Cha Mạch mẹ Mạch nhìn thấy heo vàng này, cũng vui sướng tột độ. Đối với Kiều Minh Húc càng lúc càng hài lòng, ủy khuất mấy ngày nay được quét sạch ngay.
Dù sao, bất kể người ta nói những lời thị phi như thế nào, chỉ cần sự thật chứng minh, người nhà họ Kiều đối xử tốt với Tiểu Miên là đủ rồi.
Kiều Minh Húc có thể đối với hai ông cụ già như bọn họ như vậy, nhất định là yêu ai yêu cả đường đi lối về rồi.
Bà cũng yên tâm về cuộc hôn nhân của hai đứa nhỏ.
"Tiểu Miên, chúng ta lên lầu thôi."
Mẹ Mạch đưa tay nắm lấy tay Tiểu Miên.
Tiểu Miên đi theo hai bước, cái chân bị thương kia cũng đau đến muốn chửi thề.
Tuy nhiên, cô không dám biểu hiện ra ngoài, mà cố gắng chịu đứng, muốn cùng mẹ đi theo lên lầu.
Kiều Minh Húc đặt tất cả biểu cảm ấy vào mắt, anh liền nói với mẹ Mạch: "Mẹ à, con từ trong tay hai người đoạt lấy công chúa đi mất. Bây giờ, con muốn cô ấy giống như công chúa vậy, ôm cô ấy lên lầu. Cha mẹ cũng đừng cười nhé"
Anh nói xong, bèn khom người, ôm Tiểu Miên theo kiểu công chúa.
Trái tim của Tiểu Miên đập hơi chậm nửa nhịp, sau đó nhảy mạnh cực kỳ mãnh liệt. Cô dựa vào trong bờ ngực dịu dàng ôn hòa của anh, bị mùi hương gỗ tùng trên người anh làm mê luyến.
Cha Mạch mẹ Mạch thấy anh yêu thương con gái mình như vậy, trong lòng càng thêm cao hứng.
Đầu óc Mạch Tiểu Miên sau phút ngắn ngủi bị mê hoặc, thấy bốn phía nhiều người vây xem như vậy, còn chỉ trỏ về mình, cảm giác có hơi mắc cỡ, bèn dùng giằng thẹn thùng nói với Kiều Minh Húc: "Để tôi xuống, để tôi xuống đất đi, nhiều người nhìn như vậy, xấu hổ quá."
"Chồng ôm vợ là lẽ thường tình."
Kiều Minh Húc lớn tiếng nói.
Sở dĩ anh nói lớn như vậy, là cố ý nói cho cha mẹ Mạch cùng những người hàng xóm kia nghe.