Nhìn cô bé nhỏ xíu trước mặt, Mộ Hạc chưởng môn thu tay lại, sắc mặt nghiêm nghị:

“Ngươi là ai?”

“Vân Niệm.” Vân Niệm nhàn nhạt đáp.

“Vân Niệm?”

Mộ Hạc chưởng môn nheo mắt lại. Ông nhớ ra rồi.

Đây chẳng phải là đệ t.ử trong hoạt động săn yêu trước đó chỉ săn được đúng một con yêu thú, làm T.ử Tiêu tông mất mặt hay sao? Chẳng phải đã bị giáng xuống làm ngoại môn đệ t.ử rồi à? Hơn nữa, lúc vừa đi tới đây, ông đã nhìn ra đại khái tình huống của Vân Niệm. Kim, Mộc, Thủy tam linh căn. Tuổi xương mười hai. Tu vi Luyện Khí tầng năm.

Quan trọng nhất là linh lực của ông hoàn toàn không thể dò xét vào cơ thể nàng.

Tình huống này chỉ có hai khả năng. Một là trong cơ thể có cấm chế cấp cao, khiến người khác không thể thăm dò tình trạng bên trong.

Hai là tự phong bế linh mạch. Làm vậy cũng có thể che giấu toàn bộ khí tức bản thân, nhưng nếu thế thì người đó sẽ không thể tu luyện. Hơn nữa nếu gặp người có tu vi cao hơn cưỡng ép phá phong ấn, còn có thể gây tổn thương cho cơ thể.

Hiển nhiên Vân Niệm không phải trường hợp thứ hai. Vậy thì chỉ còn khả năng thứ nhất…

Mộ Hạc chưởng môn cau c.h.ặ.t mày, quay sang nhìn Từ trưởng lão:

“Đây là đệ t.ử mà ngươi thu nhận?”

Nghe vậy, Từ Từ trưởng lão nhe răng cười: “Quan môn đệ t.ử.”

“Còn là quan môn đệ t.ử?!”

Một cơn giận dữ lập tức bốc thẳng lên đầu. Mộ Hạc chưởng môn chỉ cảm thấy mình sắp bị chọc tức đến nổ tung.

Nhớ tới ba người mà trước đó ông và Tống Ly đã tuyển chọn, ai mà chẳng mạnh hơn đệ t.ử mà Từ trưởng lão tự ý thu nhận này?

Vân Niệm này, muốn tư chất thì không có tư chất tam linh căn bình thường nhất, căn bản không có tiền đồ!

Muốn đạo tâm thì cũng chẳng có đạo tâm— hoạt động săn yêu quan trọng đến mức nào chứ? Vậy mà nàng chỉ làm như chơi, g.i.ế.c đúng một con yêu thú còn là loại vô giá trị nhất, khiến cả T.ử Tiêu tông phải mất mặt theo. Loại người này mà muốn phi thăng mới là lạ!

Hơn nữa lai lịch còn mập mờ, trên người mang cấm chế gì cũng chẳng ai rõ.

Nếu là gian tế do ma giáo phái tới thì sao? Nếu là nghịch đồ trời sinh phản cốt thì sao?

Nếu là con cháu của kẻ thù T.ử Tiêu tông thì sao?

Loại người như vậy mà cũng dám nhận?! Đã thế còn là quan môn đệ t.ử!

Tên Từ trưởng lão này có phải cố ý chọc tức ông không?

Nếu Vân Niệm là quan môn đệ t.ử của hắn, vậy nghĩa là đời này hắn chỉ thu duy nhất một đồ đệ. Bất kể sau này xảy ra chuyện gì, hắn cũng sẽ không nhận thêm ai nữa.

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Hồ đồ!

“Hồ đồ!” Mộ Hạc chưởng môn phất mạnh tay áo, lớn tiếng quát: “Bản tọa không đồng ý!”

“Rượu bái sư cũng uống rồi mà.” Từ trưởng lão cong môi cười, hai tay dang ra, làm bộ vô cùng bất lực, nhưng ý cười trong mắt lại hoàn toàn không giấu nổi.

Điều này khiến Vân Niệm bất giác nhớ tới ngụm rượu nàng từng uống từ hồ lô t.ử kim của Từ trưởng lão trên phi chu đi trừ yêu lịch luyện.

“Cửa sư môn cũng đã đóng rồi, còn thu đồ đệ kiểu gì nữa? Người tu đạo phải biết giữ chữ tín chứ.” Từ trưởng lão thong dong nói.

Ánh mắt Vân Niệm khẽ động, chậm rãi lên tiếng: “Con cũng thấy người tu đạo nên giữ chữ tín.”

Mặt Mộ Hạc chưởng môn lập tức xanh mét, trừng mắt nhìn hai thầy trò: “Đúng là hồ đồ!”

Dứt lời, ông liền tế ra pháp khí phi hành của mình, không quay đầu lại mà bay thẳng về hướng T.ử Tiêu tông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ha ha ha ——”

Nhìn bóng lưng Mộ Hạc chưởng môn tức giận bỏ đi, Từ trưởng lão không chút nể nang mà cười lớn thành tiếng.

Vân Niệm chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh nhìn ông. Đợi Từ trưởng lão cười đủ rồi mới quay đầu nhìn nàng nói:

“Đi thôi đi thôi, chúng ta cũng nên về tông môn rồi.”

Nói đến đây, ông lại không nhịn được cười một tiếng, nháy mắt với Vân Niệm:

“Chẳng phải còn có oan khuất cần được rửa sạch sao?”

Nghe vậy, sắc mặt Vân Niệm lập tức thay đổi. Nàng trở tay lấy từ nhẫn trữ vật ra quyển Trấn Yêu Sách mà trước đó Từ trưởng lão tặng cho mình rồi ném thẳng về phía ông.

“Ơ kìa, làm gì thế này?” Từ trưởng lão cười hì hì nói.

Vân Niệm trợn trắng mắt:

“Ta không cần nữa.”

Nàng vốn cho rằng chỉ có Trấn Yêu Sách dùng trong lần lịch luyện trừ yêu mới có chức năng theo dõi hành tung đệ t.ử. Ai ngờ ngay cả quyển mà Từ trưởng lão đưa riêng cho nàng sau đó cũng có.

Thảo nào ông có thể xuất hiện đúng lúc nàng chuẩn bị hoàn toàn trở mặt với Vân Thắng Hoa, còn biết cả chuyện trước đây nàng bị phong chủ Phù Cầm Phong vu oan.

Hóa ra hành tung của nàng vẫn luôn nằm trong sự giám sát của ông!

Từ trưởng lão mang vẻ mặt gian kế thực hiện thành công. Dù sao giờ cũng đã thu được đồ đệ rồi, quyển Trấn Yêu Sách này cũng chẳng còn tác dụng gì nữa, nên ông tiện tay thu nó lại vào nhẫn trữ vật.

Từ Vân Du Minh trở về T.ử Tiêu tông vốn mất năm ngày đường.

Mộ Hạc chưởng môn vì đang nóng giận, vội vàng trở về điều tra thân thế của Vân Niệm nên chỉ mất ba ngày.

Còn Từ trưởng lão thì dẫn theo Vân Niệm vừa đi vừa du sơn ngoạn thủy, mãi mười ngày sau mới về tới nơi.

Trước sơn môn, Vân Niệm đã thay bộ y phục mới tinh, trên tay xách đầy túi lớn túi nhỏ đồ ăn ngon, trong lòng vô cùng hài lòng với vị sư tôn này.

Dù màn bái sư này nhìn kiểu gì cũng giống trò đùa, nhưng ít ra Từ trưởng lão đối xử với đồ đệ mình vẫn rất tốt. Suốt chặng đường ăn uống vui chơi đều là ông trả tiền.

Tài lực của một vị trưởng lão Nguyên Anh hơn trăm tuổi quả thật không tệ.

Chỉ có duy nhất một chuyện…

Dù Từ trưởng lão có mua bao nhiêu đồ ăn thức uống, đồ chơi cho nàng đi nữa, ông vẫn chưa từng mua cho nàng một thanh đao.

Nhưng Vân Niệm giờ cũng đã nghĩ thoáng rồi. Có được thế này còn chưa đủ sao?

Trước cổng lớn T.ử Tiêu tông, hai đệ t.ử canh cổng vừa thấy Từ trưởng lão liền vội vàng khom lưng cúi đầu mời ông vào.

Đợi đến khi Vân Niệm đi theo sau Từ trưởng lão tiến vào tông môn được một lúc lâu, hai người kia mới phản ứng lại.

“Cô nữ tu đang ăn bánh bao thịt kia… có phải chúng ta từng gặp rồi không?”

“Ta cũng thấy hơi quen mắt, nhưng không nhớ nổi gặp ở đâu.”

“Hình như là nữ tu Phù Cầm Phong bị đuổi khỏi tông trước đó… nhưng sao giờ lại quay về rồi, còn đi theo sau Từ trưởng lão nữa…”

Có lẽ vì bộ váy đỏ thẫm trên người nàng quá khác biệt với đồng phục đơn điệu của các đệ t.ử xung quanh.

Cũng có lẽ vì nàng đi theo sau Từ trưởng lão. Cho nên dọc đường không ít người ngoái nhìn.

Đúng lúc mấy ngày gần đây chuyện chưởng môn muốn chọn đồ đệ cho Từ trưởng lão đang truyền ầm ĩ khắp nơi. Kết quả ba người được chọn còn chưa gặp được mặt Từ trưởng lão đã bị giải tán hết, khiến mọi người đều đoán rằng ông vốn chẳng có ý định thu đồ đệ.

Vậy mà giờ đây ông lại dẫn theo một cô bé mười hai tuổi trở về tông… Rốt cuộc là có chuyện gì?

Đa số người trong T.ử Tiêu tông chưa từng gặp Vân Niệm.

Lúc này nhìn nàng tuy ăn mặc sạch sẽ gọn gàng, nhưng lại chẳng hề để ý hình tượng, vừa đi vừa gặm bánh bao thịt, hoàn toàn mặc kệ người khác có đang nhìn mình hay không, ai nấy đều không khỏi nhỏ giọng bàn tán.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận