Nữ Phụ Sau Khi Trọng Sinh Chỉ Muốn Tu Tiên
Chương 61: Bị bắt cóc giữa đường
“Cái gì cơ?!”
Người trên phi chu đồng loạt kinh ngạc, ngay sau đó liền ríu rít bàn tán không ngừng.
Vân Niệm chỉ nghe được vài câu rồi không để tâm nữa.
Đúng lúc ấy Phi chu bỗng rung lắc dữ dội.
Ngay sau đó, nó đột ngột dừng lại giữa không trung, không tiếp tục tiến lên nữa.
Mọi người còn đang hoang mang, thì một nữ nhân thân hình yểu điệu, váy hồng phấp phới chậm rãi bước lên.
Người này vừa xuất hiện đã mang theo một luồng ma khí cực kỳ nồng đậm.
Nữ nhân ngẩng đầu lên.
Trên gương mặt khuynh quốc khuynh thành là nụ cười dịu dàng mê hoặc, nhưng khi ánh mắt nàng lướt qua đám người ngồi trên phi chu…
Lại khiến người ta lạnh sống lưng.
Đây chính là một đại năng ma tu đã đạt tới Nguyên Anh kỳ!
Mà trên chiếc phi chu này, đạo tu có tu vi cao nhất cũng chỉ là Kim Đan kỳ. Căn bản không thể chống lại nàng.
Cũng khó trách sau khi nữ nhân này chặn phi chu giữa không trung, mọi người đều hoàn toàn bó tay.
Nữ nhân khẽ bật cười yêu mị.
Cả phi chu lặng ngắt như tờ, không ai dám thở mạnh.
Mà khi Vân Niệm ngẩng đầu nhìn về phía nữ ma tu kia, nàng không khỏi giật mình.
Chẳng phải đây chính là nữ ma tu của Hợp Hoan Tông từng chặn đường trưởng lão Từ Từ trên phi chu đi trừ yêu hôm đó sao?!
Kỳ Nhu thướt tha bước lên phi chu.
Cùng lúc ấy, toàn bộ phi chu đã bị một tầng sương hồng bao phủ kín mít, không thể động đậy dù chỉ một chút.
Người duy nhất đạt Kim Đan kỳ trên phi chu chính là người điều khiển phi chu lúc này.
Hắn nghiến răng, bước lên trước nói:
“Tiền bối chặn đường, không biết có việc gì?”
Từ xưa chính tà bất lưỡng lập. Nhưng trong suốt hàng vạn năm tranh đấu giữa đạo và ma, dường như cũng tồn tại một loại quy tắc vô hình kiềm chế lẫn nhau.
Một ma tu Nguyên Anh kỳ sẽ không vô duyên vô cớ tới nơi này tàn sát đạo tu.
Vì vậy, người kia mới lấy hết can đảm đứng ra hỏi.
“Tiểu ca chớ hoảng, nô gia chỉ tới tìm một người thôi.”
Kỳ Nhu cong môi cười, ánh mắt mị hoặc đến tận xương.
Ngay cả vị Kim Đan tu sĩ kia cũng không khỏi d.a.o động tâm thần.
Ma tu Hợp Hoan Tông từ nhỏ đã tu luyện thuật mê hoặc lòng người. Mà loại thuật pháp này sớm đã hòa vào từng cử chỉ hành động của họ.
Cho dù Kỳ Nhu không cố tình thi triển thuật lên đám người trên phi chu, cũng đã có không ít đạo tu tâm tính không vững bị nhiễu loạn tâm thần.
Sau khi nói xong, ánh mắt Kỳ Nhu lần nữa quét qua khoang phi chu.
Bỗng nhiên nàng dừng lại trên người Vân Niệm. Khóe mắt cong cong:
“Tìm được ngươi rồi.”
Kỳ Nhu khẽ ngoắc tay.
Ngay tức khắc, Vân Niệm cảm thấy một lực hút mạnh mẽ kéo mình bay về phía nàng.
Trong lòng nàng giật thót. Ma tu này sao lại tới tìm mình? Trước đây nàng đâu có kết oán với đối phương!
Chỉ trong vài hơi thở, Vân Niệm đã bị kéo đến trước mặt Kỳ Nhu, lơ lửng giữa không trung.
Kỳ Nhu nâng tay, đầu ngón tay trắng như ngọc nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên. Đôi mắt mềm mại khẽ lóe sáng rồi chậm rãi nói:
“Tiểu nha đầu béo lên chút rồi đấy.”
“Còn nhớ ta không?”
Cảm giác bị ma khí giam cầm quanh người vô cùng khó chịu. Vân Niệm đầy cảnh giác nhìn nữ nhân trước mặt:
“Ngươi bắt ta làm gì?”
Khóe môi Kỳ Nhu khẽ cong, bật cười một tiếng. Nàng xách theo Vân Niệm quay người đi ra ngoài. Vị Kim Đan tu sĩ lúc này mới bừng tỉnh khỏi trạng thái thất thần, vội vàng quát:
“Đây là địa bàn đạo tu! Mong tiền bối đừng quá đáng, mau thả người!”
“Nô gia thế này mà gọi là quá đáng sao?”
Kỳ Nhu dừng bước, mềm giọng cười:
“G.i.ế.c sạch đám tiểu đạo sĩ trên thuyền này mới gọi là quá đáng.”
“Ta chỉ bắt một Vân Niệm để đổi lấy bình an cho tất cả các ngươi…”
“Đã xem như hạ thủ lưu tình lắm rồi.”
“Vân… Vân Niệm?!”
Nghe thấy cái tên ấy, mọi người trên phi chu lập tức nhận ra thân phận của nàng, ai nấy đều sững sờ.
Kỳ Nhu không nói thêm gì nữa. Một tay xách Vân Niệm rồi trực tiếp rời đi. Mà những người phía sau cũng không ai dám đuổi theo.
Dù sao… Đó là một ma tu Nguyên Anh kỳ!
Hơn nữa lời nàng nói cũng không phải không có lý.
Nếu cố chấp truy đuổi chỉ khiến thương vong vô ích, vậy càng không đáng.
Sau khi Vân Niệm bị bắt đi, vị Kim Đan tu sĩ kia lập tức hô lớn:
“Ở đây có ai là người T.ử Tiêu Tông không?! Mau báo tin cho cao tầng tông môn! Vân Niệm bị ma tu bắt đi rồi!”
Sương hồng tụ lại thành mây. Vân Niệm ngồi trên đám mây ấy, nhìn nữ nhân đang lười biếng dựa phía trước, khẽ cau mày:
“Có chuyện thì ngươi tìm sư tôn ta ấy, bắt ta làm gì?”
“Không bắt ngươi…”
Kỳ Nhu liếc nàng một cái, cười khẽ:
“…thì sao gặp được sư tôn ngươi?”
Vân Niệm lập tức hiểu ra. Lần trước nữ nhân này chặn phi chu của T.ử Tiêu Tông là vì thèm muốn nhan sắc của sư tôn nàng.
Bây giờ lại canh trên tuyến đường này để bắt nàng, rõ ràng muốn dùng nàng dụ trưởng lão Từ Từ xuất hiện. Đúng là một ma nữ cực kỳ cố chấp.
Vân Niệm chỉ hận lúc trước vì sao Từ trưởng lão lại để nàng đi trước một mình.
Giờ thì hay rồi. Bị người ta bắt mất luôn.
Nhưng nếu nàng chỉ là “mồi nhử” để dẫn trưởng lão Từ Từ ra… Vậy tạm thời hẳn sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.
Nghĩ tới đây, tâm trạng Vân Niệm cũng bình tĩnh hơn, mở miệng hỏi tiếp:
“Bây giờ đi đâu?”
Nghe vậy, Kỳ Nhu đặc biệt liếc nàng thêm một cái:
“Tiểu nha đầu nhà ngươi đúng là chẳng biết sợ. Không sợ ta g.i.ế.c ngươi à?”
“Ta đ.á.n.h không lại ngươi.”
Vân Niệm trả lời cực kỳ dứt khoát.
Hiện tại nàng chỉ mới Luyện Khí tầng năm.
Dù Táng Cốt Lang trong cơ thể nàng miễn cưỡng có thể đối phó Kim Đan sơ kỳ trong chốc lát… Nhưng Nguyên Anh kỳ vẫn là tồn tại quá mạnh.
Với năng lực hiện tại của nàng, cho dù có mười con Táng Cốt Lang cũng không đấu nổi một Kỳ Nhu.
Muốn g.i.ế.c muốn c.h.é.m… Còn chẳng phải tùy đối phương sao? “Phụt—”
Kỳ Nhu bật cười thành tiếng.
Ánh mắt nàng lóe lên tia hứng thú:
“Tiểu nha đầu ngươi đúng gu của ta đấy. Dung mạo cũng không tệ. Nếu không phải Từ trưởng lão nhanh tay thu nhận ngươi trước… Ta nhất định sẽ tự mình dạy dỗ ngươi thật tốt, sau này kế thừa y bát của ta.”
“Nhưng mà…”
Giọng nàng chợt đổi.
Ý cười trong mắt càng trở nên khó đoán:
“Trước đây sư tôn ngươi từng x.úc p.hạ.m ta. Ta đường đường là Thánh nữ Hợp Hoan Tông… Không thể để người khác làm mất mặt được.”
“Dù sao cũng phải đòi lại chút gì chứ?
“Đánh không lại người lớn nên quay sang bắt nạt kẻ nhỏ… Như vậy mới thật sự mất mặt.”
Vân Niệm lập tức đáp lại.
Kỳ Nhu nheo mắt:
“Miệng lưỡi cũng lanh lợi đấy.”
“Ý ta là…”
Vân Niệm lập tức bổ sung:
“Nếu ngươi thấy mình bắt nạt kẻ yếu thì cứ xem như ta chưa nói.”
“Vậy theo ý ngươi…”
Kỳ Nhu cười như không cười:
“…ta nên trực tiếp tìm sư tôn ngươi báo thù?”
“Nếu sư tôn ngươi nghe được lời này, chẳng phải sẽ lạnh lòng sao?”
Thấy đối phương lại đẩy vấn đề sang mình, ánh mắt Vân Niệm khẽ động rồi nói:
“Sư tôn ta dám làm dám chịu.”
“Thánh nữ là tấm gương của cả một tông môn, chắc chắn sẽ không làm chuyện bắt nạt kẻ yếu. Vãn bối chỉ đang nói sự thật thôi.”
Nghe xong, Kỳ Nhu trầm ngâm hồi lâu rồi mới nói:
“Cũng có vài phần đạo lý. Nhưng đừng hòng ta thả ngươi.”
Vân Niệm vẫn bình tĩnh như cũ.
Nợ tình do sư tôn nàng gây ra… Ông ấy dù sao cũng không thể phủi tay mặc kệ được chứ?
Ngay sau khi kết quả Dật Thú Cục truyền ra, tin tức Vân Niệm bị ma tu Hợp Hoan Tông bắt đi cũng nhanh ch.óng lan khắp các đại tông môn.
Hàng loạt chuyện nối tiếp nhau xảy ra… Khiến ai nấy đều không khỏi cảm thán.
Người trên phi chu đồng loạt kinh ngạc, ngay sau đó liền ríu rít bàn tán không ngừng.
Vân Niệm chỉ nghe được vài câu rồi không để tâm nữa.
Đúng lúc ấy Phi chu bỗng rung lắc dữ dội.
Ngay sau đó, nó đột ngột dừng lại giữa không trung, không tiếp tục tiến lên nữa.
Mọi người còn đang hoang mang, thì một nữ nhân thân hình yểu điệu, váy hồng phấp phới chậm rãi bước lên.
Người này vừa xuất hiện đã mang theo một luồng ma khí cực kỳ nồng đậm.
Nữ nhân ngẩng đầu lên.
Trên gương mặt khuynh quốc khuynh thành là nụ cười dịu dàng mê hoặc, nhưng khi ánh mắt nàng lướt qua đám người ngồi trên phi chu…
Lại khiến người ta lạnh sống lưng.
Đây chính là một đại năng ma tu đã đạt tới Nguyên Anh kỳ!
Mà trên chiếc phi chu này, đạo tu có tu vi cao nhất cũng chỉ là Kim Đan kỳ. Căn bản không thể chống lại nàng.
Cũng khó trách sau khi nữ nhân này chặn phi chu giữa không trung, mọi người đều hoàn toàn bó tay.
Nữ nhân khẽ bật cười yêu mị.
Cả phi chu lặng ngắt như tờ, không ai dám thở mạnh.
Mà khi Vân Niệm ngẩng đầu nhìn về phía nữ ma tu kia, nàng không khỏi giật mình.
Chẳng phải đây chính là nữ ma tu của Hợp Hoan Tông từng chặn đường trưởng lão Từ Từ trên phi chu đi trừ yêu hôm đó sao?!
Kỳ Nhu thướt tha bước lên phi chu.
Cùng lúc ấy, toàn bộ phi chu đã bị một tầng sương hồng bao phủ kín mít, không thể động đậy dù chỉ một chút.
Người duy nhất đạt Kim Đan kỳ trên phi chu chính là người điều khiển phi chu lúc này.
Hắn nghiến răng, bước lên trước nói:
“Tiền bối chặn đường, không biết có việc gì?”
Từ xưa chính tà bất lưỡng lập. Nhưng trong suốt hàng vạn năm tranh đấu giữa đạo và ma, dường như cũng tồn tại một loại quy tắc vô hình kiềm chế lẫn nhau.
Một ma tu Nguyên Anh kỳ sẽ không vô duyên vô cớ tới nơi này tàn sát đạo tu.
Vì vậy, người kia mới lấy hết can đảm đứng ra hỏi.
“Tiểu ca chớ hoảng, nô gia chỉ tới tìm một người thôi.”
Kỳ Nhu cong môi cười, ánh mắt mị hoặc đến tận xương.
Ngay cả vị Kim Đan tu sĩ kia cũng không khỏi d.a.o động tâm thần.
Ma tu Hợp Hoan Tông từ nhỏ đã tu luyện thuật mê hoặc lòng người. Mà loại thuật pháp này sớm đã hòa vào từng cử chỉ hành động của họ.
Cho dù Kỳ Nhu không cố tình thi triển thuật lên đám người trên phi chu, cũng đã có không ít đạo tu tâm tính không vững bị nhiễu loạn tâm thần.
Sau khi nói xong, ánh mắt Kỳ Nhu lần nữa quét qua khoang phi chu.
Bỗng nhiên nàng dừng lại trên người Vân Niệm. Khóe mắt cong cong:
“Tìm được ngươi rồi.”
Kỳ Nhu khẽ ngoắc tay.
Ngay tức khắc, Vân Niệm cảm thấy một lực hút mạnh mẽ kéo mình bay về phía nàng.
Trong lòng nàng giật thót. Ma tu này sao lại tới tìm mình? Trước đây nàng đâu có kết oán với đối phương!
Chỉ trong vài hơi thở, Vân Niệm đã bị kéo đến trước mặt Kỳ Nhu, lơ lửng giữa không trung.
Kỳ Nhu nâng tay, đầu ngón tay trắng như ngọc nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên. Đôi mắt mềm mại khẽ lóe sáng rồi chậm rãi nói:
“Tiểu nha đầu béo lên chút rồi đấy.”
“Còn nhớ ta không?”
Cảm giác bị ma khí giam cầm quanh người vô cùng khó chịu. Vân Niệm đầy cảnh giác nhìn nữ nhân trước mặt:
“Ngươi bắt ta làm gì?”
Khóe môi Kỳ Nhu khẽ cong, bật cười một tiếng. Nàng xách theo Vân Niệm quay người đi ra ngoài. Vị Kim Đan tu sĩ lúc này mới bừng tỉnh khỏi trạng thái thất thần, vội vàng quát:
“Đây là địa bàn đạo tu! Mong tiền bối đừng quá đáng, mau thả người!”
“Nô gia thế này mà gọi là quá đáng sao?”
Kỳ Nhu dừng bước, mềm giọng cười:
“G.i.ế.c sạch đám tiểu đạo sĩ trên thuyền này mới gọi là quá đáng.”
“Ta chỉ bắt một Vân Niệm để đổi lấy bình an cho tất cả các ngươi…”
“Đã xem như hạ thủ lưu tình lắm rồi.”
“Vân… Vân Niệm?!”
Nghe thấy cái tên ấy, mọi người trên phi chu lập tức nhận ra thân phận của nàng, ai nấy đều sững sờ.
Kỳ Nhu không nói thêm gì nữa. Một tay xách Vân Niệm rồi trực tiếp rời đi. Mà những người phía sau cũng không ai dám đuổi theo.
Dù sao… Đó là một ma tu Nguyên Anh kỳ!
Hơn nữa lời nàng nói cũng không phải không có lý.
Nếu cố chấp truy đuổi chỉ khiến thương vong vô ích, vậy càng không đáng.
Sau khi Vân Niệm bị bắt đi, vị Kim Đan tu sĩ kia lập tức hô lớn:
“Ở đây có ai là người T.ử Tiêu Tông không?! Mau báo tin cho cao tầng tông môn! Vân Niệm bị ma tu bắt đi rồi!”
Sương hồng tụ lại thành mây. Vân Niệm ngồi trên đám mây ấy, nhìn nữ nhân đang lười biếng dựa phía trước, khẽ cau mày:
“Có chuyện thì ngươi tìm sư tôn ta ấy, bắt ta làm gì?”
“Không bắt ngươi…”
Kỳ Nhu liếc nàng một cái, cười khẽ:
“…thì sao gặp được sư tôn ngươi?”
Vân Niệm lập tức hiểu ra. Lần trước nữ nhân này chặn phi chu của T.ử Tiêu Tông là vì thèm muốn nhan sắc của sư tôn nàng.
Bây giờ lại canh trên tuyến đường này để bắt nàng, rõ ràng muốn dùng nàng dụ trưởng lão Từ Từ xuất hiện. Đúng là một ma nữ cực kỳ cố chấp.
Vân Niệm chỉ hận lúc trước vì sao Từ trưởng lão lại để nàng đi trước một mình.
Giờ thì hay rồi. Bị người ta bắt mất luôn.
Nhưng nếu nàng chỉ là “mồi nhử” để dẫn trưởng lão Từ Từ ra… Vậy tạm thời hẳn sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.
Nghĩ tới đây, tâm trạng Vân Niệm cũng bình tĩnh hơn, mở miệng hỏi tiếp:
“Bây giờ đi đâu?”
Nghe vậy, Kỳ Nhu đặc biệt liếc nàng thêm một cái:
“Tiểu nha đầu nhà ngươi đúng là chẳng biết sợ. Không sợ ta g.i.ế.c ngươi à?”
“Ta đ.á.n.h không lại ngươi.”
Vân Niệm trả lời cực kỳ dứt khoát.
Hiện tại nàng chỉ mới Luyện Khí tầng năm.
Dù Táng Cốt Lang trong cơ thể nàng miễn cưỡng có thể đối phó Kim Đan sơ kỳ trong chốc lát… Nhưng Nguyên Anh kỳ vẫn là tồn tại quá mạnh.
Với năng lực hiện tại của nàng, cho dù có mười con Táng Cốt Lang cũng không đấu nổi một Kỳ Nhu.
Muốn g.i.ế.c muốn c.h.é.m… Còn chẳng phải tùy đối phương sao? “Phụt—”
Kỳ Nhu bật cười thành tiếng.
Ánh mắt nàng lóe lên tia hứng thú:
“Tiểu nha đầu ngươi đúng gu của ta đấy. Dung mạo cũng không tệ. Nếu không phải Từ trưởng lão nhanh tay thu nhận ngươi trước… Ta nhất định sẽ tự mình dạy dỗ ngươi thật tốt, sau này kế thừa y bát của ta.”
“Nhưng mà…”
Giọng nàng chợt đổi.
Ý cười trong mắt càng trở nên khó đoán:
“Trước đây sư tôn ngươi từng x.úc p.hạ.m ta. Ta đường đường là Thánh nữ Hợp Hoan Tông… Không thể để người khác làm mất mặt được.”
“Dù sao cũng phải đòi lại chút gì chứ?
“Đánh không lại người lớn nên quay sang bắt nạt kẻ nhỏ… Như vậy mới thật sự mất mặt.”
Vân Niệm lập tức đáp lại.
Kỳ Nhu nheo mắt:
“Miệng lưỡi cũng lanh lợi đấy.”
“Ý ta là…”
Vân Niệm lập tức bổ sung:
“Nếu ngươi thấy mình bắt nạt kẻ yếu thì cứ xem như ta chưa nói.”
“Vậy theo ý ngươi…”
Kỳ Nhu cười như không cười:
“…ta nên trực tiếp tìm sư tôn ngươi báo thù?”
“Nếu sư tôn ngươi nghe được lời này, chẳng phải sẽ lạnh lòng sao?”
Thấy đối phương lại đẩy vấn đề sang mình, ánh mắt Vân Niệm khẽ động rồi nói:
“Sư tôn ta dám làm dám chịu.”
“Thánh nữ là tấm gương của cả một tông môn, chắc chắn sẽ không làm chuyện bắt nạt kẻ yếu. Vãn bối chỉ đang nói sự thật thôi.”
Nghe xong, Kỳ Nhu trầm ngâm hồi lâu rồi mới nói:
“Cũng có vài phần đạo lý. Nhưng đừng hòng ta thả ngươi.”
Vân Niệm vẫn bình tĩnh như cũ.
Nợ tình do sư tôn nàng gây ra… Ông ấy dù sao cũng không thể phủi tay mặc kệ được chứ?
Ngay sau khi kết quả Dật Thú Cục truyền ra, tin tức Vân Niệm bị ma tu Hợp Hoan Tông bắt đi cũng nhanh ch.óng lan khắp các đại tông môn.
Hàng loạt chuyện nối tiếp nhau xảy ra… Khiến ai nấy đều không khỏi cảm thán.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận