“Nhị tiểu thư, gia chủ mời người trở về phủ.” Một người trong số đó lên tiếng.

Nghe vậy, ánh mắt Vân Niệm khẽ d.a.o động.

Điều nên tới cuối cùng vẫn tới.

Kiếp trước, nàng từng ngây thơ cho rằng trong lòng Vân Thắng Hoa cũng có chút tình cha con với mình. Nhưng đến tận lúc c.h.ế.t nàng mới biết, hóa ra bọn họ vốn chưa từng có quan hệ huyết thống. Từ đầu đến cuối, đối với Vân gia mà nói, nàng chỉ là một gánh nặng. Họ giữ nàng lại chẳng qua vì nhắm tới giá trị của cấm thuật mà nàng tu luyện.

Vân Niệm biết, chuyến đi này chắc chắn cực kỳ nguy hiểm.

Nhưng nàng nhất định phải đi.

Ân oán hai đời này… cũng đến lúc kết thúc rồi.

Nghĩ tới đây, Vân Niệm quay đầu nhìn võ đài loang lổ vết m.á.u kia. Với nàng mà nói, Vân gia chẳng phải cũng là một ân oán trường hay sao? Đỗ Tình bản năng cảm thấy thái độ của hai tu sĩ Trúc Cơ này không đơn giản như bề ngoài. Chỉ sợ nếu Vân Niệm dám chống đối, ngay giây tiếp theo bọn họ sẽ trực tiếp động thủ, nên không khỏi nhíu mày.

Không ngờ ngay lúc sau, Vân Niệm lại nhàn nhạt nói:

“Ta về nhà một chuyến. Nếu còn trở về được, ta sẽ cân nhắc chuyện ngươi từng đề nghị. Còn nếu…”

Nói tới đây, nàng bỗng dừng lại.

Ánh mắt Đỗ Tình khẽ động, nhìn thẳng vào Vân Niệm, chờ lời tiếp theo của nàng.

“Nếu không về được nữa… thì sau này cứ xem như chưa từng gặp ta.” Vân Niệm nhàn nhạt nói xong, gật đầu với hai tu sĩ Trúc Cơ kia rồi theo họ rời đi.

Nàng biết trên người mình còn mang cấm thuật của Vân gia, cho nên Vân Thắng Hoa tuyệt đối sẽ không buông tha nàng. Nếu nàng không thể tiếp tục bán mạng cho Vân gia, vậy chỉ còn con đường c.h.ế.t.

Nhưng người mang Táng Cốt Lang… sao có thể dễ dàng c.h.ế.t được?

Cùng lắm thì hoàn toàn từ bỏ thân xác này, cùng người Vân gia đấu tới cá c.h.ế.t lưới rách, m.á.u chảy thành sông. Táng Cốt Lang sẽ chỉ càng lớn mạnh theo oán khí. Nếu thân thể nàng không còn áp chế nổi nó nữa, Vân gia chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp, mà thế gian này cũng chỉ thêm một hồi đại họa.

Còn nàng… chỉ coi như những ngày qua là một giấc mộng lớn. Thứ vốn nên trở về với thiên địa, cuối cùng cũng phải trở về thôi.

Vân Niệm đã ngồi lên phi kiếm của hai tu sĩ Trúc Cơ kia, từ xa nhìn Vân Du Minh dần thu nhỏ rồi hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, sau đó quay đầu nhìn về phương đông.

Hướng đó… chính là Vân gia ở Thương Vân thành.

Vì đi suốt ngày đêm không nghỉ, nên chỉ mất hai ngày, hai tu sĩ Trúc Cơ đã đưa Vân Niệm trở lại Vân gia.

Từ xa nhìn cánh cổng lớn của Vân gia, rõ ràng đó là nơi quen thuộc nhất của nàng ở kiếp trước, nhưng giờ nhìn lại lại xa lạ vô cùng.

Cổng lớn mở rộng, như thể đã biết hôm nay nàng sẽ trở về. Không khí trong phủ nghiêm trang lạnh lẽo, mà trong mắt Vân Niệm, nơi này giống như một chiếc l.ồ.ng giam ăn thịt người.

Dưới ánh mắt vừa kính cẩn vừa uy h.i.ế.p của hai tu sĩ Trúc Cơ kia, Vân Niệm cất bước đi vào.

Men theo con đường quen thuộc trong ký ức, nàng đi tới chính đường. Vừa bước vào cửa đã thấy Vân Thắng Hoa và Lâm Uyển ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa, cả hai đều mang sắc mặt khó coi nhìn chằm chằm nàng.

Khi nàng đứng giữa đại sảnh, hai tu sĩ kia liền lui xuống.

Vân Niệm ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt sâu thẳm như vực tối của Vân Thắng Hoa.

Trong đại sảnh rơi vào im lặng.

Nghe thấy Vân Niệm không giống trước đây mở miệng gọi mình là phụ thân, Vân Thắng Hoa không khỏi nhíu mày. Hơn nữa nhìn nàng hiện tại, ngay cả khí tức cũng đã thay đổi.

Nếu trước kia nàng còn mang vài phần non nớt ngây thơ, thì hiện giờ toàn thân đều toát lên vẻ người sống chớ gần.

Vân Thắng Hoa nhíu c.h.ặ.t mày, đột nhiên vỗ mạnh xuống bàn, giận dữ quát:

“Ngươi còn có mặt mũi trở về? Nhìn xem ngươi đã làm ra chuyện tốt gì!”

Ánh mắt Vân Niệm khẽ động, sau đó nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Người không phải ta g.i.ế.c, mang t.h.i t.h.ể Lý Như tới kiểm tra là biết.”

Nàng đã đoán được Vân Thắng Hoa nổi giận vì chuyện gì, điều khiến nàng bất ngờ chính là việc này lại lâu như vậy mới truyền tới tai ông ta.

“Đến giờ ngươi vẫn còn chối cãi!” Lửa giận của Vân Thắng Hoa không hề giảm bớt, đôi mắt hung hăng nhìn chằm chằm Vân Niệm:

“Trước đây ta thật không biết ngươi lại là thứ lòng lang dạ sói như vậy! Ta còn truyền bí thuật gia tộc cho ngươi, vậy mà ngươi lại không màng thanh danh gia tộc, ngang nhiên phạm trọng tội trong T.ử Tiêu Tông, thậm chí còn coi cơ hội săn yêu mà ta khó khăn lắm mới giành được cho ngươi như trò đùa, tùy tiện làm càn khiến gia tộc mất mặt! Hôm nay ta sẽ đích thân thanh lý môn hộ, cho liệt tổ liệt tông Vân gia một lời giải thích!”

Nghe xong, Vân Niệm không khỏi bật cười khẽ, đáy mắt lóe lên tia u ám, nhàn nhạt nói:

“Nếu đã vậy… thì bắt đầu đi.”

Giữa nàng và Vân Thắng Hoa sớm muộn gì cũng phải có một trận chiến. Nếu đã như vậy, hà tất còn lãng phí thời gian?

Giống như nàng từng nói, cho dù mình thua, Vân gia cũng đừng mong có kết cục tốt đẹp.

“Nghịch t.ử!”

Nghe lời Vân Niệm, Vân Thắng Hoa hoàn toàn không ngờ tới, lập tức trợn to mắt, vụt đứng dậy khỏi ghế, nheo mắt nhìn Vân Niệm đang đứng giữa đại sảnh.

Thân hình nàng tuy mảnh mai, nhưng lại thẳng tắp kiên cường. Đây còn là Vân Niệm trong ấn tượng của ông ta sao?

Lâm Uyển cũng nhận ra có điều bất thường, vẻ mặt đầy nghi hoặc nhìn Vân Niệm:

“Vân Niệm, sao ngươi có thể nói chuyện với gia chủ như vậy, đúng là đại nghịch bất đạo!”

Nhưng Vân Niệm ngay cả nhìn bà ta cũng không thèm, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn về phía Vân Thắng Hoa:

“Có vài lời ta lười nói, mọi người cũng đều hiểu rõ trong lòng.”

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

“Tế linh khí của ông ra đi.”

“Những ân ân oán oán này… cũng nên có một kết thúc rồi.”

Vốn dĩ Vân Thắng Hoa thật sự đã có ý định g.i.ế.c Vân Niệm, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ không sợ hãi chút nào của nàng lúc này, trong lòng ông ta lại không khỏi do dự.

Dù ông ta đã nhiều lần xác nhận Vân Niệm chỉ có tu vi Luyện Khí tầng năm, muốn xử lý nàng dễ như trở bàn tay, nhưng vẫn không thể không nghĩ tới cấm thuật mà mình từng giao cho nàng.

Từ bao đời nay, mỗi người Vân gia dám thử tu luyện cuốn cấm thuật tổ truyền kia đều sẽ nhanh ch.óng già đi, hơn nữa còn đột ngột c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử trong lúc tu luyện.

Cho nên về sau, người dám tu luyện môn cấm thuật này càng lúc càng ít, tới cuối cùng thì chẳng còn ai biết trong đó rốt cuộc ghi chép thứ gì nữa, kể cả chính ông ta.

Năm đó ông ta dám giao cấm thuật cho Vân Niệm, chính là vì xem trọng sự trung thành tuyệt đối của nàng với Vân gia.

Nhưng ông ta không ngờ hiện tại nàng lại dám ngang nhiên chống lại mệnh lệnh của mình như vậy.

Hơn nữa… nàng quả thật đã khác rồi.

Cấm thuật của Vân gia sẽ khiến người tu luyện nhanh ch.óng già yếu. Lần trước gặp Vân Niệm, nàng vẫn còn gầy trơ xương, dung mạo tiều tụy khô héo. Thế nhưng hiện giờ nàng lại giống như cải lão hoàn đồng, một lần nữa trở về dáng vẻ của một đứa trẻ.

Chẳng lẽ… nàng đã luyện thành cấm thuật rồi? Cho nên mới dám đối đầu với mình như thế?

Không được!

Đó là đồ của Vân gia bọn họ, sao có thể để một kẻ ngoài cuộc luyện thành được?!

Ngay lúc Vân Thắng Hoa còn đang do dự, Vân Niệm không khỏi nhíu mày:

“Rốt cuộc có đ.á.n.h hay không?”

Một câu này lập tức chọc giận Vân Thắng Hoa, người từ trước tới nay chưa từng bị ai dám trái lời.

Sắc mặt ông ta tức khắc thay đổi, lao thẳng về phía Vân Niệm:

“Được lắm, hôm nay ta sẽ tự tay kết liễu cái thứ nghiệt súc nhà ngươi!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nữ Phụ Sau Khi Trọng Sinh Chỉ Muốn Tu Tiên - Chương 41 | Đọc truyện chữ