Kiều Minh Húc đầu đầy hắc tuyến, nói: "Mạch Tiểu Miên, em xem phim cảnh sát hình sự nhiều quá rồi đấy, người đánh tôi xa tận chân trời gần ngay trước mắt đấy." 

"Xa tận chân trời gần ngay trước mắt sao?" 

Mạch Tiểu Miên suy nghĩ một lúc, sau đó rất coi thường nói: "Kiều Minh Húc, ý anh là quỷ đánh người sao? Tuy nhiên, anh đừng quên, tôi là một người theo chủ nghĩa duy vật, nghề nghiệp là pháp y. Cho tới bây giờ tôi chỉ thấy tử thi, chứ chưa từng thấy qua hồn ma quỷ gì." 

Kiều Minh Húc ngay cả xem thường cũng lười trưng ra, không nói gì từ dưới đất đứng lên, muốn đi ra ngoài. 

"Này này này, Kiều Minh Húc, anh đứng lại!" 

Mạch Tiểu Miên cảm giác thái độ của anh không đúng lắm, bèn kêu lên. 

"Làm gì?" 

Kiều Minh Húc tức giận quay đầu lại hỏi. 

"Anh thật sự không chịu nói cho tôi là ai đánh sao? Anh yên tâm đi, tôi mới vừa nói rồi, chắc chắn sẽ đi trả thù cho anh, cũng sẽ không hành động làm đắc tội người không nên đắc tội đâu." 

Mạch Tiểu Miên vội vàng nói. 

"Được rồi, vậy tôi nói." 

Kiều Minh Húc một lần nữa quay lại, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm cố. 

Mạch Tiểu Miên bị nhìn chằm chằm sợ hãi, cảm thấy có một loại dự cảm bất thường, khẩn trương hỏi: "Là ai?" 

"Là em!" 

Hai chữ đó, giống như là tố cáo vậy. 

"Hả?" 

Mạch Tiểu Miên kinh ngạc đưa tay che mặt mình lại, cặp mắt trợn to nhìn anh, hỏi lại: "Tôi... làm sao có thể đánh anh được?" 

"Sự thật chính là em đánh!" 

Kiều Minh Húc chỉ vào năm ngón tay đỏ rực trên gương mặt mình, nói: "Không tin thì em thử ước lượng xem, có phải kích thước của tay em không?" 

"Để tôi xem thử." 

Mạch Tiểu Miên không tin nổi đưa tay ra, trùm lên dấu tay trên mặt anh. 

Chẳng lẽ bởi vì như vậy mà lỡ tay đánh anh sao? 

"Pháp y Mạch thân yêu của tôi, kết quả giám định của em thế nào?" 

Kiều Minh Húc giễu cợt hỏi. 

Mạch Tiểu Miên đỏ mặt, le lưỡi một cái, sau đó cưỡng từ đoạt lý nói: "Không sai, sau khi trải qua giám định, đúng là tôi đánh. Nhưng mà Kiều Minh Húc là, anh không có chuyện gì sao lại gần tôi thể làm gì? Tôi chỉ là ở trong mộng đánh rắn mà thôi, ai ngờ lại đánh tới anh cơ chứ?".

"Sự thật chính là em đánh!" - Chương 212 | Đọc truyện tranh