Những Năm Tháng Tôi Làm Âm Dương Sư
Chương 276: Lỗi của đôi mắt
Đối với bạn, ấm áp là gì? Là có được thứ mình mong muốn, là cái ôm của người yêu, là sự quan tâm của bạn bè. Nhưng đối với tôi lúc ấy, ấm áp có lẽ thật sự chỉ là một bát mì nước nóng hổi.
Thím Viên đứng dậy đi vào bếp, còn tôi ngấn lệ nhìn chú Viên. Chú đã già nua đi rất nhiều, trên mắt quấn kín lớp băng dày, như thể đã chẳng còn nhìn thấy bất cứ thứ gì nữa.
Chú Viên mỉm cười, xoa nhẹ đầu tôi rồi nói:
"Thanh niên à, phải biết rằng đây đều là số mệnh. Có những chuyện vốn không thể giải thích rõ ràng được. Giống như chú vậy, bận bịu nửa đời người, đến giờ ngược lại lại bình yên hơn. Không còn vướng bận, cuối cùng cũng có thể sống cho chính mình.”
Nhìn bộ dạng hiện giờ của chú ấy, lòng tôi càng thêm chua xót. Rốt cuộc không nhịn được nữa, tôi mở miệng nói:
“Chú Viên, cháu đã biết chuyện giữa chú và chú Văn rồi. Chú Văn đã kể hết cho cháu nghe. Cho nên chú hãy nói cho cháu biết đi, nói hết mọi chuyện, được không?”
Lúc này, thím Viên từ trong bếp bưng ra một bát mì nước nóng, đặt trước mặt tôi, mỉm cười nói:
“Ngoài trời lạnh lắm phải không? Chú Viên nhà cháu ấy, từ lúc về tới giờ, đêm nào cũng nấu sẵn hai bát mì, chỉ đợi cháu với tiểu Dịch tới thôi. Tiểu Thôi, ăn chút đi cho ấm người.”
Bát mì này là do chú Viên làm sao? Tôi nhìn đôi mắt của chú ấy, rồi lại nhìn đôi bàn tay dán đầy băng cá nhân. Mọi chuyện không cần nói tôi cũng hiểu rồi. Tôi dùng hai tay nâng lấy bát mì, hơi ấm truyền từ lòng bàn tay lan khắp người. Nước mắt không sao kìm nổi nữa, từng giọt lớn rơi lã chã xuống.
Chú Viên thở dài, lần mò lấy ra một bao t.h.u.ố.c đặt lên bàn, rút một điếu. Tôi vội vàng lấy bật lửa châm giúp chú.
Đối phương hít một hơi t.h.u.ố.c, rồi nói:
“Tiểu Thôi, nếu tiểu Văn đã kể cho cháu nghe chuyện giữa bọn chú, vậy chú cũng không giấu nữa. Bệnh của tiểu Văn, chú cũng rất tiếc. Còn cháu cũng thấy rồi đấy, đôi mắt này của chú…”
Nói đến đây, chú Viên lần mò muốn tháo lớp băng quấn trên mắt. Thím Viên giơ tay định ngăn lại, nhưng vừa nhấc lên thì cũng thở dài, đi ra phía sau lưng chồng giúp tháo băng.
Khi lớp băng được gỡ xuống, tôi lập tức kinh hãi đến mức há hốc miệng, chẳng thể khép lại nổi. Mắt chú Viên đang nhắm nghiền, nhưng mắt người bình thường dù có nhắm lại thì mí mắt vẫn hơi gồ lên. Còn hôm nay nhìn thấy, mí mắt của chú lại hõm xuống!
Hơn nữa, màu da quanh mắt cũng không giống người thường, trông vô cùng xám xịt, không còn chút huyết sắc nào. Không còn nghi ngờ gì nữa, tròng mắt của chú Viên… đã không còn.
Tôi sững sờ đến mức không thốt nên lời. Chú Viên chỉ khẽ mỉm cười, hiền hòa nói:
“Tiểu Thôi à, đúng như cháu thấy đấy, mắt của chú… không còn nữa. Nhưng như chú vừa nói, chú không hề hối hận. Tất cả đều là số mệnh.”
Nói xong, chú lại để thím Viên giúp quấn băng trở lại, rồi nhẹ nhàng kể cho tôi nghe chân tướng sự việc. Hóa ra, tổ tiên nhà họ Viên đời đời đều làm nghề thầy âm dương. Trong hàng tổ tiên của chú từng có một vị đạo hạnh cao thâm, tên là Viên Ngưu Nhi.
Khi còn trẻ, Viên Ngưu Nhi là một đạo sĩ. Có lẽ vì tổ tiên họ Viên đời đời “ăn cơm cõi âm”, nghiệp chướng quá sâu, nên báo ứng rơi xuống người ông ấy. Viên Ngưu Nhi sinh ra đã dị dạng. Ngoài đôi mắt bình thường như người khác, trên trán ông lại mọc thêm một con mắt nữa. Tuy gia tộc họ Viên đều làm nghề bạch phái, nhưng trong bạch phái cũng phân cao thấp khác nhau. Người nhà không biết con mắt ấy là vật gì, chỉ cho rằng gia tộc gặp báo ứng. Vì vậy ngay khi mới sinh ra, ông đã bị xem như yêu quái, bị gia đình bỏ lại trước cửa một đạo quán. Sau đó được các đạo sĩ nhận nuôi, lớn lên cũng trở thành đạo sĩ.
Nhưng không ai biết rằng, con mắt dị dạng trên trán Viên Ngưu Nhi lại không phải mắt tầm thường. Con ngươi của nó gần như phủ kín cả hốc mắt, toàn thân đen kịt. Ban đêm không nhìn thấy bất cứ vật gì, nhưng đến ban ngày lại có thể nhìn thấu vạn vật thế gian, hơn nữa còn có năng lực nhận người, quan khí. Đó chính là một loại cực kỳ hiếm thấy trong “âm dương nhãn”— Dương nhãn.
Nghe chú Viên kể đến đây, tôi vô cùng kinh ngạc. Bởi tôi nhớ rất rõ, đôi mắt trước kia của chú Viên chính là như vậy!
Điều này có nghĩa gì? Chẳng lẽ chú Viên vốn dĩ không phải thứ gọi là “mắt Lưu Linh trong quan tài ”? Hoặc vốn trên đời này căn bản không có “mắt Lưu Linh trong quan tài”?
Chú Viên thật ra giống như chú Lưu Hỉ đã mất của tôi, là người mang âm dương nhãn sao?
Tôi đầy bụng nghi hoặc, nghe chú Viên tiếp tục nói:
“Tổ tiên của chú, Viên Ngưu Nhi, sau khi biết được đôi mắt của mình là thứ gì, đã thầm than cho nhân quả báo ứng mà bản thân mang lấy. Vì thế ông ấy cả đời hành thiện, được người đời gọi là ‘Tam Mục Thượng Nhân’, hy vọng có thể hóa giải nghiệp quả ấy. Nhưng trời chẳng chiều lòng người. Có lẽ tổ tiên của chú cũng không ngờ rằng, nghiệp quả trên người ông ấy, sau bốn đời lại xuất hiện lần nữa ở nhà họ Viên, cũng chính là trên người chú.”
Quả nhiên!!
Đến lúc này tôi cuối cùng cũng hiểu vì sao Thạch Quyết Minh từng lừa mình.
Thì ra khi ấy anh ta đã phát hiện ra đôi "dương nhãn" của chú Viên. Vì muốn khiến tôi và lão Dịch tránh xa chú, nên mới bịa ra lời dối trá gọi là “mắt Lưu Linh trong quan tài”.
Thực ra đó cũng chỉ là một mắt xích trong bố cục mà Thạch Quyết Minh giăng ra từ trước. Nghĩ đến đây, toàn thân tôi chợt run lên.
Quá đáng sợ. Rốt cuộc tâm cơ của Thạch Quyết Minh sâu đến mức nào?
Lúc ấy, chú Viên lại tiếp tục nói:
“Chuyện thời trẻ của hai anh em chú, chắc cháu cũng đã biết rồi phải không?”
Tôi gật đầu, đáp:
“Vâng, chú...hai Viên đã kể cho cháu rồi.”
Vốn dĩ tôi định gọi là Viên Mai, nhưng nghĩ lại, người c.h.ế.t là lớn nhất, thôi thì tích chút khẩu đức vậy. Chú Viên hẳn vẫn chưa biết rằng tối nay, em trai mình đã bị Thạch Quyết Minh g.i.ế.c c.h.ế.t. Chuyện này tôi có nên nói cho chú ấy biết không?
Dĩ nhiên chú Viên không nhìn thấy vẻ khó xử trên mặt tôi lúc này, chỉ tiếp tục nói:
“Haizz… nghĩ lại hai anh em chú, tuy cùng cha cùng mẹ sinh ra, nhưng tính tình bản chất lại hoàn toàn khác nhau. Nói ra cũng trùng hợp. Chú có đôi mắt có thể nhìn thấu mọi thứ, còn em trai lại có một thân thể vạn người mới có một. Có lẽ cũng chính điều đó đã định sẵn, con đường sau này của hai anh em sẽ hoàn toàn khác biệt.”
Chú Viên rít một hơi t.h.u.ố.c, tiếp tục nói:
“Thù hận là thứ khó nắm bắt nhất, cũng là thứ dễ khiến con người đ.á.n.h mất bản tính nhất. Khi đó hai anh em chú còn trẻ. Dựa vào phong thủy cục mà tiểu Văn bày ra, việc làm ăn của công ty phát triển như diều gặp gió. Nhưng lúc ấy, cả hai đều bị thù hận che mờ mắt, đến mức ra tay g.i.ế.c c.h.ế.t những kẻ năm xưa từng phản bội gia đình chú. Không ngờ sau chuyện đó, chú lại hối hận.”
“Hối hận? Vì sao?” Tôi khó hiểu hỏi.
Đúng vậy vì sao chú Viên lại quyết liệt cắt đứt với Viên Mai? Chú Viên thở dài, nói:
“Nói cho cùng vẫn là vì đôi mắt này. Chú có thể nhìn thấy rất nhiều thứ mà người thường không nhìn ra. Khi hai anh em dùng thủ đoạn g.i.ế.c c.h.ế.t những kẻ từng hại gia đình, trong mắt em trai chú tràn đầy khoái cảm vì được trút giận. Nhưng trong mắt chú lại nhìn thấy một thứ khác.”
Tôi càng thêm mơ hồ, liền hỏi: “Là gì ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chú Viên chậm rãi đáp:
“Trong mắt chú, luôn nhìn thấy vợ con già trẻ của những người đã c.h.ế.t. Họ khóc đau đớn đến như vậy. Nhìn họ, chú như nhìn thấy cảnh năm xưa hai anh em mình khóc lóc tuyệt vọng. Đã từng có lúc, nỗi đau ấy cũng giáng xuống đầu anh em chú. Vì thế chú thật sự không thể vui nổi. Chú đột nhiên hiểu ra đạo lý ‘oan oan tương báo’. G.i.ế.c ch.óc vô tận chỉ tạo ra thêm nhiều thù hận. Mà nếu loại thù hận ấy cứ kéo dài mãi, sẽ không bao giờ có điểm dừng. Chú hiểu nỗi đau đó. Ngày trước quá ngây thơ, chỉ nghĩ đến chuyện báo thù, lại không hiểu cái giá phải trả trong đó. Mãi về sau mới hiểu ra, kiểu g.i.ế.c ch.óc này chỉ tạo ra thêm những bi kịch giống như hai anh em chú mà thôi. Vì vậy khi ấy chú đã nảy ra ý định rút tay. Nhưng không ngờ tâm ma của em trai đã quá nặng. Trong lòng nó ngoài thù hận ra dường như chẳng còn gì khác. Chú biết mình không thể khuyên nó được nữa. Cho nên chú đành rút cổ phần, rồi cùng thím Viên mở một quán mì nhỏ.”
Thì ra là như vậy.
Tôi nhìn chú Viên tiều tụy, rồi nhìn thím Viên bên cạnh, lòng chợt chua xót. Thì ra là như vậy…
Tôi nhẩm lại những lời chú vừa nói. Quả thật, oan oan tương báo giống như một con đường không có điểm cuối. Chỉ tiếc rằng, người thật sự hiểu được điều ấy… lại quá ít.
Chú Viên trầm ngâm một lúc, rồi cười khổ, chỉ vào hốc mắt của mình, tiếp tục nói:
“Suy cho cùng có lẽ vẫn là đôi mắt này đã chôn sẵn mầm họa. Vốn dĩ chú từng nghĩ, đời này cứ thế già đi, không màng đến những ân oán thế tục nữa. Nhưng số mệnh lại một lần nữa trêu ngươi. Em trai chú quen một người. Sau này khi gặp người đó, chú mới phát hiện ra hắn là bạn của cháu. Hắn nói với em chú về một trận pháp tên là Thất Bảo Bạch Ngọc Luân, bảo rằng có thể phá giải ngũ tệ tam khuyết, lại còn có thể hồi sinh Bạt thi ở Liêu Ninh. Chỉ có điều… một trong bảy món bảo vật để lập trận, chính là đôi mắt của chú.”
Nói đến đây, chú Viên dừng lại một chút rồi nói tiếp:
“Ban đầu chú không hề biết chuyện này. Chú còn tưởng em trai chỉ muốn chú quay về công ty, cùng nó dùng tà thuật thu liễm hồn phách, nên chú đã từ chối. Nhưng cho đến một ngày người bạn đó của cháu, Thạch Quyết Minh, tìm đến chú, nói rõ toàn bộ sự thật. Lúc ấy chú mới thật sự hiểu ra.”
Lại là Thạch Quyết Minh!
Nghe đến đây, tôi không khỏi siết c.h.ặ.t nắm tay, nghiến răng ken két. Xem ra anh ta thật sự hết t.h.u.ố.c chữa rồi. So với Viên Mai, anh ta còn độc ác hơn gấp trăm lần!
Tôi liền hỏi: “Sau đó thì sao?”
Chú Viên cười khổ: “Sau đó chú bỗng thấy nhẹ lòng. Thì ra là vậy. Rồi chú bàn bạc với thím Viên, sau đó đi tìm em trai chú.”
Nghe đến đây, tôi lập tức sửng sốt.
Cái gì? Chú Viên… là tự nguyện sao?
Nghĩ vậy, tôi vội hỏi: “Chú Viên, chẳng lẽ mắt của chú là do chính chú…?”
Chú Viên mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy. Là chú tự nguyện cho em trai chú.”
Tôi nuốt khan một ngụm nước bọt, rồi hỏi:
“Nhưng vì sao lại làm thế?”
Chú Viên suy nghĩ một lúc, rồi thản nhiên nói với tôi:
“Thật ra cháu không thấy sao? Tất cả chuyện này đều là thiên ý. Chú từng nghĩ, hai anh em kỳ thực đều chỉ là vật hi sinh của số mệnh mà thôi. Tiểu Thôi à, thứ gọi là số mệnh thật sự tồn tại.”
Chú dừng một chút rồi tiếp lời:
“Chú biết, em trai chú sở dĩ không nói thẳng chuyện đôi mắt của chú, là vì trong lòng nó vẫn còn chút tình nghĩa. Nhưng nó đi đến ngày hôm nay, người làm anh như chú cũng có trách nhiệm. Chú không có năng lực kéo nó quay đầu, đó là sự thật không thể chối cãi, cũng là nỗi tiếc nuối cả đời của chú. Mà chỉ cần là con người thì sẽ có tình cảm. Dù chú biết em trai mình sai, nhưng nó lại mang cha mẹ ra nói. Cái mũ hiếu đạo ấy đè lên đầu chú nặng đến mức không thở nổi. Dường như nếu chú không dâng đôi mắt này ra, thì sẽ thành kẻ bất hiếu. Đến mức chú muốn rút lui cũng không được.”
Đối phương khẽ thở dài.
“Mãi đến sau này, có một lần tỉnh mộng, chú mới thật sự đại triệt đại ngộ. Mọi chuyện đều do đôi mắt này mà ra. Chỉ cần còn đôi mắt ấy, chú sẽ mãi không thoát khỏi đau khổ. Vậy nên chi bằng đưa nó cho em trai mình. Nói ra, đó cũng là biểu hiện của sự ích kỷ và hèn nhát của chú thôi. Rốt cuộc chú vẫn không thể nhìn thấu. Chỉ là… chú quá mệt rồi, muốn nghỉ ngơi một chút.”
Nói nhiều như vậy, rõ ràng chú Viên đã mệt. Thím Viên vội rót một cốc nước.
Tôi nhìn dáng vẻ run rẩy của chú, trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả, bèn hỏi:
“Nhưng chú Viên, mất đi đôi mắt rồi, chú thật sự thấy yên lòng sao?”
Chú Viên run run cầm lấy cốc nước, mỉm cười nói:
“Đúng vậy. Mất đi đôi mắt có thể nhìn thấu mọi thứ ấy, chú mới hoàn toàn bình yên trở lại. Cuối cùng chú cũng hiểu ra một đạo lý—Thiên đạo khó trái. Thật ra điều này chú đã sớm đoán được rồi. Tiểu Thôi à, chú cũng là người mang ngũ tệ tam khuyết, số mệnh phạm vào tàn khuyết… thân thể không thể vẹn toàn.”
Nghe đến đây, lòng tôi lại nặng trĩu. Số mệnh…
Rốt cuộc vì sao vẫn mãi không thoát khỏi hai chữ ấy?
Tôi nhìn chú Viên. Dù trong lòng khó lòng chấp nhận, nhưng đại khái cũng hiểu, chú ấy đem đôi mắt của mình cho Viên Mai, có lẽ thật sự là muốn thoát khỏi cái vòng xoáy thù hận đó.
Chuyện trên đời vốn là vậy. Bất kể con người sa vào chuyện gì, nếu muốn rút thân ra, nhất định phải trả một cái giá nào đó. Viên Mai và Viên Đức, hai anh em cùng lớn lên bên nhau, nhưng số phận lại hoàn toàn khác biệt. Phải chăng điều đó chứng minh rằng thù hận vốn không thể giải quyết được bất cứ chuyện gì?
Nghĩ đến đây, tôi lại một lần nữa rơi vào mê mang. Rốt cuộc điều gì mới là đúng? Mà cái đúng rốt cuộc là gì?
Khi tôi còn đang đau đầu vì cái nút thắt tưởng như vô giải ấy, chú Viên lại tiếp tục:
“Tiểu Thôi, bản tính cháu lương thiện. Nhưng có vài chuyện có lẽ cháu vẫn chưa thể hiểu được. Dù người khác có nói cho cháu nghe, cháu cũng chưa chắc hiểu nổi. Bởi vì đó có lẽ chính là ý nghĩa của năm tháng. Có những chuyện chỉ thời gian mới có thể cho đáp án.”
Chú dừng lại rồi nói tiếp:
“Hôm qua chú đến thăm tiểu Văn. Ông ấy vẫn còn nằm viện, chưa tỉnh lại. Chú đã kể mọi chuyện cho tiểu Lâm nghe. Tiểu Lâm rất sốt ruột, nhưng lại không liên lạc được với cháu, chỉ sợ cháu vì nóng nảy mà đi tìm em trai chú.”
Tôi cười khổ.
Đúng vậy, tôi thật sự đã hành động bốc đồng, cũng đã phải trả giá.
Nghĩ đến đây, tôi quyết định không thể giấu nữa. Dù sao những chuyện này sớm muộn gì cũng phải nói cho chú Viên biết.
Thế là tôi nhìn chú, chậm rãi nói:
“Chú Viên, thật ra tối nay em trai chú đúng là đã hẹn cháu ra ngoài. Hơn nữa… đã xảy ra rất nhiều chuyện.”
Thím Viên đứng dậy đi vào bếp, còn tôi ngấn lệ nhìn chú Viên. Chú đã già nua đi rất nhiều, trên mắt quấn kín lớp băng dày, như thể đã chẳng còn nhìn thấy bất cứ thứ gì nữa.
Chú Viên mỉm cười, xoa nhẹ đầu tôi rồi nói:
"Thanh niên à, phải biết rằng đây đều là số mệnh. Có những chuyện vốn không thể giải thích rõ ràng được. Giống như chú vậy, bận bịu nửa đời người, đến giờ ngược lại lại bình yên hơn. Không còn vướng bận, cuối cùng cũng có thể sống cho chính mình.”
Nhìn bộ dạng hiện giờ của chú ấy, lòng tôi càng thêm chua xót. Rốt cuộc không nhịn được nữa, tôi mở miệng nói:
“Chú Viên, cháu đã biết chuyện giữa chú và chú Văn rồi. Chú Văn đã kể hết cho cháu nghe. Cho nên chú hãy nói cho cháu biết đi, nói hết mọi chuyện, được không?”
Lúc này, thím Viên từ trong bếp bưng ra một bát mì nước nóng, đặt trước mặt tôi, mỉm cười nói:
“Ngoài trời lạnh lắm phải không? Chú Viên nhà cháu ấy, từ lúc về tới giờ, đêm nào cũng nấu sẵn hai bát mì, chỉ đợi cháu với tiểu Dịch tới thôi. Tiểu Thôi, ăn chút đi cho ấm người.”
Bát mì này là do chú Viên làm sao? Tôi nhìn đôi mắt của chú ấy, rồi lại nhìn đôi bàn tay dán đầy băng cá nhân. Mọi chuyện không cần nói tôi cũng hiểu rồi. Tôi dùng hai tay nâng lấy bát mì, hơi ấm truyền từ lòng bàn tay lan khắp người. Nước mắt không sao kìm nổi nữa, từng giọt lớn rơi lã chã xuống.
Chú Viên thở dài, lần mò lấy ra một bao t.h.u.ố.c đặt lên bàn, rút một điếu. Tôi vội vàng lấy bật lửa châm giúp chú.
Đối phương hít một hơi t.h.u.ố.c, rồi nói:
“Tiểu Thôi, nếu tiểu Văn đã kể cho cháu nghe chuyện giữa bọn chú, vậy chú cũng không giấu nữa. Bệnh của tiểu Văn, chú cũng rất tiếc. Còn cháu cũng thấy rồi đấy, đôi mắt này của chú…”
Nói đến đây, chú Viên lần mò muốn tháo lớp băng quấn trên mắt. Thím Viên giơ tay định ngăn lại, nhưng vừa nhấc lên thì cũng thở dài, đi ra phía sau lưng chồng giúp tháo băng.
Khi lớp băng được gỡ xuống, tôi lập tức kinh hãi đến mức há hốc miệng, chẳng thể khép lại nổi. Mắt chú Viên đang nhắm nghiền, nhưng mắt người bình thường dù có nhắm lại thì mí mắt vẫn hơi gồ lên. Còn hôm nay nhìn thấy, mí mắt của chú lại hõm xuống!
Hơn nữa, màu da quanh mắt cũng không giống người thường, trông vô cùng xám xịt, không còn chút huyết sắc nào. Không còn nghi ngờ gì nữa, tròng mắt của chú Viên… đã không còn.
Tôi sững sờ đến mức không thốt nên lời. Chú Viên chỉ khẽ mỉm cười, hiền hòa nói:
“Tiểu Thôi à, đúng như cháu thấy đấy, mắt của chú… không còn nữa. Nhưng như chú vừa nói, chú không hề hối hận. Tất cả đều là số mệnh.”
Nói xong, chú lại để thím Viên giúp quấn băng trở lại, rồi nhẹ nhàng kể cho tôi nghe chân tướng sự việc. Hóa ra, tổ tiên nhà họ Viên đời đời đều làm nghề thầy âm dương. Trong hàng tổ tiên của chú từng có một vị đạo hạnh cao thâm, tên là Viên Ngưu Nhi.
Khi còn trẻ, Viên Ngưu Nhi là một đạo sĩ. Có lẽ vì tổ tiên họ Viên đời đời “ăn cơm cõi âm”, nghiệp chướng quá sâu, nên báo ứng rơi xuống người ông ấy. Viên Ngưu Nhi sinh ra đã dị dạng. Ngoài đôi mắt bình thường như người khác, trên trán ông lại mọc thêm một con mắt nữa. Tuy gia tộc họ Viên đều làm nghề bạch phái, nhưng trong bạch phái cũng phân cao thấp khác nhau. Người nhà không biết con mắt ấy là vật gì, chỉ cho rằng gia tộc gặp báo ứng. Vì vậy ngay khi mới sinh ra, ông đã bị xem như yêu quái, bị gia đình bỏ lại trước cửa một đạo quán. Sau đó được các đạo sĩ nhận nuôi, lớn lên cũng trở thành đạo sĩ.
Nhưng không ai biết rằng, con mắt dị dạng trên trán Viên Ngưu Nhi lại không phải mắt tầm thường. Con ngươi của nó gần như phủ kín cả hốc mắt, toàn thân đen kịt. Ban đêm không nhìn thấy bất cứ vật gì, nhưng đến ban ngày lại có thể nhìn thấu vạn vật thế gian, hơn nữa còn có năng lực nhận người, quan khí. Đó chính là một loại cực kỳ hiếm thấy trong “âm dương nhãn”— Dương nhãn.
Nghe chú Viên kể đến đây, tôi vô cùng kinh ngạc. Bởi tôi nhớ rất rõ, đôi mắt trước kia của chú Viên chính là như vậy!
Điều này có nghĩa gì? Chẳng lẽ chú Viên vốn dĩ không phải thứ gọi là “mắt Lưu Linh trong quan tài ”? Hoặc vốn trên đời này căn bản không có “mắt Lưu Linh trong quan tài”?
Chú Viên thật ra giống như chú Lưu Hỉ đã mất của tôi, là người mang âm dương nhãn sao?
Tôi đầy bụng nghi hoặc, nghe chú Viên tiếp tục nói:
“Tổ tiên của chú, Viên Ngưu Nhi, sau khi biết được đôi mắt của mình là thứ gì, đã thầm than cho nhân quả báo ứng mà bản thân mang lấy. Vì thế ông ấy cả đời hành thiện, được người đời gọi là ‘Tam Mục Thượng Nhân’, hy vọng có thể hóa giải nghiệp quả ấy. Nhưng trời chẳng chiều lòng người. Có lẽ tổ tiên của chú cũng không ngờ rằng, nghiệp quả trên người ông ấy, sau bốn đời lại xuất hiện lần nữa ở nhà họ Viên, cũng chính là trên người chú.”
Quả nhiên!!
Đến lúc này tôi cuối cùng cũng hiểu vì sao Thạch Quyết Minh từng lừa mình.
Thì ra khi ấy anh ta đã phát hiện ra đôi "dương nhãn" của chú Viên. Vì muốn khiến tôi và lão Dịch tránh xa chú, nên mới bịa ra lời dối trá gọi là “mắt Lưu Linh trong quan tài”.
Thực ra đó cũng chỉ là một mắt xích trong bố cục mà Thạch Quyết Minh giăng ra từ trước. Nghĩ đến đây, toàn thân tôi chợt run lên.
Quá đáng sợ. Rốt cuộc tâm cơ của Thạch Quyết Minh sâu đến mức nào?
Lúc ấy, chú Viên lại tiếp tục nói:
“Chuyện thời trẻ của hai anh em chú, chắc cháu cũng đã biết rồi phải không?”
Tôi gật đầu, đáp:
“Vâng, chú...hai Viên đã kể cho cháu rồi.”
Vốn dĩ tôi định gọi là Viên Mai, nhưng nghĩ lại, người c.h.ế.t là lớn nhất, thôi thì tích chút khẩu đức vậy. Chú Viên hẳn vẫn chưa biết rằng tối nay, em trai mình đã bị Thạch Quyết Minh g.i.ế.c c.h.ế.t. Chuyện này tôi có nên nói cho chú ấy biết không?
Dĩ nhiên chú Viên không nhìn thấy vẻ khó xử trên mặt tôi lúc này, chỉ tiếp tục nói:
“Haizz… nghĩ lại hai anh em chú, tuy cùng cha cùng mẹ sinh ra, nhưng tính tình bản chất lại hoàn toàn khác nhau. Nói ra cũng trùng hợp. Chú có đôi mắt có thể nhìn thấu mọi thứ, còn em trai lại có một thân thể vạn người mới có một. Có lẽ cũng chính điều đó đã định sẵn, con đường sau này của hai anh em sẽ hoàn toàn khác biệt.”
Chú Viên rít một hơi t.h.u.ố.c, tiếp tục nói:
“Thù hận là thứ khó nắm bắt nhất, cũng là thứ dễ khiến con người đ.á.n.h mất bản tính nhất. Khi đó hai anh em chú còn trẻ. Dựa vào phong thủy cục mà tiểu Văn bày ra, việc làm ăn của công ty phát triển như diều gặp gió. Nhưng lúc ấy, cả hai đều bị thù hận che mờ mắt, đến mức ra tay g.i.ế.c c.h.ế.t những kẻ năm xưa từng phản bội gia đình chú. Không ngờ sau chuyện đó, chú lại hối hận.”
“Hối hận? Vì sao?” Tôi khó hiểu hỏi.
Đúng vậy vì sao chú Viên lại quyết liệt cắt đứt với Viên Mai? Chú Viên thở dài, nói:
“Nói cho cùng vẫn là vì đôi mắt này. Chú có thể nhìn thấy rất nhiều thứ mà người thường không nhìn ra. Khi hai anh em dùng thủ đoạn g.i.ế.c c.h.ế.t những kẻ từng hại gia đình, trong mắt em trai chú tràn đầy khoái cảm vì được trút giận. Nhưng trong mắt chú lại nhìn thấy một thứ khác.”
Tôi càng thêm mơ hồ, liền hỏi: “Là gì ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chú Viên chậm rãi đáp:
“Trong mắt chú, luôn nhìn thấy vợ con già trẻ của những người đã c.h.ế.t. Họ khóc đau đớn đến như vậy. Nhìn họ, chú như nhìn thấy cảnh năm xưa hai anh em mình khóc lóc tuyệt vọng. Đã từng có lúc, nỗi đau ấy cũng giáng xuống đầu anh em chú. Vì thế chú thật sự không thể vui nổi. Chú đột nhiên hiểu ra đạo lý ‘oan oan tương báo’. G.i.ế.c ch.óc vô tận chỉ tạo ra thêm nhiều thù hận. Mà nếu loại thù hận ấy cứ kéo dài mãi, sẽ không bao giờ có điểm dừng. Chú hiểu nỗi đau đó. Ngày trước quá ngây thơ, chỉ nghĩ đến chuyện báo thù, lại không hiểu cái giá phải trả trong đó. Mãi về sau mới hiểu ra, kiểu g.i.ế.c ch.óc này chỉ tạo ra thêm những bi kịch giống như hai anh em chú mà thôi. Vì vậy khi ấy chú đã nảy ra ý định rút tay. Nhưng không ngờ tâm ma của em trai đã quá nặng. Trong lòng nó ngoài thù hận ra dường như chẳng còn gì khác. Chú biết mình không thể khuyên nó được nữa. Cho nên chú đành rút cổ phần, rồi cùng thím Viên mở một quán mì nhỏ.”
Thì ra là như vậy.
Tôi nhìn chú Viên tiều tụy, rồi nhìn thím Viên bên cạnh, lòng chợt chua xót. Thì ra là như vậy…
Tôi nhẩm lại những lời chú vừa nói. Quả thật, oan oan tương báo giống như một con đường không có điểm cuối. Chỉ tiếc rằng, người thật sự hiểu được điều ấy… lại quá ít.
Chú Viên trầm ngâm một lúc, rồi cười khổ, chỉ vào hốc mắt của mình, tiếp tục nói:
“Suy cho cùng có lẽ vẫn là đôi mắt này đã chôn sẵn mầm họa. Vốn dĩ chú từng nghĩ, đời này cứ thế già đi, không màng đến những ân oán thế tục nữa. Nhưng số mệnh lại một lần nữa trêu ngươi. Em trai chú quen một người. Sau này khi gặp người đó, chú mới phát hiện ra hắn là bạn của cháu. Hắn nói với em chú về một trận pháp tên là Thất Bảo Bạch Ngọc Luân, bảo rằng có thể phá giải ngũ tệ tam khuyết, lại còn có thể hồi sinh Bạt thi ở Liêu Ninh. Chỉ có điều… một trong bảy món bảo vật để lập trận, chính là đôi mắt của chú.”
Nói đến đây, chú Viên dừng lại một chút rồi nói tiếp:
“Ban đầu chú không hề biết chuyện này. Chú còn tưởng em trai chỉ muốn chú quay về công ty, cùng nó dùng tà thuật thu liễm hồn phách, nên chú đã từ chối. Nhưng cho đến một ngày người bạn đó của cháu, Thạch Quyết Minh, tìm đến chú, nói rõ toàn bộ sự thật. Lúc ấy chú mới thật sự hiểu ra.”
Lại là Thạch Quyết Minh!
Nghe đến đây, tôi không khỏi siết c.h.ặ.t nắm tay, nghiến răng ken két. Xem ra anh ta thật sự hết t.h.u.ố.c chữa rồi. So với Viên Mai, anh ta còn độc ác hơn gấp trăm lần!
Tôi liền hỏi: “Sau đó thì sao?”
Chú Viên cười khổ: “Sau đó chú bỗng thấy nhẹ lòng. Thì ra là vậy. Rồi chú bàn bạc với thím Viên, sau đó đi tìm em trai chú.”
Nghe đến đây, tôi lập tức sửng sốt.
Cái gì? Chú Viên… là tự nguyện sao?
Nghĩ vậy, tôi vội hỏi: “Chú Viên, chẳng lẽ mắt của chú là do chính chú…?”
Chú Viên mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy. Là chú tự nguyện cho em trai chú.”
Tôi nuốt khan một ngụm nước bọt, rồi hỏi:
“Nhưng vì sao lại làm thế?”
Chú Viên suy nghĩ một lúc, rồi thản nhiên nói với tôi:
“Thật ra cháu không thấy sao? Tất cả chuyện này đều là thiên ý. Chú từng nghĩ, hai anh em kỳ thực đều chỉ là vật hi sinh của số mệnh mà thôi. Tiểu Thôi à, thứ gọi là số mệnh thật sự tồn tại.”
Chú dừng một chút rồi tiếp lời:
“Chú biết, em trai chú sở dĩ không nói thẳng chuyện đôi mắt của chú, là vì trong lòng nó vẫn còn chút tình nghĩa. Nhưng nó đi đến ngày hôm nay, người làm anh như chú cũng có trách nhiệm. Chú không có năng lực kéo nó quay đầu, đó là sự thật không thể chối cãi, cũng là nỗi tiếc nuối cả đời của chú. Mà chỉ cần là con người thì sẽ có tình cảm. Dù chú biết em trai mình sai, nhưng nó lại mang cha mẹ ra nói. Cái mũ hiếu đạo ấy đè lên đầu chú nặng đến mức không thở nổi. Dường như nếu chú không dâng đôi mắt này ra, thì sẽ thành kẻ bất hiếu. Đến mức chú muốn rút lui cũng không được.”
Đối phương khẽ thở dài.
“Mãi đến sau này, có một lần tỉnh mộng, chú mới thật sự đại triệt đại ngộ. Mọi chuyện đều do đôi mắt này mà ra. Chỉ cần còn đôi mắt ấy, chú sẽ mãi không thoát khỏi đau khổ. Vậy nên chi bằng đưa nó cho em trai mình. Nói ra, đó cũng là biểu hiện của sự ích kỷ và hèn nhát của chú thôi. Rốt cuộc chú vẫn không thể nhìn thấu. Chỉ là… chú quá mệt rồi, muốn nghỉ ngơi một chút.”
Nói nhiều như vậy, rõ ràng chú Viên đã mệt. Thím Viên vội rót một cốc nước.
Tôi nhìn dáng vẻ run rẩy của chú, trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả, bèn hỏi:
“Nhưng chú Viên, mất đi đôi mắt rồi, chú thật sự thấy yên lòng sao?”
Chú Viên run run cầm lấy cốc nước, mỉm cười nói:
“Đúng vậy. Mất đi đôi mắt có thể nhìn thấu mọi thứ ấy, chú mới hoàn toàn bình yên trở lại. Cuối cùng chú cũng hiểu ra một đạo lý—Thiên đạo khó trái. Thật ra điều này chú đã sớm đoán được rồi. Tiểu Thôi à, chú cũng là người mang ngũ tệ tam khuyết, số mệnh phạm vào tàn khuyết… thân thể không thể vẹn toàn.”
Nghe đến đây, lòng tôi lại nặng trĩu. Số mệnh…
Rốt cuộc vì sao vẫn mãi không thoát khỏi hai chữ ấy?
Tôi nhìn chú Viên. Dù trong lòng khó lòng chấp nhận, nhưng đại khái cũng hiểu, chú ấy đem đôi mắt của mình cho Viên Mai, có lẽ thật sự là muốn thoát khỏi cái vòng xoáy thù hận đó.
Chuyện trên đời vốn là vậy. Bất kể con người sa vào chuyện gì, nếu muốn rút thân ra, nhất định phải trả một cái giá nào đó. Viên Mai và Viên Đức, hai anh em cùng lớn lên bên nhau, nhưng số phận lại hoàn toàn khác biệt. Phải chăng điều đó chứng minh rằng thù hận vốn không thể giải quyết được bất cứ chuyện gì?
Nghĩ đến đây, tôi lại một lần nữa rơi vào mê mang. Rốt cuộc điều gì mới là đúng? Mà cái đúng rốt cuộc là gì?
Khi tôi còn đang đau đầu vì cái nút thắt tưởng như vô giải ấy, chú Viên lại tiếp tục:
“Tiểu Thôi, bản tính cháu lương thiện. Nhưng có vài chuyện có lẽ cháu vẫn chưa thể hiểu được. Dù người khác có nói cho cháu nghe, cháu cũng chưa chắc hiểu nổi. Bởi vì đó có lẽ chính là ý nghĩa của năm tháng. Có những chuyện chỉ thời gian mới có thể cho đáp án.”
Chú dừng lại rồi nói tiếp:
“Hôm qua chú đến thăm tiểu Văn. Ông ấy vẫn còn nằm viện, chưa tỉnh lại. Chú đã kể mọi chuyện cho tiểu Lâm nghe. Tiểu Lâm rất sốt ruột, nhưng lại không liên lạc được với cháu, chỉ sợ cháu vì nóng nảy mà đi tìm em trai chú.”
Tôi cười khổ.
Đúng vậy, tôi thật sự đã hành động bốc đồng, cũng đã phải trả giá.
Nghĩ đến đây, tôi quyết định không thể giấu nữa. Dù sao những chuyện này sớm muộn gì cũng phải nói cho chú Viên biết.
Thế là tôi nhìn chú, chậm rãi nói:
“Chú Viên, thật ra tối nay em trai chú đúng là đã hẹn cháu ra ngoài. Hơn nữa… đã xảy ra rất nhiều chuyện.”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận