Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư

Chương 35: Ngày thứ 3 - Lạy nhầm thần

Tôi bị cú sốc bất ngờ dọa cho ngã ngồi phịch xuống đất.
Nhưng tình huống lúc này rất cấp bách, không có thời gian để suy nghĩ nhiều. Trong đầu lập tức vụt lên một ý nghĩ: giờ mà hét to lên thì toi rồi, nếu đánh thức mọi người trong nhà trọ, chắc chắn sẽ rối loạn hết.
Tôi liền móc ra một lá bùa “Giáp Ngọ Ngọc Khanh Phá Sát Phù”, miệng khẽ hô một tiếng nhỏ: “Cấp cấp như luật lệnh!”, rồi ném thẳng về phía đầu Quan Minh.
Không ngờ Quan Minh lúc này lại nhanh nhẹn như khỉ, cậu ta bật người một cái, né được bùa của tôi, càng kinh hoàng nhất là Quan Minh cứ như con ruồi, bò dọc theo tường bếp lên thẳng trần nhà!
Tôi ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy cậu ta đang bám chặt vào trần nhà, tứ chi dính sát như có giác hút, quay đầu lại, dùng đôi mắt ti hí rình rập nhìn tôi, rồi thè lưỡi ra, phát ra tiếng cười quái dị sắc nhọn: “Két… két… két…”
Rõ ràng là bị nhập rồi!
Trong dân gian, việc này gọi là “trúng tà”, hay “bị vong nhập”.
Nói nôm na, đó là hiện tượng một “thứ gì đó” cưỡng ép nhập vào thân thể người sống. Nếu dùng lý thuyết khoa học để giải thích, thì có thể nói đó là dạng sóng điện não độc lập trôi nổi trong không gian, khi xâm nhập và chiếm lấy não bộ của một người bình thường, sẽ khiến ý thức ban đầu bị lấn át tạm thời, người đó sẽ bị điều khiển bởi loại sóng “ngoại lai” kia. Khi đó, ta có thể nói là bị “vong nhập”.
Từ góc nhìn khoa học hiện đại, hiện tượng này có thể bị xếp vào dạng rối loạn tâm thần, nhưng mà nói thật nhé, ở cái nơi rừng thiêng nước độc này, nhìn thấy thằng nhãi leo được lên trần nhà như nhện, bạn có tin đây chỉ là bệnh tâm thần không?!
Lúc đó trong đầu tôi vừa kinh hãi vừa cố gắng nhớ lại những chuyện ông nội từng kể về mấy vụ “nhảy đồng” hồi nhỏ. Trong đó có một chuyện kể về một đứa bé bị hồ ly nhập: ban đêm thường xuyên lén dậy, ngậm khăn lau, đi bốn chân quanh nhà, nét mặt như hồ ly, còn biết mở miệng chửi người rồi sùi bọt mép, thậm chí còn đòi người nhà phải đưa đồ cúng.
Cả nhà thấy không ổn, đoán chừng là bị “ám rồi”, liền mời hai thầy cúng, một nam một nữ, là cặp thầy có tiếng thật sự. Vừa đến, bà thầy liếc cái là biết ngay bị hồ ly ám, lập tức bảo ông thầy phụ đánh trống con, còn bà thì bắt đầu làm lễ mời thần.
Tôi không nhớ rõ trong câu chuyện thần nào được mời về để thương lượng với hồ ly nhập xác, chỉ nhớ là thương lượng không xong, vì con hồ ly đòi quá nhiều, khiến bà thầy tức giận. Bà liền bảo gia chủ đưa hai nhánh cây dương, rồi dùng chúng kẹp lấy ngón giữa tay trái của đứa bé và bẻ mạnh, ép con hồ ly phải rời khỏi. Sau đó, đứa bé cũng trở lại bình thường.
Nghĩ tới đây, trong đầu tôi vụt lên một ý tưởng — mẹ kiếp, hay là mình cũng thử dùng cách đó xem sao. Dù tôi không biết cụ thể “bẻ” như thế nào, nhưng lúc này, đó có vẻ là cách duy nhất. Cứ coi như lấy mạng con ngựa c.h.ế.t để cứu mạng người sống, được ăn cả, ngã về không!
Tôi còn đang suy nghĩ thì Quan Minh bất ngờ lao thẳng về phía này như khỉ vồ mồi, tôi vội vàng lăn sang một bên né tránh, trong lòng thì thầm: "Người anh em à, nhỏ tiếng chút đi được không? Định cho cả nhà trọ tỉnh dậy hết à?"
Tôi nhanh chóng bật dậy, khẽ hô “Cấp cấp như luật lệnh!”, rồi tung lá bùa thứ hai ra. Nhưng cậu ta quá nhanh, lại né được.
Tất nhiên, tất cả đều nằm trong tính toán của tôi. Làm vậy chỉ để câu thời gian. Dựa vào ánh sáng yếu ớt phát ra từ cánh cửa tủ lạnh đang mở, tôi thấy trên bàn có một đôi đũa gỗ dùng để trộn nhân bánh bao, liền nhanh tay chộp lấy.
Đúng lúc đó, Quan Minh đã như khỉ nhảy xổ tới, tóm ngay lấy cổ tôi! Mẹ kiếp, sao đứa nào bị nhập cũng thích bóp cổ thế?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Không được hoảng! Nếu giờ tôi mà hoảng là xác định đi đời. May mà mình còn giữ một lá “Đinh Ất Cự Khanh Hộ Thể Phù”, cố lắm mới lôi ra được, run rẩy niệm chú “Cấp cấp như luật lệnh!”.
Lá bùa vừa kích hoạt, Quan Minh lập tức bị b.ắ.n bật ra sau. Cơ hội ngàn vàng!
Tôi lao lên, đè cậu ta xuống đất, cố gắng giữ lấy tay trái của đối phương, dùng đôi đũa gỗ kẹp mạnh ngón giữa. Ai ngờ tên này khỏe thật, vùng người dậy, vật ngược tôi xuống dưới.
Dm dm, giờ không nghĩ nhiều nữa! Dù đang bị Quan Minh đè lên, tôi vẫn không buông tay, mượn lực cậu ta dồn xuống mà đột ngột bẻ mạnh đũa kẹp tay. 
Chỉ thấy cậu ta khẽ hét lên một tiếng “két!”, các nét mặt bỗng đông cứng lại, sau đó ngũ quan dần dần trở về trạng thái bình thường.
Tôi nhẹ nhõm thở phào—thành công rồi!
Thứ kia có vẻ đã rời khỏi thân thể Quan Minh, còn cậu ta thì ngất lịm đi như đang ngủ. Nhưng tôi thì mệt như muốn chết, lại còn bị đè lên cả người.
Tôi lồm cồm đẩy cậu ta sang một bên, đồ tướng voi, nặng quá đi mất!
Nhìn quanh bếp thấy cũng chưa bị xáo trộn gì, người trong nhà trọ cũng không bị đánh thức, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Nghỉ được một lúc, vốn định gọi Quan Minh dậy, nhưng gọi mãi không dậy nổi, cứ ngủ như lợn c.h.ế.t vậy.
Hết cách, tôi đành cắn răng cõng cậu ta về phòng mình, đá nhẹ cánh cửa tủ lạnh đóng lại rồi gồng mình vác đi từng bước một.
Về tới phòng, thấy Tiểu Khải và Vương Thành vẫn ngủ say như chết, tôi đặt Quan Minh xuống giường của mình, đắp chăn cẩn thận cho cậu ta xong mới thấy đói cồn cào. Cũng phải thôi, từ trưa tới giờ mình chưa ăn gì.
Tôi ngồi xuống bên cái bàn nhỏ, mở hai hộp cơm dùng một lần mà tụi nó mang về, bắt đầu ăn khẽ khàng. Cơm ngon, một hộp còn là cá chiên giòn.
Nhưng đang ăn, tôi bỗng giật mình nhớ tới chuyện lúc trưa.
Con thỏ đó... rõ ràng có gì đó rất kỳ quái. Tại sao một con thỏ lại tự đ.â.m đầu vào cây mà chết? Rồi cả cái tượng đá được phủ vải đỏ kia... càng nghĩ càng thấy không ổn.
Nhất định có vấn đề! Quan Minh sau khi vái lạy tượng đá đó, tối về liền xảy ra chuyện.
Chắc chắn là do tượng đá kia không bình thường.
Tuy thứ kia tạm thời đã bị đuổi ra, nhưng theo linh cảm của tôi, nó sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu…
Giờ phải làm gì tiếp theo đây?

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư - Chương 35 | Đọc truyện chữ