Nông Nữ Tuyệt Sắc
Chương 49: Nhận lời
Nói đi cũng phải nói lại, mấy anh em nhà họ Đào đều từng được đi học. Với gia sản của ông Đào Chính Hồng, tiền cho con đi học từ nhỏ ông vẫn lo được. Chỉ là trẻ con trong làng đều rất nghịch ngợm, nhất là con trai, chẳng có mấy đứa thật sự tĩnh tâm học hành được. Đào Nhất Bình còn tạm được, học được hai năm, mặt chữ cũng nhận biết hết, nhưng rốt cuộc cũng không kiên trì được.
Mấy người em phía sau còn tệ hơn anh cả. Đào Nhị Bình thậm chí chỉ kiên trì được nửa năm là không chịu nổi, nhất quyết không chịu đi học nữa. Bây giờ mấy chữ đã học được cũng quên sạch sành sanh. Những người còn lại cũng chỉ học được một năm nửa năm, rốt cuộc đều không phải là người có khiếu đọc sách. Chỉ có Đào Thất Bình là một lòng vùi đầu vào sách vở, cuối cùng đỗ được tú tài.
Cho nên trong chuyện học hành, thật sự không thể nói vợ chồng ông Đào Chính Hồng thiên vị, ai bảo bản thân họ không có khiếu cơ chứ. Sau khi nghe những lời của bà Hoàng thị, Đào Nhất Bình lập tức điều chỉnh lại tâm thái của mình. Ngày hôm sau, khi dẫn mấy người em trai ra cửa, thái độ của anh đối với họ nhiệt tình hơn hẳn.
Ngoại trừ Đào Ngũ Bình lờ mờ nhận ra chút thay đổi, hai người em còn lại hoàn toàn không hay biết gì. Đào Nhị Bình tính tình nóng nảy, xưa nay không để ý tiểu tiết. Đào Lục Bình thì xuề xòa, rất nhiều chuyện không để trong lòng. Đào Nhất Bình cũng không để ý, suốt dọc đường đều chăm sóc anh em con cháu rất chu đáo.
Đào Lục Bình không có nhà, cuộc sống của gia đình vẫn diễn ra như thường lệ. Chỉ là Vương thị bận rộn hơn nhiều. Sáng sớm cô phải ra đồng xem xét hoa màu có tốt không, nếu có cỏ dại thì bảo bọn trẻ trong nhà ra nhổ. Về đến nhà lại tiếp tục bận rộn dạy thêu thùa, cả ngày gần như không lúc nào ngơi tay.
Hương Hoa Nhi thay mẹ quán xuyến toàn bộ việc nhà. Trước đây khi Vương thị rảnh rỗi còn vào bếp phụ giúp nấu cơm, bây giờ thì hoàn toàn không có thời gian. Cũng may Hương Hoa Nhi làm những việc này đã quen tay, lại có thể sai bảo mấy đứa em phụ giúp nên cũng không cảm thấy quá mệt.
Chỉ là mấy đứa em gái bên dưới không còn được rảnh rỗi như trước nữa. Người duy nhất vẫn như cũ chỉ có Hương Chi. Cô bé còn quá nhỏ, việc nhà không đến lượt, học thêu thùa thì tay cầm kim còn chưa vững, Vương thị tự nhiên cũng không bắt cô bé học sớm như vậy.
Thế là cô bé vẫn như trước, ngày ngày đi theo Thạch Đầu sang nhà họ Chu, rèn luyện thân thể dưới sự chỉ dẫn của ông Chu Phúc Sinh.
Bây giờ ông Chu Phúc Sinh không còn dăm bữa nửa tháng lại vào núi như trước, mà đổi thành mỗi tháng vào núi một lần. Những lúc không vào núi, ông cũng bắt đầu nổi lửa nấu cơm ở nhà. Chỉ là tay nghề của ông lão độc thân, trước đây ăn uống qua loa cho xong bữa, nên cơm nước nấu ra mùi vị cũng chỉ thường thường, so với tay nghề của Hương Hoa Nhi thì còn kém xa. Cũng may hai đứa trẻ đều không phải là người kén chọn, có gì ăn nấy, không chê bai chút nào.
Mỗi lần nhìn hai đứa trẻ ăn uống ngon lành, ông Chu Phúc Sinh lại cảm thấy rất có thành tựu.
Hương Chi Nhi đi theo ông Chu, rất nhiều lúc ở lại ăn cơm luôn bên đó. Về việc này Vương thị cũng không nói gì, dù sao trước đây Thạch Đầu cũng ăn cơm ở nhà họ Đào, nếu tính toán rạch ròi quá thì lại thành ra xa lạ.
Chỉ là chuyện nhờ ông Chu Phúc Sinh trông nom con cái khiến Vương thị có chút áy náy, nên cô đã tranh thủ may cho ông hai bộ quần áo mùa hè. Ông Chu Phúc Sinh không hề từ chối mà vui vẻ nhận lấy.
Hai ngày sau khi anh em nhà họ Đào đi làm, Chu thị liền tìm đến cửa. Đương nhiên không chỉ có một mình chị ta, mà còn có cả Hứa thị nhà năm. Hai người như đã bàn bạc trước, vừa vào cửa đã kẻ tung người hứng, hết lời khen ngợi Vương thị.
Vương thị bình thản ứng đối, cũng không tiếp lời, chỉ đợi họ tự nói ra mục đích. Phân gia hai năm nay chưa từng bước chân đến cửa, tự nhiên hôm nay lại đến, chắc chắn là vô sự không đăng tam bảo điện. Tính tình của mấy bà chị em dâu, Vương thị tự nhận nhìn rất rõ. Dù họ chưa nói vào chủ đề chính, cô cũng đã đoán được bảy tám phần.
Quả nhiên, chưa được bao lâu, Chu thị đã mở miệng: “Chúng ta đều là anh em một nhà, tuy đã phân gia nhưng quan hệ cũng thân thiết hơn người ngoài nhiều. Giống như lần này, bác Cả tìm được việc làm, cũng lôi kéo mấy anh em đi cùng, đâu có coi các chú ấy là người ngoài.”
“Đúng vậy, đúng vậy, vẫn là bác Cả tốt nhất, có chuyện gì cũng nghĩ đến anh em!” Hứa thị cười tươi rói tiếp lời: “Cho nên chúng em cũng không coi bác Cả và chị dâu là người ngoài đâu!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chu thị vỗ vỗ tay Hứa thị, cười nói: “Cho nên mới nói, anh em đồng lòng, tát biển Đông cũng cạn. Đều là anh em một nhà, chúng tôi tốt đẹp thì tự nhiên cũng kéo anh em lên. Các thím có lợi lộc gì, chẳng lẽ lại quên chúng tôi sao?”
“Đó là đương nhiên, sao có thể quên bác Cả và chị dâu được chứ.” Hứa thị cười hùa theo.
Vương thị cười như không cười nhìn hai người. Hứa thị vừa nói vừa nhìn Vương thị, vẻ mặt có chút ngượng ngùng, nhưng vì muốn con gái học được cái nghề, cũng đành liều mình mở miệng.
“Thím Sáu à, con bé Cúc Nhi nhà tôi cả ngày ở nhà cũng rảnh rỗi, không biết có thể sang chỗ thím… giúp thím làm chút việc vặt không!” Hứa thị rốt cuộc vẫn da mặt mỏng hơn một chút.
Phụ việc vặt ư? Trong nhà con gái có mấy đứa, đứa nào mà chẳng giúp được việc, cần gì phải nhờ đến cháu gái họ khác sang phụ. Vương thị không lên tiếng ngay. Cô nghĩ đến lời Chu thị vừa nói, cái gì mà anh em đồng lòng. Nói đi cũng phải nói lại, mấy anh em trai nhà họ thực ra tình cảm vẫn tốt, mâu thuẫn chủ yếu nằm ở chị em dâu, chứ anh em trai vẫn rất hòa thuận.
Hơn nữa cô cũng nghĩ đến mấy đứa con gái trong nhà, sau này gả chồng cũng cần có nhà mẹ đẻ giúp đỡ mới không bị nhà chồng bắt nạt. Mấy người anh em họ tuy không giúp được gì to tát, nhưng lỡ có chuyện gì, có thể đứng ra nói đỡ vài câu cũng là tốt rồi. Người đi trước trồng cây, người đi sau hưởng bóng mát, vì tương lai của các con, chút chuyện này cũng chẳng tính là gì.
Suy tính trong lòng một vòng, cô ngẩng đầu cười với hai bà chị dâu: “Cúc Nhi đã rảnh rỗi ở nhà thì cứ bảo con bé sang đây đi ạ. Chỗ em con gái đông, mọi người cùng nhau trò chuyện cho vui, ngày tháng cũng dễ trôi qua hơn.”
Cô nói vậy coi như là đã đồng ý. Hứa thị lập tức mày hớn hở, lộ ra vẻ mặt vui mừng khôn xiết: “Vậy thì cảm ơn thím Sáu nhiều lắm!”
“Khụ khụ khụ!” Chu thị thấy Hứa thị chỉ lo cảm ơn, trong lòng không khỏi sốt ruột, ho mạnh mấy tiếng.
Hứa thị lúc này mới hoàn hồn, có chút lúng túng. Vừa rồi chỉ lo cho con gái mình mà quên mất con gái bác Cả là Hương Vân Nhi.
Vương thị lại cười nói: “Nếu Vân Nhi cũng rảnh rỗi, chị cứ bảo cháu sang đây luôn, chị em chơi cùng một chỗ cho đỡ buồn.” Cô đã tính toán kỹ rồi, bán cái ân tình này cũng chẳng sao.
Chu thị nghe vậy, quả nhiên mừng rỡ, vô cùng thân thiết nắm lấy tay Vương thị: “Vậy thì làm phiền thím Sáu rồi.”
“Có gì đâu mà phiền, chúng nó đều là cháu gái của em cả mà!”
“Đúng là cái lý này, chúng ta đều là người một nhà, khách sáo quá lại không hay. Cứ thường xuyên qua lại với nhau, tình cảm mới càng thêm thân thiết chứ!” Chu thị và Hứa thị đều hùa theo, nhưng tuyệt nhiên không ai nhắc đến một chữ “tiền”.
Vương thị cũng chẳng để tâm, ai cần gì thì lấy cái nấy thôi! Nợ ân tình của cô, sớm muộn gì cũng phải trả.
Mấy người em phía sau còn tệ hơn anh cả. Đào Nhị Bình thậm chí chỉ kiên trì được nửa năm là không chịu nổi, nhất quyết không chịu đi học nữa. Bây giờ mấy chữ đã học được cũng quên sạch sành sanh. Những người còn lại cũng chỉ học được một năm nửa năm, rốt cuộc đều không phải là người có khiếu đọc sách. Chỉ có Đào Thất Bình là một lòng vùi đầu vào sách vở, cuối cùng đỗ được tú tài.
Cho nên trong chuyện học hành, thật sự không thể nói vợ chồng ông Đào Chính Hồng thiên vị, ai bảo bản thân họ không có khiếu cơ chứ. Sau khi nghe những lời của bà Hoàng thị, Đào Nhất Bình lập tức điều chỉnh lại tâm thái của mình. Ngày hôm sau, khi dẫn mấy người em trai ra cửa, thái độ của anh đối với họ nhiệt tình hơn hẳn.
Ngoại trừ Đào Ngũ Bình lờ mờ nhận ra chút thay đổi, hai người em còn lại hoàn toàn không hay biết gì. Đào Nhị Bình tính tình nóng nảy, xưa nay không để ý tiểu tiết. Đào Lục Bình thì xuề xòa, rất nhiều chuyện không để trong lòng. Đào Nhất Bình cũng không để ý, suốt dọc đường đều chăm sóc anh em con cháu rất chu đáo.
Đào Lục Bình không có nhà, cuộc sống của gia đình vẫn diễn ra như thường lệ. Chỉ là Vương thị bận rộn hơn nhiều. Sáng sớm cô phải ra đồng xem xét hoa màu có tốt không, nếu có cỏ dại thì bảo bọn trẻ trong nhà ra nhổ. Về đến nhà lại tiếp tục bận rộn dạy thêu thùa, cả ngày gần như không lúc nào ngơi tay.
Hương Hoa Nhi thay mẹ quán xuyến toàn bộ việc nhà. Trước đây khi Vương thị rảnh rỗi còn vào bếp phụ giúp nấu cơm, bây giờ thì hoàn toàn không có thời gian. Cũng may Hương Hoa Nhi làm những việc này đã quen tay, lại có thể sai bảo mấy đứa em phụ giúp nên cũng không cảm thấy quá mệt.
Chỉ là mấy đứa em gái bên dưới không còn được rảnh rỗi như trước nữa. Người duy nhất vẫn như cũ chỉ có Hương Chi. Cô bé còn quá nhỏ, việc nhà không đến lượt, học thêu thùa thì tay cầm kim còn chưa vững, Vương thị tự nhiên cũng không bắt cô bé học sớm như vậy.
Thế là cô bé vẫn như trước, ngày ngày đi theo Thạch Đầu sang nhà họ Chu, rèn luyện thân thể dưới sự chỉ dẫn của ông Chu Phúc Sinh.
Bây giờ ông Chu Phúc Sinh không còn dăm bữa nửa tháng lại vào núi như trước, mà đổi thành mỗi tháng vào núi một lần. Những lúc không vào núi, ông cũng bắt đầu nổi lửa nấu cơm ở nhà. Chỉ là tay nghề của ông lão độc thân, trước đây ăn uống qua loa cho xong bữa, nên cơm nước nấu ra mùi vị cũng chỉ thường thường, so với tay nghề của Hương Hoa Nhi thì còn kém xa. Cũng may hai đứa trẻ đều không phải là người kén chọn, có gì ăn nấy, không chê bai chút nào.
Mỗi lần nhìn hai đứa trẻ ăn uống ngon lành, ông Chu Phúc Sinh lại cảm thấy rất có thành tựu.
Hương Chi Nhi đi theo ông Chu, rất nhiều lúc ở lại ăn cơm luôn bên đó. Về việc này Vương thị cũng không nói gì, dù sao trước đây Thạch Đầu cũng ăn cơm ở nhà họ Đào, nếu tính toán rạch ròi quá thì lại thành ra xa lạ.
Chỉ là chuyện nhờ ông Chu Phúc Sinh trông nom con cái khiến Vương thị có chút áy náy, nên cô đã tranh thủ may cho ông hai bộ quần áo mùa hè. Ông Chu Phúc Sinh không hề từ chối mà vui vẻ nhận lấy.
Hai ngày sau khi anh em nhà họ Đào đi làm, Chu thị liền tìm đến cửa. Đương nhiên không chỉ có một mình chị ta, mà còn có cả Hứa thị nhà năm. Hai người như đã bàn bạc trước, vừa vào cửa đã kẻ tung người hứng, hết lời khen ngợi Vương thị.
Vương thị bình thản ứng đối, cũng không tiếp lời, chỉ đợi họ tự nói ra mục đích. Phân gia hai năm nay chưa từng bước chân đến cửa, tự nhiên hôm nay lại đến, chắc chắn là vô sự không đăng tam bảo điện. Tính tình của mấy bà chị em dâu, Vương thị tự nhận nhìn rất rõ. Dù họ chưa nói vào chủ đề chính, cô cũng đã đoán được bảy tám phần.
Quả nhiên, chưa được bao lâu, Chu thị đã mở miệng: “Chúng ta đều là anh em một nhà, tuy đã phân gia nhưng quan hệ cũng thân thiết hơn người ngoài nhiều. Giống như lần này, bác Cả tìm được việc làm, cũng lôi kéo mấy anh em đi cùng, đâu có coi các chú ấy là người ngoài.”
“Đúng vậy, đúng vậy, vẫn là bác Cả tốt nhất, có chuyện gì cũng nghĩ đến anh em!” Hứa thị cười tươi rói tiếp lời: “Cho nên chúng em cũng không coi bác Cả và chị dâu là người ngoài đâu!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chu thị vỗ vỗ tay Hứa thị, cười nói: “Cho nên mới nói, anh em đồng lòng, tát biển Đông cũng cạn. Đều là anh em một nhà, chúng tôi tốt đẹp thì tự nhiên cũng kéo anh em lên. Các thím có lợi lộc gì, chẳng lẽ lại quên chúng tôi sao?”
“Đó là đương nhiên, sao có thể quên bác Cả và chị dâu được chứ.” Hứa thị cười hùa theo.
Vương thị cười như không cười nhìn hai người. Hứa thị vừa nói vừa nhìn Vương thị, vẻ mặt có chút ngượng ngùng, nhưng vì muốn con gái học được cái nghề, cũng đành liều mình mở miệng.
“Thím Sáu à, con bé Cúc Nhi nhà tôi cả ngày ở nhà cũng rảnh rỗi, không biết có thể sang chỗ thím… giúp thím làm chút việc vặt không!” Hứa thị rốt cuộc vẫn da mặt mỏng hơn một chút.
Phụ việc vặt ư? Trong nhà con gái có mấy đứa, đứa nào mà chẳng giúp được việc, cần gì phải nhờ đến cháu gái họ khác sang phụ. Vương thị không lên tiếng ngay. Cô nghĩ đến lời Chu thị vừa nói, cái gì mà anh em đồng lòng. Nói đi cũng phải nói lại, mấy anh em trai nhà họ thực ra tình cảm vẫn tốt, mâu thuẫn chủ yếu nằm ở chị em dâu, chứ anh em trai vẫn rất hòa thuận.
Hơn nữa cô cũng nghĩ đến mấy đứa con gái trong nhà, sau này gả chồng cũng cần có nhà mẹ đẻ giúp đỡ mới không bị nhà chồng bắt nạt. Mấy người anh em họ tuy không giúp được gì to tát, nhưng lỡ có chuyện gì, có thể đứng ra nói đỡ vài câu cũng là tốt rồi. Người đi trước trồng cây, người đi sau hưởng bóng mát, vì tương lai của các con, chút chuyện này cũng chẳng tính là gì.
Suy tính trong lòng một vòng, cô ngẩng đầu cười với hai bà chị dâu: “Cúc Nhi đã rảnh rỗi ở nhà thì cứ bảo con bé sang đây đi ạ. Chỗ em con gái đông, mọi người cùng nhau trò chuyện cho vui, ngày tháng cũng dễ trôi qua hơn.”
Cô nói vậy coi như là đã đồng ý. Hứa thị lập tức mày hớn hở, lộ ra vẻ mặt vui mừng khôn xiết: “Vậy thì cảm ơn thím Sáu nhiều lắm!”
“Khụ khụ khụ!” Chu thị thấy Hứa thị chỉ lo cảm ơn, trong lòng không khỏi sốt ruột, ho mạnh mấy tiếng.
Hứa thị lúc này mới hoàn hồn, có chút lúng túng. Vừa rồi chỉ lo cho con gái mình mà quên mất con gái bác Cả là Hương Vân Nhi.
Vương thị lại cười nói: “Nếu Vân Nhi cũng rảnh rỗi, chị cứ bảo cháu sang đây luôn, chị em chơi cùng một chỗ cho đỡ buồn.” Cô đã tính toán kỹ rồi, bán cái ân tình này cũng chẳng sao.
Chu thị nghe vậy, quả nhiên mừng rỡ, vô cùng thân thiết nắm lấy tay Vương thị: “Vậy thì làm phiền thím Sáu rồi.”
“Có gì đâu mà phiền, chúng nó đều là cháu gái của em cả mà!”
“Đúng là cái lý này, chúng ta đều là người một nhà, khách sáo quá lại không hay. Cứ thường xuyên qua lại với nhau, tình cảm mới càng thêm thân thiết chứ!” Chu thị và Hứa thị đều hùa theo, nhưng tuyệt nhiên không ai nhắc đến một chữ “tiền”.
Vương thị cũng chẳng để tâm, ai cần gì thì lấy cái nấy thôi! Nợ ân tình của cô, sớm muộn gì cũng phải trả.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận