Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng
Chương 844: THIÊN LINH VỰC
Nghe thấy lời của Tô Ngữ, trong lòng Khương Kỳ không nói nên lời là cảm giác gì.
Nàng có thể nhớ thương phụ mẫu của hắn như vậy, hắn lẽ ra phải cao hứng mới đúng.
Chỉ là hắn cũng không muốn cố tình đi truy tìm. Suy cho cùng thế giới này quá lớn, ai cũng không biết phụ mẫu của hắn lúc này đang ở đâu khi nào có thể tìm được.
Lẽ nào cứ mãi tìm không thấy, họ lại phải cứ thế mà tiếp tục tìm kiếm sao? Bà ấy ở một bên nghe thấy lời của nàng, ánh mắt cũng lóe lên.
Đối với phụ mẫu của Khương Kỳ, nàng còn có thể để bụng như vậy, vậy thì thân phụ của chính mình thì sao?
Nghĩ đến đây Ninh Khả Nhân đột nhiên cảm thấy có chút đau đầu.
Bà ấy đã quên mất những chuyện trước kia nhưng lại không có một chút ý định nào muốn tìm lại những ký ức đó.
Bà ấy không biết đây là vì sao nhưng bà thật sự không có một chút hứng thú nào.
Chỉ là nếu Tô Ngữ và Tô Ngôn muốn biết thì sao?
Nam nhân không biết là ai kia dù sao cũng là thân phụ của hai người họ.
Nghĩ đến đây mày của bà ấy liền nhíu lại với nhau.
Nàng nhìn hắn đang đột nhiên trầm mặc, còn có bà ấy đang cau mày chỉ cảm thấy buồn cười.
Hai người này thế mà lại chỉ vì một câu của nàng mà lại sầu não thành ra thế này.
Nàng cũng đâu có nói gì thêm!
Vừa định mở miệng giải thích một chút thì Khương Phúc đã mau chân chạy trở về, trên mặt tràn đầy nụ cười.
“Ta vừa mới đã nói với đại ca rồi. Huynh ấy cũng đồng ý để các người cùng chúng ta lên đường. Như vậy trên đường chúng ta có thể chiếu cố lẫn nhau thật là tốt quá.”
Nghe thấy lời của nó, nhóm người nàng trong lòng vừa thở phào nhẹ nhõm lại vừa cảm thấy có chút buồn cười.
Khương Phúc này quả nhiên là đủ đơn thuần.
Lẽ nào nó thật sự cho rằng có một lý do đường hoàng như vậy thì họ sẽ không biết được tại sao nó lại nhất định phải đi theo họ lên đường sao?
Có điều cũng đích xác không cần phải nhất quyết đi day dứt về nguyên nhân này.
Suy cho cùng chẳng qua chỉ là một chút tiểu tâm tư của một thiếu niên ham ăn mà thôi, họ thật sự không cần phải trực tiếp vạch trần.
Nếu đã quyết định muốn cùng nhau lên đường, lúc ăn sáng hắn liền đi mời đám người Khương Thiền lại đây cùng ăn.
E rằng là do từ nhỏ đã chịu sự giáo d.ụ.c nghiêm khắc nên lúc hắn ta ăn cơm, động tác vô cùng ưu nhã hơn nữa từ đầu đến cuối đều không nói một lời.
Dù cho đang ở trong một sơn động đơn sơ, nhất cử nhất động của hắn ta vẫn cho người ta một cảm giác cảnh đẹp ý vui.
Có điều Tô Ngữ thưởng thức thì thưởng thức chứ lại không thích như vậy.
Nàng cảm thấy điều này thật sự là quá mức cứng nhắc.
Những quy củ này giống như m.á.u vậy, đã dung nhập vào m.á.u của hắn ta. Bất kể hắn ta ở đâu cũng không thể nào vứt bỏ chúng.
Đẹp thì đẹp đó lại làm người ta cảm thấy thiếu đi một chút gì đó.
Sau khi ăn cơm xong, mọi người hơi chút thu dọn một phen liền chuẩn bị tiếp tục lên đường.
Dọc đường đi Khương Phúc hoàn toàn đã làm cho nhóm người nàng biết được cái gì gọi là tính trẻ con chưa mất.
Mỗi lời nói mỗi hành động của nó đã không khác gì ba người Kiều Kiều.
Oái oăm thay nó lại cảm thấy rất tự hào.
Nàng nhìn một Khương Phúc như vậy, lén lút nhìn Khương Thiền, muốn xem hắn ta có phản ứng gì.
Thế nhưng nhậm nàng có nhìn chằm chằm một lúc lâu, hắn ta đều không có phản ứng gì đặc biệt. Nàng lúc này mới cuối cùng thu lại tầm mắt của mình.
Nàng không biết chính là, ngay khoảnh khắc nàng thu lại tầm mắt, hắn ta lại liếc nhìn nàng một cái rồi cực nhanh chuyển ánh mắt sang một bên.
Họ cũng không lên núi mà là đi vòng quanh chân núi về một hướng.
Nhóm người nàng đi tới trêu đùa ba người Kiều Kiều để che giấu lý do họ lại tụt lại phía sau một bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cũng may đám người hắn ta cũng không có ý định hỏi nhiều.
Ngoài Khương Phúc thỉnh thoảng sẽ chạy tới chơi một lúc, hai phe người họ cũng không có gì tiếp xúc.
Cứ như vậy đi ba ngày đường, họ cuối cùng cũng rời khỏi phạm vi của ngọn núi cao đó.
Từ xa, họ liền thấy được thành trì.
Nhìn tường thành cao lớn tàn thương, nàng có chút kinh ngạc.
Còn về nguyên nhân là vì tường thành của tòa thành trì này thật sự là quá cao.
Tuy màu sắc của tường thành trông không khác gì những thành trì thông thường, nhưng hơi thở ập vào mặt lại làm cho mọi người cảm thấy kinh hãi.
Không chỉ vậy, ba chữ lớn được khắc ở cổng thành lại càng làm cho nhóm người nàng kinh hãi.
“Thiên Linh Vực?”
Nàng lẩm bẩm.
Nó lúc này vừa vặn đứng bên cạnh nàng, nghe thấy tiếng nỉ non của nàng liền cười nói:
“Các ngươi một đường vất vả không phải là vì đến đây sao? Thế nào có giống với những gì các ngươi tưởng tượng không? Có phải là đặc biệt khí phách không?”
Lúc nói chuyện, trên mặt nó tràn đầy vẻ kiêu ngạo và tự hào.
Nàng cũng nghe thấy nó nói. Không cần nghĩ nàng cũng biết nó rốt cuộc đang tự hào cái gì.
Tòa thành trì có tên Thiên Linh Vực trước mắt này, từ đây nhìn qua không thấy được giới hạn. Tựa hồ đây thật sự là một phương trời đất mới chứ không phải là một tòa thành trì.
Nó cũng không có ý định chờ đợi câu trả lời của nhóm người nàng, chỉ nghe nó lại hào khí tràn đầy nói:
“Đại đa số người trên Huyền Minh đại lục đều chỉ biết đại lục này chia làm bốn khu vực, phân biệt là đông, tây, nam, bắc. Thế nhưng họ lại không biết rằng, giữa bốn khu vực này còn có Thiên Linh Vực chí cao vô thượng.”
“Có người tuy biết đến sự tồn tại của Thiên Linh Vực nhưng lại vội vã cả đời cũng không đến được nơi đây. Chỉ tiếc họ không nhìn thấy được nơi đây có bao nhiêu tốt đẹp.”
Nói tới đây nó thở dài lắc đầu, cái bộ dạng giả vờ già dặn đó xem mà nàng một trận ác hàn.
Thế nhưng ai ngờ nó đột nhiên lại nở một nụ cười thật lớn, nói với nhóm người nàng:
“Có điều các ngươi là may mắn. May mắn gặp được ta và ca ta. Có chúng ta dẫn đường, các ngươi chắc chắn có thể đến đây. Thế nào, có phải rất cảm kích chúng ta không?”
“Gia tộc họ Khương của chúng ta ở toàn bộ Thiên Linh Vực này cũng là một gia tộc có số má. Chúng ta cũng không thiếu thứ gì. Có điều chúng ta cũng đã vì các ngươi mà dẫn đường, các ngươi không báo đáp một vài có phải là không thể nào nói nổi không?”
Nàng nghe vậy nhìn về phía nó, chỉ thấy trong mắt nó lưu quang chớp động.
Thấy vậy nàng có chút hoảng hốt. Lẽ nào dọc đường đi bộ dạng ấu trĩ, ngây thơ của nó đều là giả vờ sao?
Đang lúc nàng cẩn thận suy nghĩ thì lại đột nhiên nghe thấy nó ngửa mặt lên trời cuồng tiếu.
Tô Ngữ: “…”
Mọi người: “…”
Khương Thiền: “…” Tên nhóc ngốc này là ai vậy?
Sau khi nó cười đủ liền đắc ý dào dạt nhìn nhóm người nàng:
“Thế nào, kỹ thuật diễn của ta không tồi chứ? Có cảm thấy vừa rồi ta rất đáng bị đ.á.n.h không?”
Nhược Tà nghe vậy nhe răng:
“Không, ngươi bây giờ còn đáng bị đ.á.n.h hơn.”
Nếu không phải ca ca của nó còn ở một bên nhìn, y bảo đảm nhất định sẽ xông lên đ.á.n.h cho tiểu t.ử thối này thành một hài t.ử c.h.ế.t.
Đã biết nó là đang diễn kịch nhóm người nàng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may cũng đã kết bạn đồng hành đi một đường. Chính nhóm người mình lại là dựa vào họ mới đến được đây. Nếu thật sự trở mặt, họ cũng thật sự không mấy dễ chịu.
Có lẽ là cảm thấy đệ đệ nhà mình đã chơi quá mức, Khương Thiền, người luôn kiệm lời như vàng cuối cùng cũng đã mở miệng.
--
Hết chương 844.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận