Nông Nữ Có Không Gian: Cùng Tướng Công Thợ Săn Làm Ruộng
Chương 830: KHÔNG THỂ ĂN
“Cầu tiểu thư… cầu tiểu thư… cầu tiểu thư cứu cứu ta.”
Nói xong câu này, Triệu Ngọc Nhi tựa như đã có một chút tự tin.
Tuy thân mình vẫn còn đang run rẩy nhưng nói chuyện cũng đã liền mạch hơn.
Tô Ngữ cạn lời nhìn nàng ta. Nàng trông giống thánh mẫu đến vậy sao? Tuy kinh ngạc với thủ đoạn của Bạch Hồ nhưng nàng lại chưa từng nghĩ tới việc sẽ cứu Triệu Ngọc Nhi.
Nàng ta mắt hàm mong đợi nhìn nàng, đợi một hồi lâu cũng không thấy nàng nói chuyện, nàng ta lại không khỏi hoảng hốt lên.
“Cầu xin tiểu thư, sau này ta nhất định sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp tiểu thư. Sau này ta tuyệt đối sẽ thay đổi triệt để, một lần nữa làm người, tuyệt đối sẽ không làm bất kỳ chuyện xấu nào nữa. Cầu xin tiểu thư cứu cứu ta đi.”
Nghe nàng ta nói, Tô Ngữ lại càng cảm thấy cạn lời. Nàng xem thế nào cũng không giống như có một gương mặt thánh mẫu. Triệu Ngọc Nhi này sao lại cứ quấn lấy nàng?
Lạnh lùng liếc nhìn nàng ta một cái, nàng kéo Khương Kỳ lại đứng xa hơn một chút.
Bất kể tại sao nàng ta lại lựa chọn nàng để cầu cứu nhưng nàng hoàn toàn không có chuẩn bị làm gì hay nói gì cả. Nếu đã như vậy vẫn là nên cách xa một chút thì tốt hơn. Bằng không lát nữa nếu nàng ta nóng nảy làm ra chuyện điên cuồng gì đó thì không hay.
Nhìn nàng và hắn ngày càng xa cách, nàng ta chỉ cảm thấy ngày càng sợ hãi.
Bóng ma của t.ử vong vẫn luôn bao phủ, làm nàng ta không kìm được mà run rẩy.
Thật cẩn thận quay đầu nhìn về phía Bạch Hồ, nàng ta liền thấy trên gương mặt yêu nghiệt của nó đang nở một nụ cười rạng rỡ.
Nó đang từng bước một đi về phía nàng ta. Trên mặt đất phía sau nó, t.h.i t.h.ể của ba người Tôn Thắng đang mềm oặt nằm đó.
Chỉ trong một lát, nó thế mà lại đã ăn hết hồn phách của hai người còn lại. Điều này không chỉ làm cho nàng ta sợ hãi mà ngay cả nhóm người nàng cũng nhíu mày nhìn nó.
Tên nhóc này thế mà lại lấy hồn phách của người sống làm thức ăn sao?
Ngay lúc họ đang nghĩ vậy, nó đã đến trước mặt Triệu Ngọc Nhi.
Nó đối diện với đôi mắt tràn đầy sợ hãi của nàng ta cười khẽ thành tiếng:
“Lá gan chỉ có thế này mà còn dám đem ta đi bán? Cũng không biết lúc đó ngươi có phải đã ăn gan hùm mật gấu không.”
Nàng ta nghe vậy lập tức theo lời nó nói:
“Là ta sai rồi, là ta đã ăn gan hùm mật gấu. Xin đại tiên hãy tha cho ta một mạng tha cho ta đi. Ta thật sự biết sai rồi.”
Tô Ngữ nhìn nàng ta khóc một phen nước mũi, một phen nước mắt, không khỏi nhíu mày.
Lá gan chỉ có thế này mà còn dám làm công việc buôn bán dân số. Đây thật là đã ăn gan hùm mật gấu rồi?
Chỉ tiếc sự khom lưng cúi đầu của nàng ta cũng không có tác dụng gì, bởi vì nó đã vươn móng vuốt mềm mại của mình ra ở trên đỉnh đầu nàng ta hư bắt một cái.
Chỉ trong nháy mắt hồn phách của nàng ta cũng đã bị nó từ trong thân thể bắt ra.
Nàng ta nhìn thân thể của mình mềm oặt nằm trên mặt đất, trong mắt tràn đầy vẻ tuyệt vọng và điên cuồng.
Cuối cùng nàng ta hung tợn nhìn nó, lại nhìn về phía Tô Ngữ cách đó không xa.
“Ninh Khả Nhân, mệt cho ngươi vẫn là điện chủ của đệ nhất đại điện mà lại dám cùng tà ma ngoại đạo như vậy ở bên nhau. Lẽ nào ngươi không sợ toàn bộ người của Đông Linh Vực đều sẽ đối địch với ngươi sao? Nếu để cho người khác biết được, Bạch Hồ này thế mà lại muốn ăn hồn phách của người sống, ngươi đoán xem toàn bộ người của Đông Linh Vực sẽ đối phó với các ngươi thế nào? Đến lúc đó đừng nói là ngươi, ngay cả bọn trẻ của ngươi, cháu trai, cháu gái của ngươi cũng đều sẽ chỉ có nước c.h.ế.t không toàn thây. Đến lúc đó các ngươi nhất định sẽ còn t.h.ả.m hơn cả ta, ha ha ha ha.”
Nói xong câu cuối cùng, nàng ta có chút điên cuồng cười nhưng hồn phách của nàng ta cũng đang không ngừng lắc lư trái phải.
Sự lay động như vậy thiếu chút nữa đã khiến nàng ta hồn phi phách tán.
Chờ nàng ta cười đủ rồi, ánh mắt khinh miệt nhìn về phía nhóm người nàng.
Nàng ta cho rằng vì lời nói của mình, nhóm người nàng, ít nhất là Ninh Khả Nhân, chắc chắn sẽ cau mày buồn rầu không thôi.
Thế nhưng ai ngờ khi nàng ta thấy khuôn mặt bình tĩnh của Ninh Khả Nhân, ánh mắt mang theo vẻ trào phúng, trong phút chốc thế mà lại ngây người.
Ninh Khả Nhân tại sao lại không sợ?
Bà ấy không phải nên vì lo sợ bất an mà triệu hồi Bạch Hồ, không cho nó tiếp tục ăn mình sao?
Sự việc không đi theo hướng mà nàng ta mong muốn không khỏi làm cho nàng ta càng thêm bất an.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lẽ nào thật sự không có cách nào sao?
Nàng ta thật sự chỉ có một con đường c.h.ế.t sao?
Thế nhưng trên đời cũng đích xác như thế. Bạch Hồ lạnh lùng nhìn nàng ta, đôi môi mỏng khẽ mở:
“Ta thật đúng là lần đầu tiên nhìn thấy hồn phách cũng có thể ồn ào như vậy. Ngươi đây là đang làm gì? Châm ngòi ly gián? Nghĩ rằng ta và Ninh điện chủ bọn họ trở mặt thành thù, sau đó để ngươi làm ngư ông đắc lợi? Hay là nói ngươi cảm thấy chúng ta mà đ.á.n.h nhau rồi thì ngươi có thể nhân cơ hội trốn thoát?”
Ý nghĩ trong lòng bị nó trần trụi nói ra, nàng ta không khỏi sững sờ ở đó.
Chẳng phải chỉ là một bán nhân thôi sao?
Tại sao người ta có thể đoán trúng được suy nghĩ trong lòng mình một cách chính xác như vậy?
Chỉ tiếc nó không hề cho nàng ta thời gian để suy nghĩ.
Nâng tay lên, miệng rộng khẽ hé liền đem hồn phách của nàng ta nuốt vào trong bụng.
Sau khi ăn xong nó còn chép miệng:
“Thật khó ăn.”
Tô Ngữ: “…”
Mọi người: “…”
Khó ăn mà ngươi còn ăn?
Nếu đã không có người ngoài ở đây, nàng cũng không chờ đợi nữa trực tiếp liền hỏi ra nghi hoặc trong lòng mình.
“Tại sao ngươi lại ăn hồn phách của người sống?”
Nó nghe vậy vô tội chớp chớp mắt:
“Ta là yêu quái mà, ăn hồn phách của người không phải là chuyện bình thường sao? Hơn nữa ăn những hồn phách này cũng có thể giúp ta hồi phục.”
Nghe được câu cuối cùng, nàng thầm nghĩ trong lòng một tiếng “quả nhiên”.
Ăn hồn phách quả nhiên có thể làm cho nó hồi phục.
Chỉ là nó về sau đi…
Nàng nghĩ nghĩ cuối cùng vẫn đem nghi vấn trong lòng ra hỏi.
“Lẽ nào ngươi sau này đều phải lấy hồn phách làm thức ăn sao?”
Nghe thấy nàng hỏi, nó cười lắc đầu.
“Không phải đâu. Ngày thường ta cũng ăn cơm, chẳng qua đến lúc cần thiết hoặc là trong trường hợp như thế này ta cũng sẽ ăn hồn phách của người ta. Thực ra ta cũng không thích ăn hồn phách, suy cho cùng cũng không thể ăn mãi được phải không.”
Nghe thấy nó nói vậy, trong đầu nàng lập tức lóe lên một câu: được tiện nghi còn khoe mẽ.
Có điều cũng may, tên nhóc này không phải bắt buộc phải ăn hồn phách.
Bằng không, bất kể nói gì, nàng đều sẽ không để cho nó lại ở bên cạnh Tô Ngôn.
Không phải là sợ nó xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì, chủ yếu là trên đời này không có bức tường nào không có gió.
Bây giờ ở đây không có người nào thấy thì cũng thôi đi.
Chờ sau này ra ngoài, nếu nó lại ăn hồn phách của người khác mà bị người khác biết được, chắc chắn sẽ lấy chuyện này làm to chuyện.
Đến lúc đó là người như hình với bóng của nó, Tô Ngôn chắc chắn sẽ bị liên lụy.
Không thể nói nàng ích kỷ nhưng là một tỷ tỷ, nàng phải vì đệ đệ của mình mà suy xét.
Những chuyện khác đều không quan trọng, chỉ có sinh mạng của Tô Ngôn an toàn của nó mới quan trọng nhất.
--
Hết chương 830.
.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận