Cáp Nhật Châu Lạp đã đi, Hoàng Thái Cực đã đi, cô mẫu đã đi, Đa Nhĩ Cổn, Phúc Lâm... Những người mà bà trân quý, quan tâm nhất, từng người từng người một đều đã lần lượt rời bỏ bà.

Đoạn đường này dẫu đi qua muôn vàn gian khổ, chông gai, nhưng Thái hoàng thái hậu cảm thấy không có gì phải hối hận.

Bà là người trụ lại đến phút cuối cùng, trở thành nữ nhân tôn quý nhất của triều Đại Thanh này! Lưu danh sử sách ngàn đời!

Nhìn Minh Huyên, Thái hoàng thái hậu thầm mong sự lựa chọn cuối cùng của mình là không nhìn lầm người.

Minh Huyên không rõ trong lòng Thái hoàng thái hậu đang suy tính điều gì, chỉ cảm thấy con đường bà cụ vừa đi qua quả thực quá đỗi dài dằng dặc và mỏi mệt.

Dọc đường đi, bà kể cho nàng nghe rất nhiều chuyện, kể về những bỡ ngỡ, bất lực thuở mới gả đến Thịnh Kinh... rồi những năm tháng phải liều mạng vùng vẫy, chống chọi với nghịch cảnh...

"Lão tổ tông, người thật sự quá phi thường, quá vĩ đại rồi!" Sau khi đỡ Thái hoàng thái hậu về đến Từ Ninh cung, Minh Huyên nhìn bà bằng ánh mắt vô cùng nghiêm túc.

Nàng cảm thán: "Chỉ có những người kiên định và đầy nghị lực như ngài mới có thể c.ắ.n răng chống chọi lại nghịch cảnh, giành lấy thắng lợi cuối cùng để bước lên đỉnh cao vinh quang như thế. Chứ nếu đổi lại là thần thiếp, nói thật, e là thần thiếp không sống thọ quá ba ngày trong cái hoàn cảnh đó mất."

Chỉ có thế thôi á? Thái hoàng thái hậu nhìn ánh mắt đầy sùng bái của nàng, có chút không thể tin nổi. Cái con nhóc ngốc nghếch này, nãy giờ ta moi hết ruột gan ra tâm sự với ngươi, vậy mà ngươi đúc kết lại được có chừng đó thôi sao?

Hóa ra nãy giờ ngươi coi như đang nghe kể chuyện cổ tích đấy phỏng?

Thật ra Minh Huyên đúng là đang nghe như nghe kể chuyện thật! Nàng thành tâm nghĩ vậy, cũng thầm thấy may mắn vì mình xuyên không đến đúng thời Khang Hi tương đối thái bình thịnh trị.

Nếu mà xui xẻo rơi vào cái thời đại loạn lạc, binh đao khói lửa kia, nàng chắc chắn sẽ chẳng có được chuỗi ngày nhàn hạ, sung sướng như bây giờ.

Thái hoàng thái hậu trầm mặc. Bà thực sự không hiểu nổi, trên đời này sao lại có kẻ không có chí tiến thủ đến mức này? Rõ ràng chỉ cần vươn tay ra là có thể hái sao trăng trên trời, vậy mà lại lười đến mức cái tay cũng không buồn nhấc?

Nhưng sau khi ngả lưng xuống giường, bà lại ngộ ra: Có lẽ chính vì Minh Huyên mang cái tính cách bàng quan, thờ ơ như vậy nên bà mới nhìn trúng nàng. Nếu nàng ta là một nữ nhân tâm cơ thâm hiểm, đầy tham vọng, thì sao bà lại muốn cất nhắc, nâng đỡ cơ chứ?

Minh Huyên đưa Thái hoàng thái hậu về cung xong liền quay lại Vĩnh Thọ cung nghỉ ngơi.

Kinh nghiệm đau thương của Thái hoàng thái hậu như lời cảnh tỉnh với Minh Huyên: Hãy trân trọng những ngày tháng tươi đẹp trước mắt đi! Đời người nên học cách biết đủ là vui.

Năm Khang Hi thứ 23 định sẵn là một năm vô cùng bận rộn. Vừa mới chớm xuân, Khang Hi đã khởi hành, đích thân dẫn theo Thái hoàng thái hậu cùng một đoàn tùy tùng rầm rộ đi tuần du Tái ngoại. Lúc đi, vì thân thể Minh Huyên vẫn chưa hoàn toàn bình phục nên nàng không đi theo.

Trong số các hoàng t.ử, Khang Hi chỉ đem theo hai người là Đại hoàng t.ử và Thái t.ử.

Đây là lần đầu tiên Minh Huyên và Dận Nhưng phải xa nhau lâu đến vậy. Dù trước kia không phải ngày nào Dận Nhưng cũng có thể ghé thăm nàng, nhưng bù lại, mỗi ngày khi sai người mang canh đến cho cậu, nàng đều nhận được lời hỏi thăm đáp lễ.

Một hai ngày đầu còn chịu được, đến ngày thứ ba, Minh Huyên bắt đầu nhớ cậu nhóc đến cồn cào.

Rất nhớ, rất rất nhớ!

"Nương nương, con nhớ Thái t.ử ca ca quá." Đi học về, Dận Chân ủ rũ, buồn bã nói.

Trước khi đi, Dận Nhưng đã gửi Dận Chân sang Vĩnh Thọ cung, sắp xếp cho cậu ở gian điện phụ phía Đông. Nhờ vậy, ngày nào đi học về, Dận Chân cũng có thể tâm sự cùng Minh Huyên.

"Ta cũng nhớ thằng bé lắm." Minh Huyên chống cằm thở dài thườn thượt.

Hôm nay Dận Chân nhìn thấy Tam ca đang dạy Ngũ đệ đọc thơ, bất giác chạnh lòng nhớ đến những ngày tháng trước kia. Bất kể Thái t.ử ca ca bận rộn đến nhường nào, huynh ấy vẫn luôn dành thời gian kiểm tra bài vở cho cậu. Khó khăn lắm mới có chút thời gian rảnh rỗi, huynh ấy cũng không quên quan tâm, hỏi han cậu.

Dận Chân ngồi nhích lại gần Minh Huyên, hỏi: "Nếu chúng ta viết thư, thì bao lâu Thái t.ử ca ca mới nhận được ạ?"

"Chắc khoảng một, hai ngày gì đó chăng?" Ngựa trạm phi nước đại ngày đêm đương nhiên sẽ di chuyển nhanh hơn đoàn ngự giá cồng kềnh rất nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Minh Huyên vừa dứt lời liền lấy lại tinh thần. Nàng sai người đi gọi Lương Cửu Công - người được Khang Hi đặc biệt lưu lại trong cung - đến hỏi xem có cách nào gửi thư cho Thái t.ử không.

"Nô tài ngày nào cũng phải gửi mật báo cho Hoàng thượng. Nếu nương nương muốn gửi thư, nô tài có thể kẹp theo gửi đi cùng ạ." Lương Cửu Công nghe xong thấy không có vấn đề gì lớn nên mỉm cười đáp lời.

Minh Huyên hớn hở gật đầu lia lịa: "Lương công công, ông đúng là người tốt!"

Nói xong, nàng hối hả cùng Dận Chân bày giấy b.út ra chuẩn bị viết thư.

"Nương nương, thư này trước khi đến tay Thái t.ử sẽ phải qua tay Hoàng thượng ngự lãm trước. Hay là nương nương tiện thể viết cho Hoàng thượng một bức thư luôn đi ạ?" Lương Cửu Công đột nhiên lên tiếng nhắc nhở.

Tay cầm giấy của Minh Huyên khựng lại... Nàng và Khang Hi thì có cái quái gì để nói với nhau đâu chứ!

"Trước khi đi, Hoàng thượng còn ân cần hỏi thăm sức khỏe của nương nương. Nếu nương nương đích thân viết thư, chắc chắn Hoàng thượng sẽ long nhan đại duyệt (vô cùng vui sướng)." Thấy Minh Huyên có vẻ chần chừ, Lương Cửu Công vội vàng hạ giọng khuyên nhủ.

Hoàng thượng đã có ý với nương nương rồi, Lương Cửu Công chỉ thầm mong Hiền Quý phi có thể nắm bắt cơ hội ngàn vàng này.

Nhưng Minh Huyên không hề muốn, cực kỳ không muốn, vạn phần không muốn! Hoàn toàn không muốn một chút nào!

Thư Sách

Thế là nàng nảy ra một sáng kiến, sai người đi truyền lời cho các a ca, công chúa đã biết chữ trong cung, hối thúc họ mau ch.óng viết thư gửi cho Hoàng thượng.

Mỗi người một ngày một bức thư!

Ai chưa biết chữ thì điểm chỉ ngón tay vào giấy mang đến nộp.

Đến chập tối ngày thứ tư sau khi đoàn ngự giá khởi hành, xấp thư hỏa tốc đã được chuyển tới nơi.

Nhìn cái tay nải căng phồng, Khang Hi còn tưởng trong cung xảy ra chuyện tày đình gì. Ai ngờ dốc ngược tay nải ra, ngoài một phong tấu chương bí mật thì chỉ thấy rớt ra hai xấp thư dày cộp: một xấp dày cộp vĩ đại, một xấp thì dày vừa phải...

Xấp dày cộp là gửi cho ngài, còn xấp mỏng hơn là gửi cho Dận Nhưng.

Khang Hi liền gọi Dận Nhưng tới, hai cha con cùng nhau bóc thư.

Xấp thư dày cộp của ngài khi mở ra chứa bên trong vô số tờ giấy. Tờ đầu tiên là của Dận Chỉ, viết báo cáo chi tiết về việc dạo này cậu học được gì, làm được gì, tiện thể báo cáo luôn cả tiến độ học tập của Dận Kỳ.

Bức thứ hai là của Dận Chân...

Lần lượt từng đứa con trai một đều răm rắp báo cáo tình hình học tập cho ngài. Khang Hi đọc vô cùng nghiêm túc. Nghĩ đến cảnh đàn con dẫu vắng mặt a mã vẫn nỗ lực rèn luyện học hành, trong lòng ngài dâng lên một niềm tự hào khó tả. Ngài thậm chí còn dùng b.út phê bình, nhận xét cẩn thận từng bức thư một.

Ngay cả mấy tờ giấy in chi chít dấu tay, dấu chân của Tiểu Cửu, Tiểu Thập, ngài cũng ngắm nghía tỉ mỉ một hồi lâu, sau đó đích thân nắn nót ghi thêm ngày tháng vào góc.

Thư của các cô con gái thì đong đầy sự dịu dàng, ấm áp. Các nàng ân cần hỏi thăm Hoàng a mã đi đường có ăn ngủ ngon không, có mệt mỏi không, sau đó mới ngoan ngoãn báo cáo chuyện bài vở hằng ngày.

Khang Hi đọc thư mà nét mặt giãn ra, tươi cười rạng rỡ. Ngài nhịn không được ngẩng đầu lên, chợt bắt gặp Dận Nhưng đang run rẩy bờ vai, nỗ lực kìm nén cơn buồn cười.

Ngài tò mò rướn cổ sang nhìn thử.

Chỉ thấy trên giấy vẽ một tảng đá lớn, trên đó có một người phụ nữ với những đường nét hao hao Hiền Quý phi đang ngồi, cạnh bên là một cậu nhóc tóc quăn lòa xòa giống y xì đúc Tiểu Tứ. Giữa hai người họ bị ngăn cách bởi một khoảng trống, bên trên viết mấy chữ to đùng: "Góc dành riêng cho Thái t.ử!"

Ngay lập tức, nhìn lại đống thư của mình, Khang Hi cảm thấy sự vui sướng trong lòng vơi đi quá nửa.

Thứ ngài đang cầm trên tay mà gọi là "thư" sao? Rõ ràng là một đống báo cáo kết quả học tập thì có!

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 151 | Đọc truyện chữ