“Chủ t.ử, sau này nếu không tránh khỏi thì phải làm sao bây giờ?” Sau khi Minh Huyên rửa mặt đ.á.n.h răng xong và nằm xuống giường, Ô Lan đột nhiên hỏi.

Minh Huyên ngáp một cái, hờ hững nói: “Không tránh khỏi thì không tránh thôi! Trước kia nếu không nhờ... Tiểu Tôn thái y, một cái tội khi quân giáng xuống, em nghĩ chủ t.ử em hiện tại còn có thể yên ổn ngồi ở đây sao?”

Ô Lan chống cằm nói: “Nếu chủ t.ử thật sự không muốn, nô tỳ nguyện ý đi cùng chủ t.ử, dù có vào lãnh cung cũng không sao.”

“Không thèm! Ta đang sống yên lành, tự dưng đi lãnh cung làm gì?” Minh Huyên vội vàng lắc đầu.

Cho dù không tiến cung, Minh Huyên cũng chưa từng định sống cô độc cả đời. Điều đó không hiện thực, ở thế giới nam quyền này, muốn sống sót và sống cho tốt, có một số việc luôn không thể tránh khỏi.

Tiến cung đột nhiên được Dận Nhưng bám lấy, giúp nàng tránh sủng được lâu như vậy, đã là chuyện vô cùng may mắn rồi. Vì thế Minh Huyên tự an ủi bản thân, may mà Khang Hi hiện giờ nhìn vẫn trẻ trung sung sức, nếu là một lão già lụ khụ nào đó, phỏng chừng nàng sẽ còn khó chịu hơn bây giờ nhiều.

Ngày 10 tháng 8, Khang Hi đích thân tới đón các nàng hồi cung.

Khang Hi biết trong lòng Thái hoàng thái hậu sẽ tức giận, nhưng có một số việc chốn hậu cung, ngài không muốn giải thích nhiều với Hoàng mã ma. Bởi vì chuyện của Hoàng a mã (Thuận Trị) và Hãn mã pháp (Hoàng Thái Cực), bà ghét nhất là chuyện độc sủng chốn hậu cung. Nhưng không ngờ khi gặp ngài, Thái hoàng thái hậu vẫn cư xử y như ngày thường.

Khi Khang Hi nghi hoặc hỏi Tô Ma Lạt Cô, bà thấp giọng giải thích nguyên do: “Chủ t.ử vốn rất tức giận, nhưng Hiền Quý phi đã khuyên nhủ ngài ấy. Nàng nói Hoàng thượng là bậc thiên hạ chi chủ, lòng mang thiên hạ, những việc ngài làm ắt hẳn không phải là ngẫu hứng.”

Khang Hi liếc nhìn Minh Huyên đang trò chuyện cùng Dận Nhưng ở phía sau, gật gật đầu, dặn dò Tô Ma Lạt Cô hầu hạ Thái hoàng thái hậu cho tốt.

“Gần đây thân thể nàng thế nào rồi?” Vừa hồi cung, Khang Hi liền tới Vĩnh Thọ cung hỏi thăm Minh Huyên.

Minh Huyên gật đầu đáp: “Đa tạ Hoàng thượng quan tâm, đã tốt hơn rất nhiều rồi ạ. Tiểu Tôn thái y nói thần thiếp chỉ cần không tự chuốc họa, ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c điều dưỡng, sau này tuyệt đối sẽ không phải chịu khổ nữa.”

“Vậy là tốt rồi, y thuật của Tôn... Tiểu Tôn thái y trẫm rất tin tưởng.” Khang Hi cũng nghe nói gần đây nàng đã thay đổi thói quen ăn uống, biết bản thân nàng cũng biết sợ rồi, nay lại nghe nàng tự nhận trước kia mình hay kiếm chuyện, liền bật cười nói.

Minh Huyên bĩu môi: “Nếu t.h.u.ố.c không khó uống như vậy thì tốt biết mấy.” Thật ra cũng có thể dùng d.ư.ợ.c thiện để tẩm bổ, nhưng Minh Huyên không thích thức ăn có mùi t.h.u.ố.c, cho nên thà chọn uống t.h.u.ố.c đắng.

Khang Hi thấy sắc mặt nàng đã tốt hơn trước rất nhiều, vóc dáng cũng không còn mỏng manh như xưa, liền nói thẳng: “Thuốc đắng dã tật. Trải qua chuyện này, sau này nàng mới nhớ đời được!”

Minh Huyên cúi đầu, khẽ hừ một tiếng.

“Hai ngày nữa là sinh nhật nàng, có muốn đi thăm Cổn Cổn không?” Khang Hi nghĩ lại thấy khó khăn lắm mới được ra ngoài tránh nóng, kết quả nàng chỉ rúc trong phòng uống t.h.u.ố.c suốt ba tháng trời, liền mỉm cười hỏi.

Minh Huyên gật đầu, đã lâu không gặp Cổn Cổn, nàng thật sự rất nhớ, sẵn tiện cũng muốn đi xem tình hình xưởng len thế nào.

Nghe Minh Huyên hỏi về chuyện các nữ công, Khang Hi cũng không giấu giếm. Trải qua hơn một năm phát triển, các nơi đều đã mở thêm xưởng len sợi. Năm nay ngài đã liên hệ với Hòa Tháp, sẽ bắt đầu buôn bán quần áo lông cừu từ bộ tộc Khoa Nhĩ Thấm...

“Tuy một số người Hán ngoan cố sẽ cảm thấy nữ nhân ra ngoài làm thuê là mất thể thống, nhưng có thể giúp bách tính có cuộc sống tốt hơn, ai lại nỡ từ bỏ? Chuyện bó chân tuy không thể lập tức cấm đoán, nhưng đối với việc đi làm ở xưởng, đại đa số gia đình đều không phản đối.” Khang Hi biết nàng đang quan tâm điều gì, liền nói thẳng.

Minh Huyên hiểu ý Khang Hi, nhưng nàng cũng biết, đối với phụ nữ mà nói, việc có thu nhập riêng và việc hoàn toàn phụ thuộc vào đàn ông sẽ mang lại cảm giác khác biệt rất lớn về mặt tinh thần. Đợi đến khi họ dần nhận ra rằng dù không dựa dẫm vào đàn ông, bản thân vẫn có thể tự nuôi sống mình, thì tư tưởng ắt sẽ thay đổi.

“Nhờ ơn Hoàng thượng. Thần thiếp chỉ cảm thấy thực sự đáng sợ, đem hai bàn chân của một đứa trẻ bẻ gãy ngay từ lúc nhỏ, tàn nhẫn biết bao nhiêu?” Minh Huyên khẽ thở dài.

Khang Hi gõ nhẹ lên trán nàng, cười nói: “Cứ ngoan ngoãn dưỡng thân thể cho tốt đi, nghĩ ngợi nhiều như vậy làm gì?”

Minh Huyên ôm trán, gật đầu nhận thua.

Cách một năm mới gặp lại Cổn Cổn, tuy nó không quên Minh Huyên, nhưng sự thân thiết giữa hai bên đã vơi đi không ít. Minh Huyên không bước tới, nó chạy lại gần một chút rồi cũng nhanh ch.óng quay về. Nó và Viên Viên chơi với nhau rất vui vẻ. Hai con gấu ở trong vườn trái cây cào qua cào lại, chạy nhảy trêu đùa, nhìn thôi cũng thấy vô cùng chữa lành.

“Trước kia Cổn Cổn còn bắt chủ t.ử phải đẩy đằng sau thì mới chịu ra ngoài đi dạo.” Xuân Ni thấp giọng cảm thán. Có Viên Viên ở bên, Cổn Cổn cũng bớt lười biếng hơn xưa.

Minh Huyên mỉm cười nhìn hai con gấu, chỉ cần đứng nhìn thế này thôi cũng khiến người ta cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Quen biết Cổn Cổn nhiều năm như vậy, từng tự tay vuốt ve nó, cho đến bây giờ nhìn nó có được cuộc sống thuộc về riêng mình. Minh Huyên rất thấu hiểu vì sao chúng lại trở thành quốc bảo, vì sao lại khiến nhân dân toàn thế giới đều yêu mến.

Không chỉ bởi vẻ ngây thơ chất phác, mà Cổn Cổn rõ ràng có sức mạnh kinh người nhưng lại rất hiếm khi chủ động làm tổn thương kẻ khác. Năng lực phòng ngự của chúng cực tốt, nhưng lực công kích lại rất yếu. Nói tóm lại, chúng đối xử với thế giới này bằng một thái độ rất dịu dàng.

Uống sữa chậu, gặm trúc, mỗi ngày nô đùa cùng Viên Viên, cuộc sống của Cổn Cổn trôi qua vô cùng sung sướng, chỉ thỉnh thoảng mới nhớ đến "thú hai chân" hay ôm ấp cưng nựng nó mà thôi.

"Thú hai chân" tới chơi, Cổn Cổn rất vui, nhưng nó không thích những người đi theo "thú hai chân", cùng với cái hàng rào gỗ đột nhiên xuất hiện kia. Viên Viên cũng e sợ bọn họ, nên Cổn Cổn cũng không dám tiến lại quá gần.

Minh Huyên đưa cho Cổn Cổn quả táo lớn mà mình đã chuẩn bị sẵn, sau đó kinh ngạc phát hiện lần này Cổn Cổn cư nhiên lại có tiền đồ. Nó lấy một quả táo to đưa cho Viên Viên trước, sau đó bản thân mới bắt đầu ăn.

“Cổn Cổn biết nhường nhịn rồi kìa, giỏi quá!” Dận Chân vui vẻ reo lên.

“Không phải đâu!” Dận Nhưng đứng một bên cười bảo: “Nó chia cho Viên Viên một quả, thì đống còn lại sẽ thuộc về nó.”

Minh Huyên nhìn kỹ, quả đúng là như vậy. Viên Viên ăn xong quả táo trong tay liền quay sang tiếp tục gặm trúc, bỏ mặc Cổn Cổn một mình sung sướng ăn hết chỗ táo còn lại, trong miệng còn phát ra những tiếng kêu nghe chừng rất đắc ý.

“Hoàng a mã, người có cần phải nhường nhịn tất cả các nương nương trong hậu cung không ạ?” Dận Chân nhìn Viên Viên và Cổn Cổn, đột nhiên quay sang hỏi Khang Hi.

Khang Hi đang nhìn hai con gấu, cảm thấy tương tác giữa chúng khá thú vị thì chợt nghe được câu hỏi của nhi t.ử.

“Tại sao trẫm phải nhường người khác?” Khang Hi khó hiểu đáp.

Dận Chân nghiêng đầu, thắc mắc: “Chẳng phải bảo nam nhân thì phải nhường nữ nhân sao ạ? Người xem Viên Viên cũng nhường Cổn Cổn đó thôi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khang Hi vừa định giáo huấn nhi t.ử rằng tư tưởng này không đúng, nhưng nghĩ đến Minh Huyên đang đứng ngay cạnh nên không nói thêm. Chỉ đến lúc Minh Huyên đi vào xưởng len, ngài mới dặn dò Dận Chân: “Nam nhân không nhất thiết lúc nào cũng phải nhường nhịn nữ nhân, ngoại trừ một số trường hợp cá biệt có thân phận quý trọng và thực sự xứng đáng để mình nhường. Đương nhiên, sự nhường nhịn này cũng chỉ nên giới hạn ở những việc vặt vãnh râu ria, còn những vấn đề thuộc về nguyên tắc thì tuyệt đối không thể thay đổi.”

“Tầm mắt của đấng nam nhi không thể chỉ quẩn quanh chốn nội trạch được.” Dận Nhưng lên tiếng tổng kết lại lời nói của Khang Hi.

Dận Chân cái hiểu cái không gật gật đầu, hỏi tiếp: “Vậy có phải sau này đối với Đích phúc tấn thì có thể nhường một chút, còn những nữ nhân khác thì không cần đúng không ạ?”

Khang Hi cảm thấy lời này cũng không sai, liền gật đầu đồng ý.

Sự phát triển của xưởng dệt rất thuận lợi. Minh Huyên nhận thấy y phục trên người phần lớn các nữ công đã tươi tắn hơn trước nhiều, trên mặt họ cũng nở nhiều nụ cười hơn. Xưởng cũng có thêm vài đứa trẻ năm sáu tuổi không bị bó chân. Dù chỉ là một con số nhỏ, nhưng trong lòng Minh Huyên lại vô cùng cao hứng. Nàng thầm hạ quyết tâm, sau này phải quan tâm nhiều hơn đến những đứa trẻ "chân to" này, ít nhất cũng phải để chúng học được một nghề mưu sinh.

Về phần bé gái tên Quả Quả kia, nhìn con bé có vẻ đã điềm đạm hơn nhiều, không còn chạy nhảy lung tung khắp nơi nữa. Con bé b.úi hai cái b.úi tóc củ tỏi, lẽo đẽo theo sau quản sự ma ma, ra dáng ra hình phụ giúp kiểm tra cuộn len. Mẹ của Quả Quả trông cũng có da có thịt hơn trước, nét mặt rạng rỡ giãn ra, nhìn qua là biết cuộc sống của nàng ta đang trôi qua rất tốt.

Nông trang và xưởng dệt không chỉ thuê nữ công mà còn có không ít công việc cần đến sức đàn ông. Chỉ cần nhìn nụ cười nở trên môi mọi người, cũng đủ hiểu họ đang rất hài lòng với cuộc sống hiện tại.

“Không phải là ai nhường ai, mà là phải biết nhường nhịn lẫn nhau. Con nhường nàng ấy một phần, nàng ấy kính con một thước, hai vợ chồng đồng tâm hiệp lực như bện chung một sợi dây thừng, cùng nhau sống những ngày tháng tốt đẹp mới là điều quan trọng nhất.” Khi Minh Huyên quay lại, nghe Dận Chân nghiêm túc cam đoan sau này nhất định sẽ nhường nhịn phúc tấn của mình, nàng cúi đầu mỉm cười khuyên bảo.

Dận Chân cảm thấy đạo lý này không giống với lời Hoàng a mã dạy cho lắm, nhưng ngại Hoàng a mã đang đứng ngay cạnh nên cũng không dám hỏi thêm.

“Năm sau trẫm muốn đi Nam tuần.” Trên đường hồi cung, Khang Hi thấy Minh Huyên liên tục ngoái đầu nhìn đám trẻ nhỏ chơi đùa ven đường, liền bảo: “Nàng ráng tĩnh dưỡng thân thể cho tốt, trẫm sẽ mang nàng đi theo.”

Thật ra cũng không cần đâu! Minh Huyên cúi đầu, không hó hé lấy một lời.

“Hoàng a mã, người mang theo nhi thần và Tiểu Tứ đi cùng được không ạ?” Dận Nhưng vội vàng lên tiếng.

Khang Hi ra vẻ đắn đo: “Chuyện đó còn phải xem biểu hiện của hai đứa thế nào đã.”

Ngài vừa dứt lời liền đạt được kết quả như ý: Dọc đường hồi cung, Khang Hi được hai cậu con trai hầu hạ, bóp vai đ.ấ.m lưng vô cùng thoài mái.

“Tỷ biết vì sao đứa em chồng kia của ta không thể tiến cung không?” Thừa dịp sinh nhật Minh Huyên, Na Bố Kỳ ghé sát tai nói nhỏ nguyên nhân. Hóa ra lúc ở trong cung, cô em chồng suýt nữa thì đ.á.n.h mất sự trong sạch...

“Không phải chứ?” Minh Huyên khiếp sợ. Xảy ra chuyện tày đình như vậy trong cung mà Đồng Quý phi vẫn có thể bình yên vô sự sao? Rốt cuộc Minh Huyên không nghĩ ra còn kẻ nào rảnh rỗi đi làm cái chuyện tốn công vô ích này ngoài nàng ta.

Na Bố Kỳ lộ vẻ chán ghét: “Trong đám tú nữ có kẻ tâm tư xấu xa, bị người ta mua chuộc. Đã vậy lại còn không tra ra được kẻ đứng sau là ai! Đồng Quý phi ở trong cung phải lấy cái c.h.ế.t ra đe dọa để chứng minh sự trong sạch, lúc đó Hoàng thượng mới miễn cưỡng tin nàng ta. Không chỉ Quý phi, mà ngay cả Chiêu phi cũng bị liên lụy vào. Dù chuyện này đã bị phong tỏa khẩu cung, nhưng ta nghĩ không nên giấu tỷ. Tỷ nên cẩn thận một chút, đám nữ nhân này sắp phát điên cả rồi.”

Na Bố Kỳ xem như đã nhìn thấu sự tàn nhẫn của vị Quý phi nhà mình. Nàng ta quả thực dám xuống tay với cả em gái ruột của mình. May mà bản thân không sống trong cung, nếu không có khi đã c.h.ế.t bờ c.h.ế.t bụi ở xó nào rồi cũng nên! Thư Sách

Minh Huyên nghe Na Bố Kỳ kể lể, quả thật đã được mở rộng tầm mắt! Đồng thời nàng cũng nâng cao tinh thần cảnh giác.

“Tỷ tỷ đúng là cao thủ 'im hơi lặng tiếng vớ bở' nha.” Tại dạ yến Trung thu, lúc Đồng Quý phi đi lướt qua mặt Minh Huyên, nàng ta nhiên thấp giọng châm chọc: “Giờ muội mới phát hiện ra, năm nào biểu ca cũng dành thời gian vào dịp sinh nhật tỷ tỷ để cùng tỷ xuất cung du ngoạn. Chuyện này đám tỷ muội chúng muội có nằm mơ cũng chẳng dám mơ tới đâu.”

“Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?” Minh Huyên trực tiếp gọi giật Đồng Giai thị lại, nghiêng đầu vặn hỏi: “Nói mấy lời chua ngoa này thì có ý nghĩa gì? Đều là phi tần trong cung, chẳng lẽ Hoàng thượng chỉ được phép sủng ái một mình ngươi thôi sao?”

“Ngươi... Bản cung chẳng qua chỉ cảm thán chút thôi, làm gì có ý tứ gì khác?” Đồng Quý phi biến sắc, c.ắ.n răng bỏ đi ra phía sau ngồi xuống.

Tuy nàng ta đã thành công ngăn trở thứ muội tiến cung, nhưng đổi lại là sự oán trách của A mã, cùng với thái độ lạnh nhạt, hờ hững của Hoàng thượng kèm theo câu chốt hạ: “Như nàng mong muốn là được!”.

Đứng phía sau lưng Đồng Giai thị, Ô Nhã thị lén nhìn bóng lưng Minh Huyên, thầm thì nịnh nọt: “Nương nương chớ nổi giận, có những kẻ kiêu ngạo chẳng được bao lâu đâu.” Trong bụng ả lại c.h.ử.i thầm Đồng Giai thị là đồ ngu xuẩn. Đã bàn bạc kỹ là lúc này đừng vội gây hấn với Hiền Quý phi rồi, thế mà ả ta cố tình không chịu nghe.

“Chuyện này nếu ngươi lại làm hỏng một lần nữa, bổn cung nhất định sẽ cho ngươi biết tay.” Khóe môi Đồng Quý phi khẽ nhếch, lầm bầm cảnh cáo.

Minh Huyên linh cảm có người đang theo dõi mình, nàng đột nhiên ngoảnh lại nhưng không bắt được ánh mắt của ai. Bất chợt nhìn thấy Ô Nhã thị với dáng vẻ cụp mắt ngoan ngoãn, trang điểm cực kỳ nhạt nhòa, không có gì nổi bật đứng ngay sau lưng Đồng Quý phi, Minh Huyên bỗng thấy trong lòng có chút bất an.

“Sau này con nhớ tránh xa Ô Nhã thị ra một chút. Trực giác mách bảo ta rằng bà ta không có ý tốt đâu.” Minh Huyên ngoảnh lại, nhỏ giọng dặn dò Dận Chân.

Mặc dù chỉ là linh cảm không tốt, Minh Huyên cũng không thể tùy tiện đòi người đến bảo vệ mình như trước kia được. Có điều dạo gần đây nàng đang bận dưỡng bệnh, rất hiếm khi ra khỏi cung, chỉ sợ Dận Chân lại vô tình sập bẫy của bà ta.

Dận Chân ngoan ngoãn đáp: “Con biết rồi ạ, giữa con và bà ấy vốn không có duyên phận mẫu t.ử.”

Thái t.ử ca ca từng nói, trên đời này không phải người ngạch nương nào cũng thương yêu con mình. Bản thân cậu chỉ là không được may mắn có một người mẹ tốt mà thôi, nhưng không sao, cậu vẫn còn có Thái t.ử ca ca và Hiền Quý phi nương nương.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 146 | Đọc truyện chữ