Nhất Chỉ Hôn Thư

Chương 64: Đôi bố mẹ tập sự “thử việc” sớm

Vội vã đến bệnh viện.

Bùi Linh như ngồi trên đống lửa, sau khi cúp điện thoại, cả nhà lập tức lái xe lao đến bệnh viện. Xe vừa dừng hẳn, bà đã vội vàng mở cửa bước xuống.

Lạc Cẩn Hanh định tới đỡ vợ, Tô Hy Nguyệt liền nói: "Em không sao, anh đừng quản em, mau đi trông mẹ kìa."

Anh quay sang dặn dò Lạc Dao: "Dao Dao, trông chừng chị dâu em cho cẩn thận, anh đi tìm mẹ."

"Em biết rồi, anh mau đi đi."

Hành lang bệnh viện nồng nặc mùi nước sát trùng. Bùi Linh lo lắng đến mức lạc cả phương hướng, bà lao ngay tới quầy tiếp tân, giọng run rẩy: "Chị tôi đâu rồi! Bệnh nhân t.a.i n.ạ.n giao thông vừa được đưa đến đang ở đâu?"

Lạc Cẩn Hanh đỡ lấy người mẹ đang bủn rủn chân tay, ánh mắt nhanh ch.óng quét qua bảng chỉ dẫn, giọng nói đầy uy lực: "Chào cô, chúng tôi là người nhà của bệnh nhân Bùi Chân, cho hỏi tình hình cô ấy hiện giờ thế nào? Đang ở phòng bệnh nào ạ?"

Chiều nay chỉ có một ca t.a.i n.ạ.n được đưa vào nên y tá nhớ rất rõ, cô nhìn mấy người họ rồi dẫn đường.

"Y tá ơi, chị tôi rốt cuộc là bị làm sao, có nghiêm trọng không cô?"

Y tá bước đi không ngừng, điềm tĩnh đáp: "Người nhà đừng lo, bà Bùi Chân không sao cả, chỉ là vài vết trầy xước nhỏ thôi. Đã kiểm tra kỹ rồi, giờ đang xử lý sát trùng, theo dõi hai ngày là có thể xuất viện."

Tảng đá đè nặng trong lòng Bùi Linh cuối cùng cũng rơi xuống. Tô Hy Nguyệt và Lạc Dao bước tới, thấy Lạc Cẩn Hanh đang nắm tay an ủi mẹ, anh ngẩng đầu nhìn người vợ cũng đang đầy vẻ lo âu, trao cho nàng một nụ cười trấn an.

Tô Hy Nguyệt đứng không xa nên cũng nghe được lời y tá, nàng nhìn anh, hai ánh mắt giao nhau, cùng thở phào nhẹ nhõm.

Dọc đường đi xe chạy hơi nhanh, lại rẽ nhiều khúc cua gắt nên lúc này bụng nàng cứ cồn cào từng cơn. Nghỉ ngơi vài phút vẫn thấy không ổn, Lạc Dao lo lắng hỏi: "Chị dâu, chị sao thế? Có cần đi khám bác sĩ luôn không?"

Tô Hy Nguyệt lắc đầu: "Không sao, em đỡ chị ra ghế ngồi một lát."

Lạc Dao đỡ nàng ngồi xuống hàng ghế dài sát tường: "Chị dâu, hay là em đi gọi anh trai nhé."

"Đừng, anh em đang bận, mẹ cũng cần anh ấy nữa, em cứ ngồi đây với chị là được rồi."

Lạc Dao đi lấy cho nàng một ly nước ấm. Uống xong, cảm giác khó chịu vơi đi nhiều, Tô Hy Nguyệt cúi đầu thầm thì với bụng mình: "Bảo bảo à, bà dì gặp t.a.i n.ạ.n phải nằm viện, ba và bà nội đang lo lắng lắm. Tụi mình phải thật ngoan, đừng làm ba thêm rối lòng, có được không con?"

Vài phút sau, cơn khó chịu đi qua, Tô Hy Nguyệt xoa xoa bụng mỉm cười mãn nguyện. Đúng là một em bé ngoan, chẳng để mẹ phải lo lắng chút nào.

Đúng như lời y tá, Bùi Chân không gặp vấn đề gì lớn, chỉ là vết thương ngoài da, không ảnh hưởng đến xương cốt. Tài xế thì nặng hơn một chút, bị gãy xương đùi và chấn động não nhẹ, vừa từ phòng phẫu thuật ra, tình hình cụ thể vẫn chưa rõ. Trên đường từ siêu thị về, họ gặp một chiếc xe con mất lái, né không kịp nên đ.â.m trực diện, phía bên kia chịu hoàn toàn trách nhiệm.

Bùi Linh và Lạc Cẩn Hanh đã túc trực bên giường bệnh, Tô Hy Nguyệt mở cửa bước vào, người bên trong quay đầu lại.

"Hy Nguyệt, sao con cũng tới đây?" Bùi Linh sực tỉnh mới nhận ra con dâu đang m.a.n.g t.h.a.i cũng chạy đến tận đây: "Xin lỗi con nhé, nãy mẹ cuống quá nên quên mất là con cũng đi cùng."

"Không sao đâu mẹ, có Dao Dao ở bên con mà." Nàng nhìn về phía giường bệnh: "Dì cả thấy trong người thế nào rồi ạ?"

Bùi Chân tựa vào đầu giường, cánh tay quấn băng gạc trắng toát. Sắc mặt bà có chút nhợt nhạt vì mất m.á.u và sợ hãi, nhưng ánh mắt vẫn rất tỉnh táo. Đây là lần đầu tiên bà gặp cháu dâu, nhìn thấy Tô Hy Nguyệt với vòng bụng hơi nhô lên, sự áy náy lấn át cả nỗi lo âu.

Bà gượng ngồi dậy, đôi môi mấp máy. Tô Hy Nguyệt bước tới nắm lấy tay bà.

"Đây là Hy Nguyệt phải không? Cháu à, dì xin lỗi nhé, lần đầu gặp cháu lại là ở bệnh viện thế này, còn để cháu bụng mang dạ chửa phải lo sợ."

"Không sao đâu dì cả, chỉ cần dì bình an là con yên tâm rồi ạ."

Bùi Chân thở dài, nắm tay Tô Hy Nguyệt trò chuyện một lúc. Đến 4 giờ chiều, Lạc Cẩn Hanh gọi điện sắp xếp chuyển dì sang phòng VIP.

Cuộc đời Bùi Chân cũng nhiều vất vả, chồng mất ngay khi bà vừa sinh con gái, một mình bà ở vậy nuôi con khôn lớn. Hiện tại con gái và con rể đều đang đi công tác xa, nhất thời không về kịp. Thế là Bùi Linh ở lại trông nom, Lạc Dao về nhà lấy đồ dùng cá nhân. Lạc Minh Anh lát nữa cũng sẽ đến để thay ca.

Một tiếng sau, bác sĩ đến kiểm tra lại lần nữa, xác nhận không có vấn đề gì lớn. Lạc Minh Anh liền nói: "Cẩn Hanh, bệnh viện nhiều vi khuẩn, con đưa Hy Nguyệt về trước đi, ở đây có ba mẹ là đủ rồi."

Bùi Linh cũng gật đầu: "Đúng đấy, hai đứa về đi, có chuyện gì mẹ sẽ gọi." Nói đoạn, bà sực nhớ ra, hỏi chị gái: "Chị ơi, thế hai đứa Nhạc Nhạc với Bối Bối ở nhà với ai?"

"Ông Triệu lát nữa sẽ đi đón chúng, mấy ngày tới chắc phải nhờ ông ấy để mắt nhiều hơn."

"Ông Triệu đàn ông con trai, sao chăm hai đứa nhỏ chu đáo được?"

Bùi Chân thở dài: "Thì cứ tạm thế đã, hai ngày nữa chị xuất viện rồi tính."

Tô Hy Nguyệt không biết Nhạc Nhạc và Bối Bối là ai, liền quay sang hỏi chồng. Anh ghé tai nàng: "Là cháu ngoại của dì cả."

"Mấy tuổi rồi anh?"

"Nhạc Nhạc 8 tuổi, Bối Bối 4 tuổi."

Một đứa 8 tuổi, một đứa 4 tuổi, chính là cái tuổi nghịch ngợm nhất. Tối về không thấy bà đâu chắc chắn sẽ khóc nhè, một mình ông Triệu sợ là không xoay xở nổi.

Tô Hy Nguyệt liền lên tiếng: "Mẹ ơi, dì ơi, một mình ông Triệu lo không hết việc đâu. Tiện hôm nay tụi con đều nghỉ, để tụi con đi đón Nhạc Nhạc và Bối Bối về nhà con ngủ nhé."

Bùi Linh lo lắng: "Hy Nguyệt à, con đang có bầu đấy."

Bùi Chân cũng xua tay: "Hai cái đứa giặc giời nhà dì nghịch lắm, tới đó dì sợ chúng quậy phá làm con không nghỉ ngơi được."

"Không sao đâu dì, con cũng muốn tập làm quen với trẻ con một chút, vả lại còn có anh Cẩn Hanh giúp con mà."

Bùi Chân nhìn cháu trai rồi lại nhìn cháu dâu, cuối cùng cũng đồng ý.

Thứ Bảy trường được nghỉ, Nhạc Nhạc và Bối Bối một đứa đi học vẽ, một đứa đi học nhảy hiện đại. Ông Triệu gửi địa chỉ qua, đồng thời thu dọn sẵn quần áo cho hai đứa trẻ mang tới.

5 giờ rưỡi tan học, hai vợ chồng đến sớm mười phút. Lần đầu tiên dẫn trẻ con đi chơi, Tô Hy Nguyệt hồi hộp lạ thường, nàng chạy vội vào tiệm tạp hóa ven đường mua hai chai nước và mấy gói bánh kẹo. Toàn là những món nàng thích ăn lúc nhỏ, chẳng biết trẻ con bây giờ khẩu vị thế nào nên nàng đứng tần ngần mãi trước giá hàng, cuối cùng nhờ ông chủ tiệm tư vấn vài món "hot" nhất.

Xách túi bánh to oạch quay lại xe, Lạc Cẩn Hanh bật cười: "Mua nhiều thế em?"

"Em không biết tụi nhỏ thích gì nên cứ chuẩn bị nhiều một chút cho chắc ăn."

Lát sau, đám nhỏ lần lượt ùa ra. Bối Bối đã nhận được tin nhắn từ bà ngoại rằng hôm nay bà bận không đi đón được, sẽ có cậu tới đón.

Bối Bối thạo tin nhắn trên đồng hồ thông minh lắm: "Bối Bối biết rồi ạ bà ngoại ơi. Hôm nay cô giáo dạy chúng con vẽ mèo con, con vẽ đẹp lắm nên được cô thưởng hoa điểm mười nè, các bạn khác không có đâu, chỉ mình con có thôi."

Gửi tin xong, cô bé cất đồng hồ, chào cô giáo và bạn bè rồi đeo ba lô ra cổng đợi anh trai. Nhạc Nhạc đã đứng đợi sẵn ở dưới, cô bé tung tăng chạy tới khoe tin vui: "Anh ơi, bà ngoại bảo hôm nay bà bận, cậu sẽ đón tụi mình về nhà ạ!"

Cậu bé dắt tay em gái: "Ông nội Triệu bảo anh rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ơ? Anh biết rồi ạ?"

"Ừ."

"Thế sao ông nội Triệu không bảo Bối Bối nhỉ?"

"Bối Bối còn nhỏ, đang trong giờ học không được nghe điện thoại."

Bối Bối nghiêng đầu suy nghĩ, cau mày không hiểu lắm. Rõ ràng bà ngoại vừa bảo em mà, em có đồng hồ thông minh, ông nội Triệu có thể gửi tin nhắn thoại cho em, anh trai đã dạy em cách gửi tin nhắn rồi, em biết gửi cả một đoạn dài luôn, gửi cho anh, cho mẹ, cho bà ngoại đều được hết, em thông minh lắm nhé. Chắc chắn là tại ông nội Triệu ngốc quá rồi, về em phải bảo ông là em biết dùng tin nhắn thoại rồi, không còn là trẻ con nữa.

Dắt tay anh ra đến cổng, cô bé thấy ngay cậu mình, bên cạnh cậu còn có một chị gái rất xinh đẹp. Chị ấy có mái tóc rất dài, quần áo cũng rất đẹp, trông cứ như b.úp bê Barbie mà mẹ mua cho em vậy.

Thấy cậu và chị xinh đẹp nói chuyện với nhau, chị ấy lại nhìn về phía mình, Bối Bối nép sau lưng anh trai: "Anh ơi, ai kia ạ?"

Nhạc Nhạc cũng không quen, cậu bé cảnh giác nhìn Tô Hy Nguyệt, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t. Lạc Cẩn Hanh bước tới xoa đầu hai nhóc tì, lúc này chân mày cậu bé mới giãn ra một chút nhưng vẫn vô thức che chắn cho em gái, không hề lơi lỏng.

"Bà ngoại với bà dì bận việc, Nhạc Nhạc và Bối Bối về nhà cậu chơi nhé?"

Nghe thấy được đi chơi, mắt cô bé sáng rực: "Vâng ạ, nhà cậu có mèo nhỏ, Bối Bối muốn đi."

Nhạc Nhạc mím môi không nói gì. Lạc Cẩn Hanh ngồi xuống: "Nhạc Nhạc không muốn về nhà cậu sao?"

Cậu bé chần chừ một lúc, hết lắc đầu lại gật đầu: "Em gái đi thì cháu đi."

Ánh mắt cậu bé dừng lại trên người Tô Hy Nguyệt hai giây rồi nhanh ch.óng cụp xuống. Chị ấy đứng cạnh xe của cậu, cậu còn cười với chị ấy nữa, hình như cậu rất thích chị gái lạ mặt đang nhìn chằm chằm hai anh em này.

Bối Bối ló cái đầu nhỏ từ sau lưng anh trai, thì thầm: "Cậu ơi, chị xinh đẹp kia có về cùng chúng ta không ạ?"

Lạc Cẩn Hanh nhìn ra sau, véo má cô bé: "Đúng rồi, chị xinh đẹp sẽ về cùng Bối Bối, Bối Bối có thích không?"

Cô bé nhìn chị xinh đẹp đang tiến lại gần, xấu hổ nép sau cánh tay Lạc Cẩn Hanh, rồi lại không nhịn được thò đầu ra, mắt sáng lấp lánh: "Thích ạ! Chị xinh đẹp trông giống hệt b.úp bê Barbie mẹ mua cho con luôn! Bối Bối muốn chị xinh đẹp về nhà chơi với Bối Bối."

Nhưng Nhạc Nhạc thì không ngây thơ như em gái, khuôn mặt nhỏ nhắn khôi ngô cau lại. Tô Hy Nguyệt mỉm cười đi tới, định ngồi xuống chào hỏi Bối Bối, nhưng cậu bé phía trước liền dịch một bước, chắn ngang trước mặt em gái, mặt đầy vẻ đề phòng.

"Không cho cô lại gần em gái tôi!"

"Nhạc Nhạc, đây là mợ, là vợ của cậu, không được nói chuyện như thế."

Nhạc Nhạc nhìn Lạc Cẩn Hanh một cái rồi mới buông tay xuống. Lạc Cẩn Hanh nhận lấy ba lô của hai đứa nhỏ, kiên nhẫn giải thích: "Mợ cùng cậu đi đón hai đứa, mợ là người tốt, không phải người xấu đâu."

Cậu bé nhìn cậu rồi lại nhìn người mà cậu gọi là mợ, lí nhí: "Cháu xin lỗi cậu, cháu xin lỗi mợ."

"Không sao đâu, mợ mới gặp hai đứa lần đầu, Nhạc Nhạc cảnh giác là chuyện bình thường mà."

Tô Hy Nguyệt định đưa tay xoa đầu cậu bé, Nhạc Nhạc theo bản năng muốn né tránh nhưng chạm phải ánh mắt của Lạc Cẩn Hanh nên đứng im cho nàng xoa hai cái, chỉ là mặt mũi vẫn căng ra, không mấy vui vẻ.

Tô Hy Nguyệt nhận ra sự thù địch của cậu bé, biết cậu chỉ tạm buông lỏng cảnh giác vì nể mặt Lạc Cẩn Hanh nên nàng không dám tiến tới vội. Nàng nhớ tới túi bánh kẹo mua lúc nãy, trẻ con ai chẳng thích ăn ngon, thế là nàng chạy ra xe xách túi đồ ăn xuống.

Thế nhưng, nàng lập tức bị cậu bé 8 tuổi dạy cho một bài học.

"Mẹ cháu bảo không được ăn đồ ăn rác, mợ không biết sao ạ?"

"..."

Bé Bối Bối vừa mới được học về giáo d.ụ.c ăn uống hôm qua, liền cất giọng mềm mỏng: "Cô giáo nói trẻ con ăn cái này sẽ bị đau bụng, phải vào bệnh viện uống t.h.u.ố.c tiêm kim đấy ạ. Bối Bối bị tiêm m.ô.n.g rồi, bà ngoại đưa con với anh đi tiêm nên mợ cũng không được ăn đâu, ăn vào là bị ốm đi tiêm đấy ạ."

Tô Hy Nguyệt đơ người. Định dùng đồ ăn để lấy lòng hai nhóc, ai ngờ bị tụi nhỏ vặn cho không thốt nên lời. Nàng quay sang nhìn người đàn ông đang đứng xem kịch hay bên cạnh, bất lực cầu cứu.

Lạc Cẩn Hanh nhịn cười: "Ừm, cô giáo nói đúng đấy, bụng của trẻ con cần được bảo vệ kỹ. Nhưng mợ là người lớn rồi, bụng mợ khỏe hơn Nhạc Nhạc và Bối Bối nên có thể ăn một chút."

Hai đứa nhỏ nhảy tót lên xe. Tô Hy Nguyệt nhét túi bánh kẹo vào tay Lạc Cẩn Hanh, mặt hơi xụ xuống.

"Giận rồi à?" Nàng liếc anh một cái: "Em thèm chấp trẻ con chắc."

Lạc Cẩn Hanh nắm tay nàng an ủi: "Nhạc Nhạc không cố ý nhắm vào em đâu. Thằng bé căng thẳng như vậy là vì trước đây ba nó từng tới trường định cướp Bối Bối đi, may mà cô giáo phát hiện kịp. Từ đó về sau, hễ thấy người lạ lại gần em gái là Nhạc Nhạc lại cảnh giác như vậy đấy."

Tô Hy Nguyệt ngạc nhiên: "Ba mẹ Nhạc Nhạc ly hôn rồi sao?"

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Ừ, ly hôn ngay sau khi Bối Bối chào đời không lâu."

"Vì sao thế anh?"

"Ba nó ngoại tình."

Tô Hy Nguyệt dùng ánh mắt dò xét nhìn người đàn ông bên cạnh. Lạc Cẩn Hanh bất lực cười: "Anh chỉ thích mình em thôi, chúng ta không bao giờ có chuyện đó đâu."

Nàng hừ một tiếng, buông tay anh ra, trèo lên xe tìm hai nhóc tì.

"Mợ ngồi đằng sau với con và anh trai ạ?"

"Đúng rồi, mợ thích Bối Bối nhất mà, mợ muốn ngồi với Bối Bối."

"Hay quá! Thế là cậu phải ngồi một mình đằng trước rồi."

"Kệ cậu, tụi mình không chơi với cậu nữa."

Nhạc Nhạc thấy mợ chen vào ngồi cùng em gái thì lặng lẽ dịch ra xa một chút. Cậu không thích ai lại gần em mình, nhưng trong bụng mợ có em bé, mẹ bảo em bé rất mỏng manh, cậu phải bảo vệ em bé.

Cậu cúi đầu nhìn mũi chân mình, không hiểu sao em gái lại thích mợ xinh đẹp này thế, còn lấy cả hoa điểm mười cô giáo thưởng hôm nay ra khoe nữa. Em gái còn chưa khoe với cậu đâu đấy.

Bối Bối cười hớn hở, Tô Hy Nguyệt thơm vào má cô bé một cái: "Bối Bối giỏi quá."

"Mợ ơi còn anh trai nữa, anh trai cũng muốn được thơm đấy ạ."

Nhạc Nhạc mím c.h.ặ.t môi, quay đầu đi chỗ khác không thèm nhìn, nhưng mợ xinh đẹp đã nhoài người tới thơm nhanh một cái vào má cậu.

Cậu bé lạnh lùng bỗng đờ người ra, chạm phải ánh mắt cậu đang nhìn qua gương chiếu hậu, mặt cậu bé đỏ bừng lên như quả cà chua.

Em gái ngốc quá, dễ bị lừa quá. Cậu quyết định tối nay không thèm chơi với em gái nữa!

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nhất Chỉ Hôn Thư - Chương 64 | Đọc truyện chữ