể bình tâm. Lần này càng vội vã chạy tới, chỉ sợ người kia thật sự xách kiếm tới Hợp Hoan Tông.

Nghe vậy, nữ tu kia vội đáp:

“Thánh nữ đừng lo. Chỉ là bên tông chủ nhận được tin…Nói rằng Thiếu Tôn gần đây đã tới khu vực quanh Huyễn Diên Cốc. Cho nên mới truyền tin bảo thuộc hạ tới nhắc nhở thánh nữ.”

Kỳ Nhu không khỏi cau mày:

“Thiếu Tôn? Chẳng phải trước đó còn nói hắn đang du ngoạn phương Bắc sao? Sao đột nhiên lại tới Huyễn Diên Cốc của ta?”

“Thuộc hạ không rõ. Nhưng tin tức do tông chủ nhận được chắc hẳn không sai.”

Nữ tu đáp.

Sau một hồi suy nghĩ, Kỳ Nhu mới gật đầu:

“Ta biết rồi. Gần đây nhất định sẽ cẩn thận hơn.”

Trong phòng.

Vân Niệm vừa thả thần thức cảnh giới, vừa nhanh ch.óng lục tìm khắp nơi.

Nhưng vẫn không tìm được bất kỳ ghi chép nào liên quan đến mê trận của Huyễn Diên Cốc.

Đang lúc nghi hoặc một luồng thần thức quen thuộc đang nhanh ch.óng tiến lại gần khiến tim nàng chấn động.

Nàng lập tức đứng dậy định rời đi.

Nhưng vừa bước được một bước ánh mắt nàng bỗng chuyển về phía chiếc bàn trong phòng, rồi chậm rãi hạ xuống.

Chỉ thấy dưới một chân bàn đang kê một mảnh vải rách vàng úa.

Thần thức của Kỳ Nhu ngày càng tới gần.


Vân Niệm chỉ do dự trong chốc lát rồi lập tức bước tới, rút mảnh vải dưới chân bàn ra.

Sau khi mở ra xem vì Kỳ Nhu đã sắp tới nơi nên nàng chỉ kịp nhìn sơ vài lần, rồi nhanh ch.óng nhét lại chỗ cũ.

Sau đó lập tức chạy về phòng mình.

Cùng lúc đó, Kỳ Nhu cũng đã trở về lầu các.

Vừa bước vào phòng, đôi mắt đẹp khẽ động.

Mùi trong không khí dường như khác với lúc trước đôi chút.

Sau đó Kỳ Nhu trực tiếp nhìn về phía chiếc bàn.

Khi thấy mảnh vải rách dưới chân bàn đã bị động qua trong lòng nàng đã hiểu rõ. Nàng lật tay lấy ra một quyển sách trận pháp đặt lên giá sách bên cạnh, rồi quay về giường nghỉ ngơi.

Sau khi trở về phòng, Vân Niệm ngồi trước bàn.

Nàng lấy giấy b.út ra, nhắm mắt hồi tưởng cẩn thận, rồi nhanh ch.óng vẽ lại hoa văn mình vừa nhìn thấy trên mảnh vải kia.

Đợi khi toàn bộ hình vẽ hoàn chỉnh hiện ra Vân Niệm mới dám chắc.

Hoa văn trên mảnh vải kia… Thật sự là một tấm bản đồ. Hơn nữa còn là bản đồ trận pháp của Huyễn Diên Cốc.

Trước đó Vân Niệm từng âm thầm dùng thần thức dò xét địa hình tổng thể của Huyễn Diên Cốc.

Nhưng nàng không dám làm quá rõ ràng.

Cho nên chỉ dò được phạm vi mười dặm quanh đây.

Mà địa hình đó lại hoàn toàn khớp với những gì trên bản đồ.

Nhưng càng nhìn mày nàng càng nhíu c.h.ặ.t.

Ngoại trừ khu vực trung tâm nơi nàng hiện tại có thể hoạt động… Những nơi khác, bất kể đi tới đâu cũng đều tồn tại trận pháp.

Toàn bộ Huyễn Diên Cốc được cấu thành từ hàng ngàn hàng vạn trận pháp.

Không chỉ hòa hợp với địa hình… Mà còn gần như không có sơ hở.

Cho dù nàng có bản đồ trong tay… Cũng căn bản không thoát nổi.

Nếu đã vậy… Vì sao sư tôn vẫn không tới cứu nàng?

Hay là… Ông tin chắc Kỳ Nhu không dám động tới nàng?


Nếu thật sự là vậy… Có lẽ nàng có thể cược một phen.

—— Phân bộ Tịch gia ——

Tịch Mặc nhìn tấm bản đồ thuộc hạ đưa tới, mày càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t:

“Nói vậy… Thật sự chưa từng có ai bước ra khỏi huyễn trận này sao?”

“Đúng vậy đúng vậy!”

“Thiếu chủ không quản đường xa vạn dặm tự mình tới đây, quả thật khiến phân bộ chúng ta rạng rỡ!”

Một quản gia vội bước tới, nịnh nọt cười nói:

“Thuộc hạ đã chuẩn bị tiệc tẩy trần cho thiếu chủ rồi. Chỉ chờ thiếu chủ tới thôi!”

Tịch Mặc chỉ lạnh lùng liếc hắn một cái, cau mày nói: “Ta đã dặn từ trước rồi. Chuyện ta tới đây không được phép truyền ra ngoài. Dẹp tiệc tẩy trần đi, cút ra ngoài, đừng để kẻ khác tới làm phiền ta.”

Thấy Tịch Mặc nổi giận, người kia lập tức khom lưng cúi đầu: “Vâng vâng vâng! Tiểu nhân đi làm ngay!”

Đợi xung quanh hoàn toàn yên tĩnh trở lại, Tịch Mặc cúi mắt nhìn tấm bản đồ trong tay. Trong thức hải hắn lại hiện lên cảnh tượng giao chiến với Vân Niệm trong Nam Trúc Lâm hôm đó, bàn tay siết lấy tấm bản đồ càng c.h.ặ.t hơn.


Sáng sớm hôm sau, Vân Niệm cả đêm không ngủ. Nghe thấy động tĩnh dưới lầu, nàng liền đi xuống.

Vừa xuống dưới đã thấy Kỳ Nhu đang thong thả cho thú cưng của mình ăn, đó là một đàn bướm màu hồng.

Ánh mắt Vân Niệm bị thu hút bởi từng đợt ánh sáng lóe lên phía xa bên ngoài cốc, không khỏi hỏi: “Thánh nữ điện hạ, ngoài kia xảy ra chuyện gì vậy?”

“Có người xông cốc thôi.” Kỳ Nhu hờ hững đáp, như thể hoàn toàn chẳng để tâm tới chuyện này.

Nghe vậy, Vân Niệm không khỏi nhìn Kỳ Nhu từ trên xuống dưới một lượt. Nhận ra ánh mắt của nàng, Kỳ Nhu quay đầu lại nhìn nàng: “Ngươi nhìn ta làm gì?”

“Ngươi không ra xem sao? Lỡ như là sư tôn ta tới thì sao?”

Vân Niệm thật sự không hiểu nổi. Mấy ngày nay vị thánh nữ Hợp Hoan Tông này chẳng phải luôn mong trưởng lão Từ Từ tới cứu nàng sao? Bây giờ có người xông cốc, vậy mà nàng ta lại chẳng hề d.a.o động chút nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nữ Phụ Sau Khi Trọng Sinh Chỉ Muốn Tu Tiên - Chương 63 | Đọc truyện chữ