Quách Lạc La Quý nhân biết tin tỷ tỷ sinh nở bình an thì quá đỗi vui mừng, kết quả lúc đi vệ sinh ban đêm lại va phải kệ đồ cổ, sau đó liền hóa điên...

Bất kể mọi người có tin hay không, nhưng khi lời đồn này truyền ra, ai nấy cũng chỉ đành gửi lễ vật đến an ủi đôi chút.

Nghi phi đang trong cữ, vừa phải dưỡng thân thể, vừa phải lo dàn xếp chuyện của muội muội. Lại thêm Thất công chúa do Quách Lạc La Quý nhân sinh ra và tiểu a ca mới lọt lòng của chính mình đều cần người quản, Hoàng thượng thấy nàng vất vả, bèn dứt khoát đưa Thất công chúa đến Tây Tam Sở.

Chẳng bao lâu sau tiệc đầy tháng của tiểu a ca do Nghi phi hạ sinh, Khang Hi tình cờ bắt gặp Ngũ hoàng t.ử đang dạo chơi ở Ngự Hoa viên. Kết quả là Ngũ hoàng t.ử ngay cả một câu tiếng Mãn cũng không biết nói, càng đừng nhắc tới tiếng Hán, khiến Khang Hi thực sự hoảng hốt.

Lúc ấy, bên cạnh Khang Hi còn có vài vị đại thần đi theo.

Vì thế, Khang Hi liền đưa Ngũ a ca vào A ca sở, xếp ở cùng Dận Chỉ, lại đích thân sắp xếp lại sư phó cho thằng bé.

"Hoàng a mã, đưa cả Bát đệ vào A ca sở đi ạ?" Dận Đề nhìn thấy Dận Kỳ trắng trẻo mập mạp, liền mở miệng yêu cầu Khang Hi.

Khang Hi liếc nhìn cậu ta, đáp: "Chờ khi nào con đọc sách không còn ngủ gật nữa rồi hẵng nói."

Việc này tựa hồ có chút khó? Bản thân cậu ta cứ nghe đến mấy chữ "chi, hồ, giả, dã" là lại nhịn không được cơn buồn ngủ!

Dận Đề quyết đoán ngậm miệng.

Dận Chỉ nhìn Ngũ đệ bô bô lải nhải mấy lời mình hoàn toàn nghe không hiểu, cũng thấy vô cùng đau khổ. Cậu... đâu có biết tiếng Mông Cổ!

"Sớm biết Hoàng a mã muốn chúng ta nuôi đệ đệ, con đã chọn Tiểu Bát rồi! Ít nhất còn có thể nghe hiểu đệ ấy nói gì." Khang Hi vừa đi khỏi, Dận Chỉ đã phải nhờ ma ma phiên dịch mới có thể nói chuyện cùng Dận Kỳ, cậu nhịn không được mà phàn nàn.

Dận Đề cười đắc ý, nói: "Ta á... không đổi đâu!"

Dẫu tiếng Mông Cổ của cậu ta cũng tàm tạm, cậu ta cũng nhất quyết không đổi! Tiểu Bát đẹp hơn Tiểu Ngũ, cậu ta không đổi đâu!

"Hoàng thượng làm vậy là..." Tin tức truyền đến tai Minh Huyên đúng lúc nàng đang cùng Thái hoàng thái hậu và Na Bố Kỳ đ.á.n.h bài lá, Na Bố Kỳ nghe xong trực tiếp thốt lên kinh ngạc.

Thái hoàng thái hậu cúi đầu trầm ngâm một lúc lâu, sau đó mới lên tiếng than mệt.

"Hoàng thượng biểu ca quả thực quá cao tay!" Trên đường về Vĩnh Thọ cung, Na Bố Kỳ vẻ mặt cảm thán nói.

Lấy trẻ con nuôi trẻ con, sao nàng không nghĩ ra cách này nhỉ? Tuy nhiên, chuyện này ở trong cung thì làm được, chứ ở trong phủ nàng thì chịu, vì bọn trẻ xấp xỉ tuổi nhau.

Minh Huyên suy đoán chuyện này chắc chắn có liên quan đến sự cố của Nghi phi vào đêm Trung thu.

Nàng có chút không hiểu, Hoàng thái hậu đang yên đang lành, cớ sao lại đi gây khó dễ cho Nghi phi? Dù lúc trước Nghi phi không cam tâm tình nguyện giao đứa bé ra, nhưng mấy năm nay đâu dám xảy ra tranh chấp gì với Hoàng thái hậu? Hơn nữa, Ngũ a ca được nuôi trắng trẻo mập mạp, Hoàng thái hậu chẳng phải rất thích sao? "Cái ả tiện nhân đó lén lút dạy hư Tiểu Ngũ, nói xấu ta." Đối mặt với Thái hoàng thái hậu, Hoàng thái hậu rũ đầu, ấm ức nói.

Thái hoàng thái hậu ném thẳng chén trà trên tay qua, quát lớn: "Tiểu Ngũ là hoàng t.ử của Hoàng thượng, vì để ngươi nuôi dưỡng thằng bé, ta thậm chí đã cãi nhau với Hoàng thượng. Nếu ngươi thực sự để tâm đến nó nhiều hơn một chút, Tiểu Ngũ liệu có nghe lời người khác nói xằng bậy không?"

"Ta đối với nó không để tâm lúc nào? Chuyện ăn mặc sinh hoạt hằng ngày, có khi nào ta không lo liệu quan tâm?" Hoàng thái hậu ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Thái hoàng thái hậu cãi lại: "Rõ ràng là ả tiện nhân đó ban đầu đồng ý giao đứa bé cho ta nuôi, nhưng sau đó lại đổi ý, còn âm thầm tính kế ta sau lưng."

"Ta chưa từng ôm hy vọng xa vời có thể tự tay nuôi nấng một đứa trẻ, là ả ta tự mình đến cầu xin ta." Hoàng thái hậu gạt nước mắt, nức nở: "Năm xưa Nhị công chúa cũng vậy, Hoàng hậu vừa mất, liền vứt ngay đứa bé sang cho ta, sau đó Đồng Giai thị muốn, lại đòi đi mất."

"Nhiều năm như vậy, có khi nào ta không nghe lời ngài? Lần này cũng là Quách Lạc La Quý nhân tự mình tìm tới tỏ lòng trung thành, ta chẳng qua chỉ không cự tuyệt mà thôi, nhưng ta cũng đâu có bảo ả đi hại c.h.ế.t Nghi phi!" Hoàng thái hậu đội nguyên đám lá trà trên đầu, quật cường trừng mắt nhìn Thái hoàng thái hậu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nghi phi là ngạch nương ruột của Tiểu Ngũ!" Thái hoàng thái hậu day day trán, nhìn dáng vẻ ngoan cố hồ đồ của bà ta mà tức muốn hộc m.á.u.

Thái hoàng thái hậu đứng dậy, cây gậy trong tay gõ mạnh xuống sàn nhà.

Mấy năm gần đây sức khỏe của bà ngày càng sa sút, trong hậu cung hiện tại lại chẳng có lấy một cô nương Mông Cổ nào. Bà căn bản không dám tưởng tượng, một khi bà nhắm mắt xuôi tay, bộ tộc Khoa Nhĩ Thấm sẽ ra sao?

Nhìn Hoàng thái hậu đang quỳ trên mặt đất, Thái hoàng thái hậu nhắm mắt lại, suy sụp nói: "Đúng! Ngươi chẳng làm cái gì cả, giống y như năm xưa ngươi chẳng làm cái gì Đồng Giai thị vậy!"

Bí mật này bà đã che giấu ngần ấy năm. Hai ngày trước khi ngạch nương của Huyền Diệp băng hà, Hoàng thái hậu từng đến gặp. Lúc đó rõ ràng sức khỏe Đồng Giai thị không hề tệ, vậy mà người đột nhiên lại không còn. Bà giấu giếm chuyện này là vì sợ Huyền Diệp sẽ suy nghĩ lệch lạc, cho rằng có người rắp tâm hại c.h.ế.t ngạch nương của mình.

Hôm nay bà thật sự không nhịn nổi nữa mới nói toạc ra.

Hoàng thái hậu đột nhiên ngẩng đầu, không thể tin nổi nhìn Thái hoàng thái hậu, chuyện này bà ta vốn tưởng rằng sẽ được chôn vùi theo xuống mồ.

"Ta biết ngươi hận Phúc Lâm, hận Đổng Ngạc thị, ngươi hận Đồng Giai thị, càng hận ta! Hận chúng ta đưa ngươi vào hoàng cung, rồi lại bỏ mặc vắng vẻ ngươi." Thái hoàng thái hậu nhắm mắt lại, nhớ tới người mà mình thực sự bạc đãi, chính là đứa cháu gái ruột Mạnh Cổ Thanh của mình.

"Ta không giữ được Mạnh Cổ Thanh, nên muốn bù đắp lên người ngươi, dẫu biết rằng cái c.h.ế.t yểu của đứa con do Đổng Ngạc thị sinh ra năm xưa có phần nhúng tay của ngươi! Những năm gần đây, ta cứ ngỡ ngươi đã buông bỏ được rồi. Ngươi đường đường là Hoàng thái hậu của triều Đại Thanh, ta trao cho ngươi quyền thế, Huyền Diệp cho ngươi sự tôn trọng. Nhưng đến cuối cùng, ngươi vẫn ôm hận trong lòng, oán khí khó tiêu!" Thái hoàng thái hậu lạnh lùng tàn nhẫn nói: "Nếu đã như vậy, ngươi cứ về đi!"

Về? Về đâu cơ?

Hoàng thái hậu ngước nhìn Thái hoàng thái hậu, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

"Ta sẽ nói với Huyền Diệp, ngươi nhiều năm xa cách quê hương nên sinh tâm bệnh, để nó đưa ngươi về lại hoàng cung Thịnh Kinh tĩnh dưỡng. Chúng ta giữ lại cho nhau chút thể diện cuối cùng." Thái hoàng thái hậu gằn từng chữ một.

Hoàng thái hậu há hốc miệng, vội vàng cự tuyệt: "Ta không đi, ta không đi đâu hết... Ta đã làm gì cơ chứ? Ngài có chứng cứ sao?"

"Không tới lượt ngươi quyết định!" Thái hoàng thái hậu mở bừng mắt nhìn bà ta: "Ta không cần chứng cứ, ta chỉ cần biết ngươi mang ác ý với tôn nhi của ta, mang ác ý với Đại Thanh. Dù có phải do ngươi làm hay không, ta cũng không thể để ngươi tiếp tục lưu lại Kinh thành, khiến chút kiên nhẫn cuối cùng Huyền Diệp dành cho Khoa Nhĩ Thấm cũng cạn kiệt."

"Ngài thật tàn nhẫn!" Hoàng thái hậu nghiến răng nhìn Thái hoàng thái hậu, gằn giọng.

"Giữ lại cho ngươi một mạng, đã là sự nhân từ cuối cùng của ta rồi!" Thái hoàng thái hậu nói xong một cách dứt khoát, quay sang nhìn Tô Ma Lạt Cô. Tô Ma Lạt Cô bưng từ gian trong ra một chén t.h.u.ố.c, mấy ma ma của Từ Ninh cung lập tức đè Hoàng thái hậu xuống, ép bà ta uống cạn.

Hoàng thái hậu đổ bệnh... Bệnh tình rất nặng, nặng đến mức người thậm chí không thể nói nên lời nữa.

Khi Minh Huyên dẫn theo các phi tần hậu cung đến hầu bệnh, thấy bà ta bệnh đến mức chẳng thể gượng dậy nổi, trong chốc lát xót xa không thôi. Nàng thầm nghĩ mình nhất định phải chăm sóc cơ thể cho tốt, tuyệt đối không thể để bản thân già đi trong bộ dạng thê t.h.ả.m thế này, quá khó chấp nhận rồi.

"Đưa nàng ta đến Thịnh Kinh tĩnh dưỡng đi!" Thái hoàng thái hậu nói với Khang Hi, đôi mắt đỏ hoe: "Năm xưa lẽ ra ta không nên để các nàng gả vào đây."

Khang Hi cảm nhận được bàn tay đang đỡ Hoàng mã ma của mình khẽ run rẩy, nhịn không được khuyên nhủ: "Hoàng ngạch nương chẳng qua chỉ tiện miệng nói vài lời bên tai Quách Lạc La thị, bản thân người không trực tiếp ra tay hại Nghi phi, e là chưa đến mức phải đưa đi Thịnh Kinh đâu ạ."

"Vấn đề không nằm ở việc nàng ta có trực tiếp nhúng tay hay không... Huyền Diệp à, Khoa Nhĩ Thấm là cố hương của ta, là nơi cả cuộc đời này ta luôn khắc khoải trong mơ. Còn con là tôn nhi của ta, ta không muốn con vì nàng ta mà sinh ra ác cảm với Khoa Nhĩ Thấm, càng không thể tiếp tục dung túng cho nàng ta làm càn, con cái của con cũng chính là huyết mạch của ta." Thái hoàng thái hậu nhắm mắt lại, một giọt nước mắt từ khóe mắt rơi xuống, nhỏ lên mu bàn tay Khang Hi.

 

Thư Sách

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 148 | Đọc truyện chữ