Nhất Chỉ Hôn Thư

Chương 59: "Cùng em đi qua ba bữa cơm, bốn mùa."

Ngồi được một lúc, cô bảo mẫu đến đo nhiệt độ và thay tã cho bé, sau đó dùng đèn sưởi ấm để khử trùng vết thương cho chị Lâm. Chị Lâm sinh mổ, ở bụng dưới có một đường rạch ngang rõ rệt. Tô Hi Nguyệt đứng dậy định tránh đi, nhưng chị Lâm bảo cô không cần, cứ ngồi đó là được.

Khang Ninh Ba đi mua cơm vẫn chưa về, bên cạnh chị Lâm cũng cần có người. Tô Hi Nguyệt dời ghế lùi lại một chút để nhường chỗ trống. Cô bảo mẫu thao tác rất thuần thục, nhanh nhẹn thay tã mới cho bé, khử trùng rốn định kỳ, rồi lại cẩn thận đỡ chị Lâm nằm ngay ngắn để chăm sóc vết thương theo quy trình.

Chị Lâm cười nói: "Ngày hai lần, đều đặn như vắt chanh, cứ như đi làm chấm công vậy."

Đến được hai mươi phút, Tô Hi Nguyệt không nhớ nổi đây là lần thứ mấy mình thấy nụ cười trên gương mặt chị Lâm. Tâm trạng chị đã tốt hơn nhiều, khí sắc và giọng nói cũng có lực hơn trước. Tuy cơ thể vẫn còn rất yếu, xuống giường đi lại phải có người dìu, động tác phải nhẹ nhàng nếu không sẽ chạm vào vết mổ, nhưng có thể thấy chị Lâm tuy vất vả mà vô cùng hạnh phúc.

Cô bảo mẫu ngước mắt điều chỉnh góc độ chụp đèn, thoáng thấy Tô Hi Nguyệt đang ngồi yên lặng một bên, liền thuận miệng hỏi: "Vị người mẹ này, nhìn tháng t.h.a.i chắc cũng năm sáu tháng rồi nhỉ? Người nặng nề rồi, ngồi lâu mỏi lắm, để tôi lấy cho cô cái gối tựa kê lưng nhé?"

"Dạ vẫn ổn ạ, cháu không thấy mệt lắm."

Tay cô bảo mẫu vẫn không ngừng nghỉ: "Tôi thấy khí sắc cô rất tốt, chắc bình thường chú trọng bảo dưỡng lắm. Buổi tối nếu ngủ không yên, từ giờ cô có thể thử nằm nghiêng sang bên trái, như vậy em bé sẽ được cung cấp đủ oxy hơn."

Chị Lâm tiếp lời: "Chị Triệu đây kinh nghiệm đầy mình, em có gì không thoải mái thì cứ hỏi ngay, toàn là chuyên gia thực chiến cả đấy."

Tô Hi Nguyệt vừa vặn có vài thắc mắc, suy nghĩ một chút rồi hỏi thẳng, chị Triệu sảng khoái đáp lời từng câu một.

Một lúc sau khi xong việc chăm sóc, chị Lâm nhìn cô hỏi: "Tiểu Tô, em đã tìm được bảo mẫu chưa?"

"Dạ chưa ạ, em có gặp mấy người nhưng không thấy hợp lắm. Mẹ chồng em đang giúp tìm một người, chắc hai ngày nữa em qua xem sao."

"Ngày dự sinh của em là sau Tết vào tháng Hai đúng không?"

"Vâng, khoảng cuối tháng Hai ạ."

"Cuối tháng Hai..." Chị Lâm lẩm bẩm nhắc lại, rồi quay sang nhìn chị Triệu đang thu dọn đồ đạc, hỏi: "Chị Triệu, lần trước chị nói lịch sau Tết vẫn chưa kín đúng không ạ?"

Chị Triệu nghe vậy, vừa lau tay vừa nói: "Đúng là thế, vốn dĩ có đơn đặt sau Tết rồi, nhưng nhà người ta có người lớn đến giúp nên lại hủy. Chuyện này cũng thường xuyên xảy ra, tụi tôi đều hiểu mà."

Chị Lâm gật đầu, vẻ mặt như vừa chia sẻ được một báu vật: "Tiểu Tô, nếu em chưa tìm được người ưng ý thì có thể cân nhắc chị Triệu. Việc chăm sóc bé hay phục hồi sau sinh, chị ấy đều có phương pháp chuyên nghiệp cả."

Tô Hi Nguyệt bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc. Chị Triệu mang lại cảm giác phóng khoáng, làm việc chuyên nghiệp, có tổ chức, lại thêm việc chị Lâm đã trực tiếp trải nghiệm và nhiệt tình tiến cử, nền tảng tin cậy này quả thực rất hiếm có. Cô kết bạn WeChat với chị Triệu, định bụng về nhà sẽ bàn bạc kỹ với Lạc Cẩn Hanh rồi mới quyết định.

Mười phút sau, Khang Ninh Ba mua cơm về. Trời đã tối, Tô Hi Nguyệt chuẩn bị ra về. Vốn dĩ cô muốn nhìn bé một cái rồi mới đi, nhưng không khéo là ngồi hơn nửa tiếng đồng hồ mà em bé bọc trong chăn vẫn ngủ ngon lành, gương mặt hồng hào, nhịp thở đều đặn, khiến người ta không nỡ làm phiền.

Chị Lâm nhận ra vẻ mong chờ và không nỡ trong mắt cô, liền cười nhẹ đề nghị: "Không sao đâu, nó ngủ say lắm, em có thể bế nhẹ một cái, cảm nhận một chút."

Tô Hi Nguyệt vội vàng xua tay, cơ thể vô thức rụt lại: "Dạ thôi, em không biết bế đâu, bé tí xíu thế kia, em sợ làm đau bé."

"Ai rồi cũng phải trải qua bước này mà, lần đầu chị bế cũng cứng đờ như khúc gỗ ấy." Chị Lâm không ép buộc, nhẹ nhàng an ủi: "Đợi em sinh xong, bế nhiều lần là quen ngay."

Tô Hi Nguyệt dán mắt vào khuôn mặt nhỏ nhắn kia, cuối cùng không nhịn được mà đưa tay ra. Cô không chạm vào mặt, chỉ khẽ nựng bàn tay bé xíu, nhỏ nhắn và mềm mại đến mức cô thích không chịu nổi. Trong lòng cô bỗng nhiên nảy sinh một cảm giác chân thực hơn về danh phận "người mẹ".

Được sự đồng ý của chị Lâm, Tô Hi Nguyệt chụp hai tấm ảnh gửi cho Lạc Cẩn Hanh.

Tô Hi Nguyệt: [Nhìn này, em bé của chị Lâm, thật sự rất đáng yêu, nhỏ xíu xiu, lúc ngủ trông như một thiên thần vậy.]

Lạc Cẩn Hanh: [Có bế thử không? Cảm giác thế nào?]

Tô Hi Nguyệt: [Em không dám... Chị Lâm bảo bế nhưng em chẳng biết đặt tay vào đâu, chỉ sợ thở mạnh một cái là bé thức giấc.]

Giọng nói của Lạc Cẩn Hanh tràn đầy ý cười qua dòng tin nhắn: [Ừm, lần đầu ai cũng thế, bảo bối nhà người ta thì phải cẩn thận một chút. Lần tới anh đi cùng em, chúng mình cùng tập luyện.]

Tô Hi Nguyệt bật cười: [Đồng ý!]

Khang Ninh Ba tiễn cô ra tận cổng bệnh viện, nhắc về tiệc đầy tháng vào tháng sau. Anh có vẻ hơi ngại ngùng, Tô Hi Nguyệt liền nhanh ch.óng nhận lời nhất định sẽ đến.

Lên xe, cô thấy tin nhắn của Lạc Cẩn Hanh gửi từ ba phút trước: [Anh đang đi siêu thị mua thức ăn, tối nay em muốn ăn gì?]

Cô suy nghĩ rồi liệt kê một tràng tên món ăn: [Sườn xào chua ngọt, loại ninh thật nhừ ấy ạ. Còn muốn uống canh bò hầm cà chua, nước dùng phải đậm đà! Thêm một bát canh sườn ngô hoài sơn nữa, và một bát mì Dương Xuân rắc hành hoa, cơm trắng thì phải thật thơm!]

Đầu dây bên kia, người đàn ông nhìn danh sách dài dằng dặc, đáy mắt tràn ngập nụ cười ấm áp. Ngón tay anh khẽ động: [Ăn hết được không đấy?]

Tô Hi Nguyệt: [Ăn hết mà, trong bụng em còn một em bé nữa, phải bổ sung nhiều dinh dưỡng chứ!]

Anh trả lời: [Được, anh làm cho em, về sớm nhé.]

Tô Hi Nguyệt: [Về rồi đây, đang trên đường rồi ạ.]

Lạc Cẩn Hanh: [Lái xe chậm thôi, chú ý an toàn.]

Tô Hi Nguyệt: [Dạ dạ.]

Ba mươi phút sau về đến nhà, vừa đỗ xe bước xuống, ngước mắt lên đã thấy Lạc Cẩn Hanh đứng cách đó không xa. Ánh đèn đường mới lên, khu chung cư đầy ắp tiếng người tan làm và mùi cơm nước. Anh đứng ngay lối đi dẫn về tòa nhà của họ, một ngọn đèn hắt nghiêng lên người anh. Anh đứng đó yên lặng, không xem điện thoại, bóng người bị ánh đèn kéo dài, trên tay xách một chiếc túi nilon trong suốt, thấp thoáng thấy màu xanh non của rau củ.

Tô Hi Nguyệt bước nhanh tới trước mặt anh: "Sao anh đứng đây mà không lên nhà?"

Ánh mắt Lạc Cẩn Hanh dừng trên gương mặt cô, sự chờ đợi tĩnh lặng hóa thành nét dịu dàng chân thực. Anh tự nhiên đón lấy túi xách trên tay cô, giọng nói bình thản: "Tính thời gian thấy gần đến rồi nên xuống đây đợi em." Anh dừng một chút, giọng trầm xuống: "Đi thôi, mình về nhà."

Bốn chữ đơn giản "mình về nhà" vang lên vô cùng rõ ràng giữa khung cảnh huyên náo. Anh ra ngoài đợi cô sớm, khiến quãng đường về nhà này rút ngắn lại một nửa, nhưng lại lấp đầy bằng sự đồng hành gấp đôi.

Tô Hi Nguyệt khoác tay anh, tựa đầu vào vai, giọng vui vẻ: "Về nhà thôi."

Ánh hoàng hôn cuối ngày rát đậm trên đường chân trời. Tiếng dòng xe tan sở, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng xào nấu từ các gian bếp đều chìm trong sắc vàng lờ mờ này, trở nên chậm rãi và dài lâu. Bóng dáng hai người sánh bước bên nhau được phác họa thành những cái bóng dài quyện vào nhau. Họ đi rất chậm, nhịp bước đồng nhất, dần nhỏ lại trong bóng chiều đang xa dần.

Vệt sáng cuối cùng nơi chân trời biến mất, giọng nói trong trẻo mang theo ý cười của người phụ nữ vang lên. "Ngày mai chúng mình cũng thong thả đi bộ về nhà thế này nhé."

Tiếng đáp trầm ổn của người đàn ông theo sau, không lớn, nhưng đón nhận trọn vẹn niềm vui đó.

"Được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ngày kia cũng thế!"

"Được."

"Ngày kìa, ngày kìa nữa, rồi ngày kìa kìa..."

"Đều cùng nhau về nhà."

Tiếng cười nũng nịu của người phụ nữ và giọng nói dịu dàng của người đàn ông tựa như những vòng tròn sóng nước loang ra trên mặt hồ tĩnh lặng, tràn qua ngày mai, tràn qua ngày kia, thấm đẫm vào từng ngày thường nhật. Những tòa nhà phía xa ẩn mình vào bầu trời đen thẫm, ánh đèn của hàng ngàn mái ấm lần lượt thắp sáng, họ cũng bước vào tòa nhà sáng trưng của riêng mình. Bóng đêm bao trùm, nhân gian ấm áp.

...

Ôn Tĩnh Thư đã một thời gian không có tin tức, nghe nói là chạy ra nước ngoài xem kịch hay của Đoạn Húc rồi. Thằng nháy Đoạn Húc này thời gian trước giấu gia đình đi cá cược với người ta, thua mất một căn nhà tổ. Sau khi sự việc bại lộ, cậu ta bị bố cầm gậy đuổi đ.á.n.h, không còn cách nào khác đành trốn sang nước ngoài lánh nạn. Số điện thoại thay đổi xoành xoạch vì sợ bị bắt về.

Chẳng biết hôm nay là ngày gì mà hai người mất tích bấy lâu lại lần lượt gửi tin nhắn đến. Tô Hi Nguyệt đặt ly nước xuống, mở điện thoại, hai tin nhắn cùng lúc hiện ra.

Ôn Tĩnh Thư: [Chị em ơi! Cứu mạng ch.ó của tao gấp, chiến trường xem mắt, 7 giờ tối nay (hình d.a.o) (hình d.a.o)]

Đoạn Húc: [Bạn nối khố ơi, gần đây có thể cứu tế giang hồ chút không, tay chân đang túng quẫn, cho tôi mượn ít tiền.]

Nhìn qua hai tin nhắn, mí mắt cô giật giật. Cơn gió độc này thổi đúng hướng thật đấy. Một người đòi người, một người đòi tiền, cô hôm nay là cái gì đây? Rùa thần trong hồ ước nguyện à? Chưa kịp trả lời, điện thoại lại rung lên. Cô nhấn vào WeChat của Ôn Tĩnh Thư.

Ôn Tĩnh Thư: [Cứu mạng với! Mẹ tao không biết từ xó xỉnh nào đào ra cho tao một đối tượng xem mắt, 7 giờ tối nay bắt tao phải đi cho bằng được. Bảo là con trai đồng nghiệp cũ, tao mà không đi bà ấy đòi đoạn tuyệt quan hệ mẫu t.ử luôn. Mày đi cùng tao đi, có mày bên cạnh tao mới có dũng khí, Hi Hi à, cầu xin mày đấy (hình đáng thương)]

Tô Hi Nguyệt đỡ trán: [Tao là một bà bầu mà đi cùng mày đi xem mắt, nói ra có hợp lý không hả?]

Ôn Tĩnh Thư đau đớn thốt lên: [Mày tưởng tao muốn đi chắc? Mẹ tao bây giờ điên cuồng thế này, mày phải chịu một nửa trách nhiệm đấy. Ai bảo mày nhanh tay nhanh chân thế, kết hôn m.a.n.g t.h.a.i làm một lèo luôn, làm mẹ tao bị kích động. Ngày nào cũng lải nhải "mày nhìn Hi Hi nhà người ta kìa", rồi hỏa lực tập trung hết vào tao đây này. Tao đây là thuần túy trúng đạn thay mày hiểu chưa? Thế nên mày phải đi với tao, đây là trách nhiệm, là tình đồng chí chiến đấu!]

Tô Hi Nguyệt vừa giận vừa buồn cười, sao lại thành trách nhiệm của cô rồi: [Được rồi được rồi, tan làm tao đi cùng mày là được chứ gì.]

Sợ cô đổi ý, người phụ nữ kia lập tức gửi địa chỉ qua ngay. Ngắn gọn súc tích: [Dám không đến, tối nay vác d.a.o gặp mặt.]

Phía Đoạn Húc cũng gửi một chuỗi tin nhắn tới. Đoạn Húc: [Tô Hi Nguyệt, có đó không, có đó không!]

Đoạn Húc: [Trả lời con nhỏ c.h.ế.t tiệt Ôn Tĩnh Thư mà không trả lời tôi, sao lại bỏ qua tôi! Có đó không? Đau lòng quá, không thấy hả? Sao không trả lời tôi?]

Đoạn Húc: [Tô Hi Nguyệt, Tô Hi Nguyệt!!]

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Đoạn Húc: [Cho bà ba giây, ra đây!!]

Tô Hi Nguyệt đối với cậu ta thì không nể nang gì: [Có rắm thì thả mau.]

Đoạn Húc lập tức nịnh nọt: [Hi tỷ à, em trai gần đây kẹt tiền quá, có thể cho em mượn ít tiền không (đáng yêu) (đáng yêu)]

Tô Hi Nguyệt nghẹn một hơi không nuốt trôi được: [Nói tiếng người đi.]

Đoạn Húc: [Cho mượn tiền.]

Tiền của cô đều để dành mua sữa và tã cho em bé cả. Thời gian này lùi về hậu phương, không còn tiền hoa hồng, chỉ có lương cơ bản, lấy đâu ra tiền nhàn rỗi.

Tô Hi Nguyệt: [Cần tiền làm gì? Lại cá cược thua à? Lần này thua bao nhiêu, không phải là nướng sạch cả gia sản rồi đấy chứ?]

Đoạn Húc: [Không có tiền thì im miệng đi.]

Mẹ kiếp! Tô Hi Nguyệt đảo mắt: [Cút xéo! Cậu mới phải im miệng ấy, nhờ vả người ta mà còn kiêu ngạo thế, có biết điều chút không hả.]

Miệng mắng vậy thôi nhưng lòng cô đã mủi lòng. Tên này tuy phong lưu không nên thân nhưng với bạn bè rất trượng nghĩa. Hồi nhỏ cô và Ôn Tĩnh Thư bị mấy tên côn đồ lớp trên chặn trong ngõ, Đoạn Húc cầm gạch xông vào ngay, đầu bị nát phải khâu bảy mũi, giờ sau gáy vẫn còn một vết sẹo trắng nhỏ.

Tô Hi Nguyệt: [Cần bao nhiêu?]

Đoạn Húc: [Năm triệu (tệ), bà cho thêm tôi cũng không ngại đâu (mặt ch.ó) (xoa tay)]

Đúng là cái đức hạnh này. Cô hừ nhẹ một tiếng, Đoạn Húc gửi số tài khoản qua. Chuyển khoản: Mười triệu.

Hào phóng xong, cô bỗng thấy xót xa cho quỹ đen nhỏ của mình, tích cóp bao lâu tự dưng trống rỗng: [Trong vòng ba tháng phải trả tôi, trễ một ngày lãi gấp đôi.]

Tiền đã vào tay là của mình, Đoạn Húc cười hớn hở: [Cảm ơn Hi tỷ, biết ngay là bà vẫn còn yêu tôi mà. Chìa khóa nhà bà vẫn để chỗ cũ chứ? Cho em trai ở nhờ mấy hôm.]

Tô Hi Nguyệt nhắm mắt lại, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng rực rỡ, trời cao trong xanh, nhưng sao cô cứ cảm thấy trên đầu mình đang mây đen giăng kín thế này. Đoạn Húc: [Tìm thấy rồi, bà không cần qua đây đâu, tôi tự ở được, đừng khách sáo.]

"..."

Tô Hi Nguyệt nghiến răng.

...

Bên kia, tập đoàn Hoàn Vũ. Văn phòng rộng rãi thoải mái, cánh cửa màu sẫm được đẩy ra. Trợ lý bước vào: "Lạc tổng, mấy vị phó tổng đã đến đông đủ, đang đợi anh ở phòng họp nhỏ ạ. Cuộc họp về điều chỉnh chiến lược quý tới có thể bắt đầu ngay bây giờ."

Lạc Cẩn Hanh "ừm" một tiếng, tắt máy tính, cầm áo khoác vest đứng dậy. Điện thoại trên bàn bỗng sáng lên. Anh theo bản năng liếc nhìn qua.

[Tài khoản đuôi 8888 của quý khách đã thực hiện chuyển khoản 10.000.000 tệ cho Giang Cảnh Niên.]

Không khí đông cứng mất vài giây. Trợ lý vẫn đang cung kính đứng ở cửa chờ đợi, gọi một tiếng "Lạc tổng". Gương mặt Lạc Cẩn Hanh vẫn bình tĩnh, nhưng bàn tay cầm áo khoác hơi siết lại, hàng lông mày đang giãn ra bỗng nhíu lại.

"Lạc tổng?"

"Tôi biết rồi."

Anh vòng qua chiếc bàn làm việc rộng lớn, bước về phía phòng họp, bước chân trầm ổn. Đến cửa phòng, anh dừng lại, lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn.

Lạc Cẩn Hanh: [Gần đây gia đình mình có điều chỉnh tài chính gì không em?]

Cất điện thoại, anh bước vào phòng họp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nhất Chỉ Hôn Thư - Chương 59 | Đọc truyện chữ