Nhất Chỉ Hôn Thư

Chương 50: Xem trộm tắm, tắm tắm tắm...

Tô Hi Nguyệt xưa nay luôn đối xử tốt với bản thân một cách đầy lý lẽ. Với cô, trong lòng thấy sảng khoái mới là chuyện chính, còn mấy thứ như "đạo đức gò bó" thì quá mệt mỏi, cô chẳng rảnh mà hầu hạ, vả lại chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến đạo đức cho cam.

Lạc Cẩn Hanh là người của cô, tiền anh kiếm được là của cô, và đương nhiên người của anh cũng là để cô tận hưởng.

Ngắm cơ thể chồng mình, tiêu tiền của chồng mình, chẳng phải là thiên kinh địa nghĩa sao? Việc gì phải xoắn xuýt cho mệt người.

Thế là cô cảm thấy cực kỳ tâm an lý đắc, thậm chí còn mang theo tâm thái nghịch ngợm, xỏ đôi dép lê, hùng dũng oai vệ chạy tới, "xoạt" một tiếng kéo phăng cửa ra.

Trong phòng tắm hơi nước mịt mù, tiếng nước chảy ào ào.

Lạc Cẩn Hanh đang để trần thân trên, lưng quay về phía cô. Một tay anh ném chiếc sơ mi vào giỏ đồ, tay kia hơi cúi xuống chuẩn bị tháo thắt lưng. Qua tấm gương, hình ảnh tấm lưng rộng và đường thắt eo săn chắc của anh hiện rõ mồn một, làn da dưới ánh đèn lạnh ánh lên vẻ trắng trẻo, khỏe khoắn.

Đây là lần đầu tiên Tô Hi Nguyệt nhìn thấy rõ ràng cơ thể ẩn sau lớp sơ mi của anh là như thế nào.

Rãnh xương sống kéo dài xuống tận mép quần tây, hình dáng xương bả vai hơi nhô lên theo cử động cánh tay, cơ bắp rắn rỏi, mượt mà.

Dường như nhận ra điều gì đó, động tác của anh khựng lại, ánh mắt chạm nhau trong gương.

Anh xoay người lại, dòng nước trượt dài theo những đường nét trên khuôn n.g.ự.c rộng.

"Sao thế?" Lạc Cẩn Hanh vặn nhỏ nước lại, giọng nói lẫn trong tiếng nước, không rõ cảm xúc.

Hai má và tai của Tô Hi Nguyệt nóng bừng lên, tim bỗng hẫng một nhịp. Sự thẹn thùng khi phá vỡ không gian riêng tư khiến cô theo bản năng muốn lùi bước.

Nhưng ngay khi định quay người, một tiếng nói khác trong đầu lại vang lên:

Đã tới tận đây rồi, lâm trận bỏ chạy thì mất mặt lắm.

Cô nhìn thấy cái gì rồi chứ? Chẳng phải mới chỉ là cái lưng thôi sao? Ngay cả mặt trước còn chưa kịp nhìn kỹ mà.

Ở phòng gym, bên bể bơi, đàn ông cởi trần đầy ra đấy, lần nào cô chẳng nhìn đến không chớp mắt, sao cứ hễ về đến nhà mình là lại nhát gan thế này? Tô Hi Nguyệt lập tức khựng lại cái chân đang định rút lui.

Đúng thế... có gì mà phải chạy? Lạc Cẩn Hanh là của cô, đừng nói là thân trên, cho dù có "nghịch" cả người anh thì anh cũng chẳng dám nói nửa chữ "không".

Nghĩ vậy, dũng khí của Tô Hi Nguyệt dâng cao. Cô bám vào khung cửa, đôi mắt sáng rực nhìn anh: "Chẳng sao cả, chỉ là... muốn ngắm anh thôi."

Lạc Cẩn Hanh nhìn gương mặt đỏ ửng vì hơi nước và ánh mắt không chút né tránh của cô, có chút bất lực, ánh mắt cũng dịu đi vài phần.

Anh cũng chẳng thèm lấy quần áo che đậy, khựng lại một lát rồi tiếp tục tháo khóa thắt lưng: "Ngắm đủ rồi thì ra ngoài đi, anh phải tắm đây."

Đủ rồi thì ra ngoài, vậy nghĩa là chưa đủ thì không cần đi.

Tô Hi Nguyệt cảm thấy trình độ đọc hiểu của mình đúng là đạt điểm tuyệt đối.

"Ồ, em vẫn chưa ngắm đủ đâu."

Lạc Cẩn Hanh liếc nhìn cô đầy vẻ khó tin. Cái người này da mặt dày đến mức nào cơ chứ? E là nước sôi trăm độ dội lên cũng vẫn bình chân như vại.

Anh đưa tay vắt lấy chiếc khăn tắm trên giá bên cạnh, chẳng buồn lo cho mình mà quấn nó từ đầu đến vai cô trước để ngăn những tia nước b.ắ.n vào người cô.

"Mặc ít thế này, cẩn thận bị cảm đấy."

Tô Hi Nguyệt tựa vào khung cửa, ngoan ngoãn để Lạc Cẩn Hanh quấn lấy mình, mắt cong tít cười: "Ái chà, em không sao đâu, anh cứ tắm tiếp đi, đừng quản em."

"Anh tắm là vì ai hả?" Anh dở khóc dở cười: "Ra ngoài đợi anh, năm phút thôi, được không?"

"Không muốn." Cô chẳng những không đi mà còn khoanh tay lại, nghiêng đầu nhìn anh, mắt long lanh: "Em tới là để giúp anh mà. Anh là người nhà của em, đương nhiên em phải có trách nhiệm 'thu dọn tàn cuộc' rồi, để anh một mình thì đau lòng c.h.ế.t đi được. Hơn nữa em phải nhìn cho kỹ, vạn nhất có 'linh kiện' nào em chưa nghiệm thu kỹ thì sao, chuyện này liên quan mật thiết đến hạnh phúc tương lai của em đấy."

Lạc Cẩn Hanh hoàn toàn bó tay với cái tính nết "lý không thẳng nhưng khí vẫn hùng" này của cô, bình thản nói: "Anh không cần giúp. Phải làm thế nào em mới chịu cho anh chút không gian riêng tư đây?"

"Anh làm gì có riêng tư, mau tắm đi, cứ coi em như không tồn tại là được."

Lạc Cẩn Hanh đứng chôn chân tại chỗ nhìn cô chừng hai giây.

Những giọt nước trượt từ lọn tóc xuống xương quai xanh, rồi cứ thế chảy dài xuống.

Đợi thêm hai giây, anh thở dài một tiếng, dường như đã chấp nhận số phận, từ bỏ ý định giảng đạo lý với cô.

Anh trực tiếp quay lưng lại, ngón tay đặt trên mép quần, dứt khoát tháo ra.

"Tạch" một tiếng, âm thanh kim loại của khóa thắt lưng vang lên cực kỳ rõ ràng giữa làn hơi nước.

Tô Hi Nguyệt không tự chủ được mà nín thở.

Chiếc quần tây bị cởi ra tùy ý, vắt lên giá áo. Toàn thân anh lúc này chỉ còn lại lớp rào chắn cuối cùng, đôi chân dài thẳng tắp và đường cong m.ô.n.g săn chắc hiện ra rõ mồn một.

Và rồi lớp vải cuối cùng cũng biến mất theo động tác thong dong của anh.

Ánh mắt Lạc Cẩn Hanh dừng lại trên gương mặt đang cố tỏ ra bình tĩnh của cô một thoáng, sau đó thật sự không thèm quan tâm đến cô nữa, đi thẳng tới dưới vòi hoa sen, giơ tay vặn nước.

Dòng nước ấm áp xối xả gột rửa tấm lưng rộng của người đàn ông, men theo sống lưng săn chắc chảy qua hõm lưng, rồi biến mất vào nơi kín đáo đầy nam tính kia.

Anh tắm rất nghiêm túc, cũng rất tự nhiên, cứ như thể trong phòng thật sự chỉ có mình anh vậy.

Khi anh giơ tay thoa sữa tắm, cơ bắp ở cánh tay và vai kéo căng, tỏa ra hơi thở hormone mạnh mẽ của một người đàn ông trưởng thành.

Lạc Cẩn Hanh càng phóng khoáng, ung dung bao nhiêu, thì Tô Hi Nguyệt đứng bên cửa lại càng "ngây người" bấy nhiêu.

Chút tinh nghịch đầy lý lẽ lúc nãy đã bị sự thản nhiên quá mức của Lạc Cẩn Hanh đ.á.n.h tan tác. Hai má cô đỏ bừng như có ngọn lửa bùng cháy, lan tận tới mang tai và cổ.

Anh... sao anh lại thật sự... tắm luôn thế hả!

Lại còn tắm một cách... không coi ai ra gì như thế nữa!

Hơi nước ngày càng đậm, hòa quyện với hương sữa tắm thanh mát trên người anh lan tỏa khắp phòng.

Tô Hi Nguyệt cảm thấy mình giống như vừa bị đem đi hấp hơi vậy, từ trong ra ngoài đều nóng ran, chân tay bủn rủn, đầu óc cũng quay cuồng vì nóng.

Lạc Cẩn Hanh cuối cùng cũng tắm xong, anh tắt nước, vuốt mặt một cái.

Nước đọng lại trên lông mày và sống mũi nhỏ xuống từng giọt.

Anh không nói gì, xoay người lại, nhìn cô qua làn sương mù mờ ảo, nói với giọng đầy ẩn ý: "Ngắm đủ chưa? Lấy giúp anh cái khăn lông."

Tô Hi Nguyệt bừng tỉnh, mặt đỏ tới mức không thể đỏ hơn, tay chân lóng ngóng với lấy chiếc khăn trên giá bên cạnh. Đến lúc định thần lại, cô mới thấy mình hình như hơi quá "nghe lời" rồi.

"...Anh không tự lấy được à."

Lạc Cẩn Hanh đứng tại chỗ liếc nhìn cô một cái, không thèm tính toán tiền thù lao vì bị "xem miễn phí", cất bước đi tới lấy khăn.

Nhưng Tô Hi Nguyệt lại bị cái "vật kia" đang lắc lư giữa hai chân anh làm cho chấn kinh. Cô cuối cùng cũng không trụ vững được nữa, vội vàng ném mạnh chiếc khăn vào lòng anh, giọng nói vừa gấp vừa bực: "Đây đây đây, cho anh đấy!"

Dứt lời, cô ba bước chụm làm hai chạy biến về giường.

Lạc Cẩn Hanh cúi đầu nhìn chiếc khăn trong tay, khẽ mỉm cười không thành tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chạy cũng nhanh đấy.

Anh cầm khăn đứng yên không động đậy, đợi vài giây, thấy trong phòng không còn động tĩnh gì, chắc là cô đã trốn biệt vào trong chăn rồi.

Anh đặt khăn lại giá áo.

Sau đó xoay người, một lần nữa vặn vòi hoa sen.

Lần này tắm nhanh và dứt khoát hơn hẳn.

Ba phút sau, tiếng nước ngừng hẳn.

...

Tô Hi Nguyệt quả thật đã rúc sâu vào trong chăn, tim đập loạn nhịp, hơi nóng trên mặt vẫn chưa tan.

Chiếc chăn vừa được phơi nắng mềm mại mượt mà, cô vùi gương mặt đang nóng bừng vào gối, trong lòng dâng lên chút thẹn thùng pha lẫn bực bội.

Sao anh có thể... thản nhiên đến thế chứ.

Cứ vậy mà hào phóng cho cô xem sạch sành sanh?

Chẳng lẽ trước đây cũng có người nhìn anh như vậy rồi?

Tô Hi Nguyệt không tự chủ được mà siết c.h.ặ.t góc chăn, đầu óc không khống chế được mà chắp vá những hình ảnh không có thật. Không phân biệt được đó là cảm giác hụt hẫng hay ghen tuông, l.ồ.ng n.g.ự.c cứ thấy ngột ngạt.

Lạc Cẩn Hanh tắm xong bước ra, cô lập tức cuộn tròn người lại, kéo chăn trùm kín đầu, nhắm mắt giả vờ ngủ.

Nhưng hai tai thì dựng đứng lên, bắt trọn từng cử động nhỏ nhất bên ngoài.

Đèn ngủ tắt phụt, Lạc Cẩn Hanh lên giường ôm lấy cô từ phía sau, hôn nhẹ lên tai cô: "Bôi kem chống rạn chưa?"

Cô tụt sâu xuống dưới một chút, không đáp.

Anh cười khẽ: "Lúc nãy chẳng phải lợi hại lắm sao? Sao giờ lại trốn rồi."

Người dưới chăn bỗng chốc nóng rực lên, cô c.ắ.n môi, nhịn nửa ngày mới thốt ra được một câu lí nhí: "...Cần, cần anh quản chắc! Ai mướn anh cho em xem chứ, em ngủ rồi."

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Giọng điệu nũng nịu, chẳng có chút khí thế nào.

Lạc Cẩn Hanh bật ra một tiếng cười trầm thấp, đưa tay kéo cả người lẫn chăn vào lòng: "Sao thế, không vui à?"

Tô Hi Nguyệt rốt cuộc không giấu được chuyện, rúc trong lòng anh loay hoay hồi lâu mới ngẩng mặt lên, túm lấy cổ áo ngủ của anh: "Khai mau, sao vừa nãy anh lại hào phóng thế?"

Anh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt đen sâu thẳm.

Cô c.ắ.n môi, hàng mi chớp lia lịa: "Có phải trước đây cũng có người... từng nhìn anh như thế không?"

Hóa ra là vì chuyện này.

Lạc Cẩn Hanh kéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ra khỏi chăn, hôn lên trán một cái: "Em xem anh tắm, không để lại chút riêng tư nào cho anh, vậy mà vẫn là lỗi của anh sao?"

"Rốt cuộc là có hay không!"

"Anh không cho em xem thì tối nay em có chịu để yên không? Anh còn được ngủ yên ổn không? Chẳng phải em sẽ càm ràm anh tám trăm lần sao."

Anh siết c.h.ặ.t cô vào lòng thêm chút nữa, cằm khẽ tựa lên đỉnh đầu cô: "Trong hai cái hại thì chọn cái nhẹ hơn, đạo lý này anh hiểu. Không có người khác, chỉ có mình em thôi. Câu trả lời này đã đủ để Lạc phu nhân yên tâm đi ngủ chưa?"

Không ngờ lại là cái lý do thực tế đến mức này, làm như cô bá đạo lắm không bằng. Anh cũng có thể không cho cô xem mà, đóng cửa lại là xong, cô có ăn thịt anh được đâu.

Trong lòng Tô Hi Nguyệt dâng lên niềm an tâm không diễn tả nổi: "...Ai thèm càm ràm anh tám trăm lần chứ."

"Ừm, không cần tám trăm lần." Anh thuận theo: "Bảy mươi lần thôi là được."

Cô vung tay đ.ấ.m nhẹ vào vai anh một cái.

Anh không né, ngược lại còn thuận thế ôm cô sát hơn: "Bôi chưa?"

Cô nghĩ ngợi một lát rồi nói dối: "Bôi rồi."

Lạc Cẩn Hanh chẳng rõ có tin hay không, chỉ "ừm" một tiếng: "Ngủ đi."

Nhưng cô không buồn ngủ.

Tô Hi Nguyệt lồm cồm bò dậy, lay lay đầu Lạc Cẩn Hanh: "Anh nói chuyện với em thêm lúc nữa đi, mười phút thôi, em không ngủ được."

Anh mở mắt: "Để anh đếm cừu cho em nhé?"

"Đấy là trò trẻ con, không thèm." Cô vùi mặt vào hõm cổ anh cọ cọ, một hồi lâu sau mới áp sát tai anh chân thành khen ngợi một câu, cười đầy vẻ ranh mãnh: "Thật đấy, em không lừa anh đâu."

Lạc Cẩn Hanh tối nay bị giày vò cho đủ đường, nhìn người trong lòng đầy bất lực: "Em còn định để anh ngủ nữa không đây."

"Để mà, em có phải tư bản bóc lột đâu."

Miệng thì bảo cho người ta ngủ, nhưng cái tay thì lại không thành thật chút nào, nhân lúc đang ôm anh mà thuận đà luồn vào trong.

Lạc Cẩn Hanh hít ngược một hơi khí lạnh, Tô Hi Nguyệt cười vô tội: "Tại em không ngủ được mà."

"Cơ bắp trên lưng anh có phải là do tập luyện thường xuyên không?"

"Ừm."

"Tập thế nào, đi gym à?"

"Em nghe mẹ nói anh thích chạy bộ, sao em không biết nhỉ?"

"Với cả dưới vai trái của anh có một nốt ruồi nhỏ, sao anh không kể cho em?"

"Cái chỗ kia của anh..."

Lạc Cẩn Hanh không nghe nổi nữa, sao mà lắm câu hỏi thế không biết.

Anh chẳng nói chẳng rằng, dứt khoát kéo người từ trong chăn lên, ấn c.h.ặ.t cô vào lòng mình.

Cô nằm im trong vòng tay anh, biết sáng mai anh còn phải đi làm nên không quậy phá nữa. Một lúc sau, cô lại không nhịn được mà hôn lên khóe miệng anh một cái.

Người của cô, đúng là ngọt ngào thật đấy.

Tô Hi Nguyệt không nói gì thêm, chỉ rúc sâu hơn vào lòng anh, đôi chân nhỏ tìm đến bắp chân ấm áp của anh rồi áp sát vào.

Lạc Cẩn Hanh mỉm cười không thành tiếng trong bóng tối, vén lại mép chăn che kín bờ vai đang để trần của cô, rồi cũng khép mắt lại.

Sáng sớm hôm sau, Tô Hi Nguyệt thức dậy sớm hơn thường lệ. Nhìn người đàn ông đang ngủ say bên cạnh, cô không nỡ rời tay, hôn hết lần này đến lần khác, từ mắt đến môi, rồi xuống tận cổ.

Và thế là, Lạc Cẩn Hanh dưới ánh nhìn chằm chằm của cô, lại phải đi tắm nước lạnh một lần nữa.

Phải làm sao đây, hình như cô càng ngày càng yêu anh mất rồi.

Tô Hi Nguyệt cảm thấy mình sắp sửa "luỵ" anh đến mức không lối thoát rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nhất Chỉ Hôn Thư - Chương 50 | Đọc truyện chữ