Nhất Chỉ Hôn Thư - Bất Kỳ Nhiên
Chương 77
Nụ hôn của Lạc Cẩn Hanh ập xuống, mang theo chút nôn nóng không kiềm chế được. Nhưng vì cô vẫn đang trong thời gian ở cữ nên nụ hôn này không kéo dài quá lâu.
Hai người môi chạm môi một hồi mới buông ra. Đôi má Tô Hi Nguyệt ửng hồng, người nóng bừng, nhìn anh bằng ánh mắt mơ màng.
Lạc Cẩn Hanh buông cô ra, lùi lại một chút, cúi đầu hôn nhẹ lên khóe môi cô: "Chỉ được đến đây thôi."
Tô Hi Nguyệt cảm thấy hụt hẫng như miếng thịt mỡ dâng tận miệng mà không được ăn. Đã "ăn chay" mấy tháng trời, cơ thể vừa được khơi gợi cảm xúc đã thấy bứt rứt không yên.
Cô oán trách nhìn "kẻ gây án", rõ ràng biết là không được mà còn cố tình trêu chọc cô.
Lạc Cẩn Hanh cúi người, hôn lên mắt, lên mũi rồi đến môi cô lần nữa. Lần này không còn sự ám muội mà chỉ có nụ cười nhẹ nhõm: "Anh cũng vậy thôi, ráng nhịn thêm chút nữa."
...
Ngày thứ hai mươi ở cữ, Tô Hi Nguyệt đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè, chú thích là "Gia đình ba người", hình ảnh cũng rất đơn giản, chỉ có Tiểu Tuyết vào khung hình, còn cô và Lạc Cẩn Hanh chỉ lộ hai bàn tay ở góc trái phía trên.
Cô vốn thích chia sẻ, vui buồn hay ăn được món gì ngon đều đăng lên, bạn bè cũng đã quen rồi, lần nào cũng vào thả tim hoặc bình luận vài câu.
Nhưng hai tháng gần đây công việc quá bận rộn, sức lực bị phân tán hết, tối về đến nhà là lăn ra ngủ, điện thoại cũng chẳng buồn đụng tới, quên bẵng luôn chuyện này. Sau khi nghỉ phép về nhà, cô chỉ mải lo chăm con và công việc sắp tới. Những người quen không thân lắm còn tưởng cô chặn họ, đột nhiên thấy dòng trạng thái "Gia đình ba người" kia mà suýt nữa không thở nổi.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Đăng lên chưa đầy mười phút, lượt thích và bình luận đã bùng nổ.
Người thì hỏi cô kết hôn lúc nào, người thì khen em bé xinh xắn, muốn đến bế chơi, nhưng nhiều nhất vẫn là tò mò xem chồng cô là ai.
Tô Hi Nguyệt lướt bình luận, thấy đủ loại cái tên được đưa ra suy đoán, cuối cùng đến cả Đoạn Húc cũng có tên trong danh sách, cô cười suýt nữa làm bục cả vết mổ. Lạc Cẩn Hanh hỏi cô cười gì, cô xua tay bảo không có gì, chẳng lẽ lại nói với anh là trên mạng cô đã có tới mấy chục ông chồng rồi chắc.
Buổi tối trước khi ngủ, cô cầm điện thoại xem lại. Dòng trạng thái ban sáng đã gây ra một cơn sóng không nhỏ trong các nhóm bạn bè, bạn học và đồng nghiệp, tin nhắn chúc mừng gửi đến liên tục, cô phải mất một lúc mới trả lời hết.
Buồn chán lướt qua các bình luận để xóa cái chấm đỏ đáng ghét đi, kết quả vừa mở ra đã thấy bài đăng của Lạc Cẩn Hanh.
Ảnh là "chôm" của cô, y hệt cái cô đăng buổi sáng, nhưng có thêm một tấm nữa, không biết anh chụp trộm lúc nào cảnh cô đang bế con mỉm cười. Tóc xõa bên má không nhìn rõ mặt, chỉ thấy được góc nghiêng mờ ảo, nhưng bức ảnh lại toát lên một vẻ dịu hiền mẫu t.ử lạ thường.
Chú thích là: “Các mẹ con đều ở đây, quãng đời còn lại viên mãn. Từ nay về sau, dù là sơn hà xa rộng hay khói lửa nhân gian, anh đều sẽ cùng các mẹ con ngắm nhìn.”
Tô Hi Nguyệt nhìn một hồi, thầm cười ông xã mình chôm ảnh thì thôi đi, chú thích lại còn chọn câu văn vẻ hơn của cô nữa chứ. Chê câu "Gia đình ba người" của cô sến quá hay sao mà phải dùng câu khác, làm như cô đây không có học thức bằng anh không bằng.
Ngẩn ngơ nhìn một lát, ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt nhóc con trong lòng, rồi lại dời sang người đàn ông cao lớn đang nằm co ro trên chiếc giường nhỏ cách đó không xa. Cô khẽ nhếch môi, thôi thì không thèm chấp anh.
Cô nhấn thích, bình luận đơn giản hai chữ: “Đợi anh.”
...
Những ngày ở trung tâm ở cữ thật đầy đủ và hạnh phúc. Mỗi ngày sáu bữa cơm, còn quy củ hơn cả lúc đi làm. Chiều nào cũng có các lớp phục hồi sau sinh: cơ sàn chậu, cơ bụng... toàn những cái tên cô chưa nghe bao giờ. Không đi học thì cũng là học kiến thức chăm sóc trẻ nhỏ.
Lạc Cẩn Hanh thuê thêm một phòng nữa để giải quyết công việc ngay tại đây. Mỗi ngày trợ lý cầm tài liệu ra vào nườm nượp, chẳng khác nào bê nguyên cái văn phòng tới.
Lúc không bận, anh sẽ cùng cô đi học kiến thức. Có anh ở đó, giáo viên bị phân tán sự chú ý, không còn chỉ nhìn chằm chằm vào cô, giúp cô có lúc được nghỉ ngơi đôi chút. Hơn nữa Lạc Cẩn Hanh thông minh, học một lần là biết ngay, Tô Hi Nguyệt coi như được giải phóng đôi tay. Tối về có chỗ nào không rõ là cô hỏi thẳng anh, mượn vở anh xem lại.
Tiểu Tuyết vẫn ngủ với bảo mẫu, lúc nào đói thì bế qua. Sau liệu trình gọi sữa và massage vận động, sữa mẹ đã nhiều hơn lúc đầu đáng kể. Bé ăn no nê, không cần phải uống thêm sữa bột nữa. Sữa mẹ nhiều dinh dưỡng nên Tiểu Tuyết béo lên trông thấy.
Ít sữa thì lo, mà nhiều sữa cô lại có nỗi khổ khác. Ở cữ xong nghỉ ngơi vài ngày là cô phải quay lại với công việc, bận rộn sẽ không có thời gian ở nhà chăm con, sữa chỉ có thể vắt ra trữ sẵn. Nhưng "cục cưng" nhà cô chỉ uống sữa tươi nguyên chất, thà uống sữa bột chứ không thèm động vào sữa trữ đông.
Tô Hi Nguyệt đau hết cả đầu. Hồi nhỏ cô có khó chiều đến mức này đâu, nên phản ứng đầu tiên là nghĩ bé di truyền từ Lạc Cẩn Hanh. Buổi tối khi anh qua định ôm cô, Tô Hi Nguyệt mặt nặng mày nhẹ không cho ôm, đuổi anh về giường nhỏ nằm.
Hôm đó là cuối tuần, đồng nghiệp ở công ty rủ nhau kéo đến, bảo là nhớ cô nên muốn thăm.
Kết quả vừa vào cửa, miệng thì hô "chúc mừng chúc mừng, vất vả vất vả", nhưng chân thì đồng loạt rẽ ngang, lao thẳng tới nôi em bé, hoàn toàn ngó lơ bà mẹ bỉm sữa yếu ớt là cô.
"Trời ơi, đáng yêu quá đi mất!"
"Nhìn cái mặt kìa, trắng trẻo mịn màng chưa."
"Oa, lông mi dài thật đấy, giống hệt chị Hi Nguyệt luôn. Em cũng muốn có một đứa như này quá."
"Bạn trai còn chưa có mà đòi mơ xa thế cưng."
"Thì em 'xin giống' thôi không được sao? Nhìn cái tay kìa, nhỏ xíu xiu."
"Tay bà to như cái quạt ấy, đừng có đụng vào người ta."
"Cứ đụng đấy, chị Hi Nguyệt ơi chị xem có cho em chạm vào không nào."
Tô Hi Nguyệt đứng bên cạnh nhìn mà dở khóc dở cười, cảm thấy mình như một người giao hàng, hàng giao đến rồi thì chẳng ai thèm đoái hoài gì đến người giao nữa.
Tiểu Tuyết vừa b.ú no nên tâm trạng tốt, gan cũng lớn, đối diện với một đám người ồn ào mà chẳng hề sợ hãi, cứ mở to đôi mắt tròn xoe cười với mọi người.
Vì chưa biết nói nên bé chỉ "a a a" để thể hiện cảm xúc, khiến cả đám cười không ngớt.
Chơi bời chán chê, đến giờ dỗ bé ngủ, Tô Hi Nguyệt bế con lại, cúi đầu nhìn rồi than thở: "Tiểu Tuyết, sao con lại m*t tay nữa rồi, bẩn lắm đấy."
Cô bé hì hì cười hai tiếng, cứ tưởng mẹ đang đùa với mình.
"Cẩn thận không mẹ gọi bố con ra dạy dỗ bây giờ."
Giản Kiều vốn đã quen với một Tô Hi Nguyệt chẳng sợ trời chẳng sợ đất, lần đầu thấy có người trị được cô nên cười ngặt nghẽo: "Bà đóng vai hiền mẫu từ bao giờ thế?"
"Tui lúc nào chẳng là hiền mẫu, còn 'thiết quân luật' thì cứ giao cho bố nó."
Giản Kiều không tin nổi đâu, với cái tính nóng nảy của Tô Hi Nguyệt, lúc cáu lên chắc mắng cả hai cha con luôn ấy chứ.
Chẳng biết có phải do nay đông người hay do sáng ngủ nhiều mà dỗ mãi bé không ngủ, trái lại còn tinh anh hơn, đôi tay nhỏ khua khoắng trước n.g.ự.c.
Chúc Đường thích trẻ con nên chủ động đòi bế, Tô Hi Nguyệt sợ em bế ngã nên dạy cách bế kỹ càng, thấy em bế chắc tay rồi mới dám buông.
"Chị Hi Nguyệt ơi, bé giống chị thật đấy, mắt mũi miệng y đúc chị luôn."
Hạ Quán nhìn qua, tiếp lời: "Khuôn mặt với lông mày thì không giống lắm, tai cũng khác, chắc là giống anh rể rồi."
Nhắc đến đây, Tô Hi Nguyệt cũng ghé đầu vào xem. Mấy ngày nay cô toàn nghe mọi người bảo con giống mẹ, chưa thấy ai bảo giống Lạc Cẩn Hanh điểm nào.
Nhìn kỹ lại thì đúng thật, bé lớn hơn nên các nét rõ ra, không còn nhăn nheo như trước nữa. Lông mày sắc nét, thùy tai dày dặn, nhìn rất có phúc khí, giống hệt bố nó.
"Chị Hi Nguyệt, chị ở cữ mà anh rể không có ở đây ạ?"
Ngoài Giản Kiều ra thì chẳng mấy ai biết chồng Tô Hi Nguyệt là ai. Lúc trên đường tới đây, mấy đứa đã nhặng xị đòi xem mặt rồi. Thấy có người mở lời, cả bọn hùa vào ngay: "Chị ơi, cái ảnh chị đăng ấy, bàn tay góc trái là anh rể đúng không? Tay to nhìn lực thế."
Tô Hi Nguyệt ừ một tiếng: "Là anh ấy."
"Thế anh rể đâu rồi, sao chẳng thấy đâu?"
"Đang làm việc ở phòng bên cạnh ấy." Cô nhìn gương mặt hóng hớt của mấy đứa, cười bảo: "Mấy đứa đến thăm chị, thăm con chị, hay là đến để soi chồng chị đấy hả?"
"Hì hì, đương nhiên chủ yếu là thăm chị rồi!"
Chỉ là bé con đáng yêu quá, mà anh rể lại bí ẩn quá, ai mà chẳng tò mò.
Giản Kiều là người biết chuyện nên cứ thong dong ngồi nhâm nhi ly nước.
Lạc Cẩn Hanh dạo này khá bận, có một dự án hợp tác quốc tế cần anh chủ trì. Sáng lúc ăn cơm cô vẫn thấy anh gọi điện thoại suốt, giờ này chắc đang họp rồi. Tô Hi Nguyệt không muốn làm phiền anh nên định nói lảng sang chuyện khác, bảo sau này thiếu gì dịp gặp.
Nhưng đám này như thể chưa đạt được mục đích thì không chịu thôi. Hết cách, cô định rút điện thoại ra cho xem ảnh thì cửa mở.
Lạc Cẩn Hanh bước vào, ánh mắt đảo qua một lượt rồi dừng lại trên người cô một cách tự nhiên.
Tô Hi Nguyệt ngẩn ra, những người khác cũng đồng loạt đứng hình.
Căn phòng bỗng im bặt, không một tiếng động.
Tô Hi Nguyệt không ngờ Lạc Cẩn Hanh lại qua đây. Sáng cô có nói là chiều đồng nghiệp tới thăm, bảo anh cứ bận việc của anh đi không cần để ý. Lúc đó anh chỉ nhàn nhạt đáp "được", làm cô còn hơi tủi thân một chút vì nghĩ anh không để tâm đến mình.
Cô vừa định mở miệng giới thiệu thì bên cạnh vang lên tiếng hít khí lạnh rõ to.
"Vãi chưởng----"
Là Chúc Đường.
Em ấy bịt miệng, mắt trợn tròn nhìn Lạc Cẩn Hanh hai giây, rồi quay phắt sang nhìn Tô Hi Nguyệt.
"... Lạc tổng."
Lạc Cẩn Hanh gật đầu: "Chào em."
Phản ứng lại hai giây, em ấy vẫn chưa dám tin chắc. Hồi trước em từng theo Tô Hi Nguyệt đi phỏng vấn, đối tượng phỏng vấn chính là Tổng giám đốc tập đoàn Hoàn Vũ --- Lạc Cẩn Hanh, lúc đó chị Hi Nguyệt còn nhìn người ta chằm chằm nữa cơ mà.
"Chị Hi Nguyệt." Giọng em ấy run run: "Đây là... anh rể ạ?"
Tô Hi Nguyệt gật đầu, giới thiệu: "Lạc Cẩn Hanh, chồng chị, bố của Tiểu Tuyết."
Rồi cô lần lượt giới thiệu tên từng đồng nghiệp.
Lạc Cẩn Hanh chăm chú lắng nghe rồi chào hỏi từng người một.
Giới thiệu xong, Tô Hi Nguyệt hỏi anh: "Chẳng phải anh đang họp sao, sao lại qua đây?"
"Đến giờ Tiểu Tuyết đi tắm rồi, chị Triệu bảo anh bế con qua."
Tắm ư? Sao cô không biết nhỉ? Chắc lúc đó cô đang ngủ nên chị Triệu chỉ nói với Lạc Cẩn Hanh.
Cô bế bé từ trên giường lên, Lạc Cẩn Hanh đón lấy, giọng trầm ấm: "Anh đưa con đi trước đây, ngay phòng bên cạnh thôi, có chuyện gì các em cứ gọi anh nhé."
Mấy cô nàng ngơ ngác gật đầu.
Đợi anh đi khỏi, căn phòng như nổ tung bởi những tiếng la hét, Tô Hi Nguyệt thấy nhức cả tai.
"Anh rể đẹp trai dã man luôn ấy!!"
"Hèn gì chị giấu kỹ thế, hóa ra cực phẩm như này cơ à."
Cô thực sự không định giấu, chẳng qua do tính chất công việc nên không tiện công khai thôi.
Tô Hi Nguyệt lấy lại vẻ nghiêm túc: "Cũng bình thường thôi mà, nhan sắc phổ thông thôi."
"Thế này mà phổ thông thì chị để chúng em sống sao đây?"
"Giờ em tin lời chị nói rồi, hy sinh sự nghiệp đang thăng tiến để lấy chồng sinh con đúng là vì chân ái. Đẹp trai thế kia, là em em cũng yêu đắm đuối luôn."
"Bảo sao Tiểu Tuyết xinh thế, có ông bố cực phẩm vậy thì nhan sắc làm sao thấp được."
Nghe câu này cô thấy không phục chút nào: "Mẹ nó không xinh à?"
"Xinh chứ, cả nhà ba người đều đẹp hết nấc!"
Tiễn mọi người về xong, Tô Hi Nguyệt mệt rã rời nằm vật xuống giường. Sinh con xong sức khỏe không còn như trước, đứng nói chuyện một lúc là lưng đã bắt đầu đau. Cô còn chưa bế con nhiều đấy, không dám tưởng tượng nếu phải tự mình chăm con cả ngày thì sẽ thế nào.
Lạc Cẩn Hanh bóp lưng cho cô, mớ kiến thức chăm sóc trẻ vừa học được lại đem ra áp dụng cho vợ trước. Massage vài cái cô thấy đỡ hẳn, Tô Hi Nguyệt xoay người nói với anh: "Anh biết đồng nghiệp của em gặp anh xong nói gì không?"
"Nói gì?"
"Bảo anh đẹp trai quá, Tiểu Tuyết có ông bố đẹp trai nên lấn át hết hào quang của em rồi. Lần sau anh ăn mặc xấu đi một chút đi."
Lạc Cẩn Hanh mỉm cười, giọng nói đầy sảng khoái: "Mai thời tiết đẹp, hoa mai dưới vườn nở rộ lắm, anh đưa em xuống vườn đi dạo một lát nhé?"
Cô suy nghĩ một chút rồi đồng ý: "Được thôi."
Hai người môi chạm môi một hồi mới buông ra. Đôi má Tô Hi Nguyệt ửng hồng, người nóng bừng, nhìn anh bằng ánh mắt mơ màng.
Lạc Cẩn Hanh buông cô ra, lùi lại một chút, cúi đầu hôn nhẹ lên khóe môi cô: "Chỉ được đến đây thôi."
Tô Hi Nguyệt cảm thấy hụt hẫng như miếng thịt mỡ dâng tận miệng mà không được ăn. Đã "ăn chay" mấy tháng trời, cơ thể vừa được khơi gợi cảm xúc đã thấy bứt rứt không yên.
Cô oán trách nhìn "kẻ gây án", rõ ràng biết là không được mà còn cố tình trêu chọc cô.
Lạc Cẩn Hanh cúi người, hôn lên mắt, lên mũi rồi đến môi cô lần nữa. Lần này không còn sự ám muội mà chỉ có nụ cười nhẹ nhõm: "Anh cũng vậy thôi, ráng nhịn thêm chút nữa."
...
Ngày thứ hai mươi ở cữ, Tô Hi Nguyệt đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè, chú thích là "Gia đình ba người", hình ảnh cũng rất đơn giản, chỉ có Tiểu Tuyết vào khung hình, còn cô và Lạc Cẩn Hanh chỉ lộ hai bàn tay ở góc trái phía trên.
Cô vốn thích chia sẻ, vui buồn hay ăn được món gì ngon đều đăng lên, bạn bè cũng đã quen rồi, lần nào cũng vào thả tim hoặc bình luận vài câu.
Nhưng hai tháng gần đây công việc quá bận rộn, sức lực bị phân tán hết, tối về đến nhà là lăn ra ngủ, điện thoại cũng chẳng buồn đụng tới, quên bẵng luôn chuyện này. Sau khi nghỉ phép về nhà, cô chỉ mải lo chăm con và công việc sắp tới. Những người quen không thân lắm còn tưởng cô chặn họ, đột nhiên thấy dòng trạng thái "Gia đình ba người" kia mà suýt nữa không thở nổi.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Đăng lên chưa đầy mười phút, lượt thích và bình luận đã bùng nổ.
Người thì hỏi cô kết hôn lúc nào, người thì khen em bé xinh xắn, muốn đến bế chơi, nhưng nhiều nhất vẫn là tò mò xem chồng cô là ai.
Tô Hi Nguyệt lướt bình luận, thấy đủ loại cái tên được đưa ra suy đoán, cuối cùng đến cả Đoạn Húc cũng có tên trong danh sách, cô cười suýt nữa làm bục cả vết mổ. Lạc Cẩn Hanh hỏi cô cười gì, cô xua tay bảo không có gì, chẳng lẽ lại nói với anh là trên mạng cô đã có tới mấy chục ông chồng rồi chắc.
Buổi tối trước khi ngủ, cô cầm điện thoại xem lại. Dòng trạng thái ban sáng đã gây ra một cơn sóng không nhỏ trong các nhóm bạn bè, bạn học và đồng nghiệp, tin nhắn chúc mừng gửi đến liên tục, cô phải mất một lúc mới trả lời hết.
Buồn chán lướt qua các bình luận để xóa cái chấm đỏ đáng ghét đi, kết quả vừa mở ra đã thấy bài đăng của Lạc Cẩn Hanh.
Ảnh là "chôm" của cô, y hệt cái cô đăng buổi sáng, nhưng có thêm một tấm nữa, không biết anh chụp trộm lúc nào cảnh cô đang bế con mỉm cười. Tóc xõa bên má không nhìn rõ mặt, chỉ thấy được góc nghiêng mờ ảo, nhưng bức ảnh lại toát lên một vẻ dịu hiền mẫu t.ử lạ thường.
Chú thích là: “Các mẹ con đều ở đây, quãng đời còn lại viên mãn. Từ nay về sau, dù là sơn hà xa rộng hay khói lửa nhân gian, anh đều sẽ cùng các mẹ con ngắm nhìn.”
Tô Hi Nguyệt nhìn một hồi, thầm cười ông xã mình chôm ảnh thì thôi đi, chú thích lại còn chọn câu văn vẻ hơn của cô nữa chứ. Chê câu "Gia đình ba người" của cô sến quá hay sao mà phải dùng câu khác, làm như cô đây không có học thức bằng anh không bằng.
Ngẩn ngơ nhìn một lát, ánh mắt cô dừng lại trên gương mặt nhóc con trong lòng, rồi lại dời sang người đàn ông cao lớn đang nằm co ro trên chiếc giường nhỏ cách đó không xa. Cô khẽ nhếch môi, thôi thì không thèm chấp anh.
Cô nhấn thích, bình luận đơn giản hai chữ: “Đợi anh.”
...
Những ngày ở trung tâm ở cữ thật đầy đủ và hạnh phúc. Mỗi ngày sáu bữa cơm, còn quy củ hơn cả lúc đi làm. Chiều nào cũng có các lớp phục hồi sau sinh: cơ sàn chậu, cơ bụng... toàn những cái tên cô chưa nghe bao giờ. Không đi học thì cũng là học kiến thức chăm sóc trẻ nhỏ.
Lạc Cẩn Hanh thuê thêm một phòng nữa để giải quyết công việc ngay tại đây. Mỗi ngày trợ lý cầm tài liệu ra vào nườm nượp, chẳng khác nào bê nguyên cái văn phòng tới.
Lúc không bận, anh sẽ cùng cô đi học kiến thức. Có anh ở đó, giáo viên bị phân tán sự chú ý, không còn chỉ nhìn chằm chằm vào cô, giúp cô có lúc được nghỉ ngơi đôi chút. Hơn nữa Lạc Cẩn Hanh thông minh, học một lần là biết ngay, Tô Hi Nguyệt coi như được giải phóng đôi tay. Tối về có chỗ nào không rõ là cô hỏi thẳng anh, mượn vở anh xem lại.
Tiểu Tuyết vẫn ngủ với bảo mẫu, lúc nào đói thì bế qua. Sau liệu trình gọi sữa và massage vận động, sữa mẹ đã nhiều hơn lúc đầu đáng kể. Bé ăn no nê, không cần phải uống thêm sữa bột nữa. Sữa mẹ nhiều dinh dưỡng nên Tiểu Tuyết béo lên trông thấy.
Ít sữa thì lo, mà nhiều sữa cô lại có nỗi khổ khác. Ở cữ xong nghỉ ngơi vài ngày là cô phải quay lại với công việc, bận rộn sẽ không có thời gian ở nhà chăm con, sữa chỉ có thể vắt ra trữ sẵn. Nhưng "cục cưng" nhà cô chỉ uống sữa tươi nguyên chất, thà uống sữa bột chứ không thèm động vào sữa trữ đông.
Tô Hi Nguyệt đau hết cả đầu. Hồi nhỏ cô có khó chiều đến mức này đâu, nên phản ứng đầu tiên là nghĩ bé di truyền từ Lạc Cẩn Hanh. Buổi tối khi anh qua định ôm cô, Tô Hi Nguyệt mặt nặng mày nhẹ không cho ôm, đuổi anh về giường nhỏ nằm.
Hôm đó là cuối tuần, đồng nghiệp ở công ty rủ nhau kéo đến, bảo là nhớ cô nên muốn thăm.
Kết quả vừa vào cửa, miệng thì hô "chúc mừng chúc mừng, vất vả vất vả", nhưng chân thì đồng loạt rẽ ngang, lao thẳng tới nôi em bé, hoàn toàn ngó lơ bà mẹ bỉm sữa yếu ớt là cô.
"Trời ơi, đáng yêu quá đi mất!"
"Nhìn cái mặt kìa, trắng trẻo mịn màng chưa."
"Oa, lông mi dài thật đấy, giống hệt chị Hi Nguyệt luôn. Em cũng muốn có một đứa như này quá."
"Bạn trai còn chưa có mà đòi mơ xa thế cưng."
"Thì em 'xin giống' thôi không được sao? Nhìn cái tay kìa, nhỏ xíu xiu."
"Tay bà to như cái quạt ấy, đừng có đụng vào người ta."
"Cứ đụng đấy, chị Hi Nguyệt ơi chị xem có cho em chạm vào không nào."
Tô Hi Nguyệt đứng bên cạnh nhìn mà dở khóc dở cười, cảm thấy mình như một người giao hàng, hàng giao đến rồi thì chẳng ai thèm đoái hoài gì đến người giao nữa.
Tiểu Tuyết vừa b.ú no nên tâm trạng tốt, gan cũng lớn, đối diện với một đám người ồn ào mà chẳng hề sợ hãi, cứ mở to đôi mắt tròn xoe cười với mọi người.
Vì chưa biết nói nên bé chỉ "a a a" để thể hiện cảm xúc, khiến cả đám cười không ngớt.
Chơi bời chán chê, đến giờ dỗ bé ngủ, Tô Hi Nguyệt bế con lại, cúi đầu nhìn rồi than thở: "Tiểu Tuyết, sao con lại m*t tay nữa rồi, bẩn lắm đấy."
Cô bé hì hì cười hai tiếng, cứ tưởng mẹ đang đùa với mình.
"Cẩn thận không mẹ gọi bố con ra dạy dỗ bây giờ."
Giản Kiều vốn đã quen với một Tô Hi Nguyệt chẳng sợ trời chẳng sợ đất, lần đầu thấy có người trị được cô nên cười ngặt nghẽo: "Bà đóng vai hiền mẫu từ bao giờ thế?"
"Tui lúc nào chẳng là hiền mẫu, còn 'thiết quân luật' thì cứ giao cho bố nó."
Giản Kiều không tin nổi đâu, với cái tính nóng nảy của Tô Hi Nguyệt, lúc cáu lên chắc mắng cả hai cha con luôn ấy chứ.
Chẳng biết có phải do nay đông người hay do sáng ngủ nhiều mà dỗ mãi bé không ngủ, trái lại còn tinh anh hơn, đôi tay nhỏ khua khoắng trước n.g.ự.c.
Chúc Đường thích trẻ con nên chủ động đòi bế, Tô Hi Nguyệt sợ em bế ngã nên dạy cách bế kỹ càng, thấy em bế chắc tay rồi mới dám buông.
"Chị Hi Nguyệt ơi, bé giống chị thật đấy, mắt mũi miệng y đúc chị luôn."
Hạ Quán nhìn qua, tiếp lời: "Khuôn mặt với lông mày thì không giống lắm, tai cũng khác, chắc là giống anh rể rồi."
Nhắc đến đây, Tô Hi Nguyệt cũng ghé đầu vào xem. Mấy ngày nay cô toàn nghe mọi người bảo con giống mẹ, chưa thấy ai bảo giống Lạc Cẩn Hanh điểm nào.
Nhìn kỹ lại thì đúng thật, bé lớn hơn nên các nét rõ ra, không còn nhăn nheo như trước nữa. Lông mày sắc nét, thùy tai dày dặn, nhìn rất có phúc khí, giống hệt bố nó.
"Chị Hi Nguyệt, chị ở cữ mà anh rể không có ở đây ạ?"
Ngoài Giản Kiều ra thì chẳng mấy ai biết chồng Tô Hi Nguyệt là ai. Lúc trên đường tới đây, mấy đứa đã nhặng xị đòi xem mặt rồi. Thấy có người mở lời, cả bọn hùa vào ngay: "Chị ơi, cái ảnh chị đăng ấy, bàn tay góc trái là anh rể đúng không? Tay to nhìn lực thế."
Tô Hi Nguyệt ừ một tiếng: "Là anh ấy."
"Thế anh rể đâu rồi, sao chẳng thấy đâu?"
"Đang làm việc ở phòng bên cạnh ấy." Cô nhìn gương mặt hóng hớt của mấy đứa, cười bảo: "Mấy đứa đến thăm chị, thăm con chị, hay là đến để soi chồng chị đấy hả?"
"Hì hì, đương nhiên chủ yếu là thăm chị rồi!"
Chỉ là bé con đáng yêu quá, mà anh rể lại bí ẩn quá, ai mà chẳng tò mò.
Giản Kiều là người biết chuyện nên cứ thong dong ngồi nhâm nhi ly nước.
Lạc Cẩn Hanh dạo này khá bận, có một dự án hợp tác quốc tế cần anh chủ trì. Sáng lúc ăn cơm cô vẫn thấy anh gọi điện thoại suốt, giờ này chắc đang họp rồi. Tô Hi Nguyệt không muốn làm phiền anh nên định nói lảng sang chuyện khác, bảo sau này thiếu gì dịp gặp.
Nhưng đám này như thể chưa đạt được mục đích thì không chịu thôi. Hết cách, cô định rút điện thoại ra cho xem ảnh thì cửa mở.
Lạc Cẩn Hanh bước vào, ánh mắt đảo qua một lượt rồi dừng lại trên người cô một cách tự nhiên.
Tô Hi Nguyệt ngẩn ra, những người khác cũng đồng loạt đứng hình.
Căn phòng bỗng im bặt, không một tiếng động.
Tô Hi Nguyệt không ngờ Lạc Cẩn Hanh lại qua đây. Sáng cô có nói là chiều đồng nghiệp tới thăm, bảo anh cứ bận việc của anh đi không cần để ý. Lúc đó anh chỉ nhàn nhạt đáp "được", làm cô còn hơi tủi thân một chút vì nghĩ anh không để tâm đến mình.
Cô vừa định mở miệng giới thiệu thì bên cạnh vang lên tiếng hít khí lạnh rõ to.
"Vãi chưởng----"
Là Chúc Đường.
Em ấy bịt miệng, mắt trợn tròn nhìn Lạc Cẩn Hanh hai giây, rồi quay phắt sang nhìn Tô Hi Nguyệt.
"... Lạc tổng."
Lạc Cẩn Hanh gật đầu: "Chào em."
Phản ứng lại hai giây, em ấy vẫn chưa dám tin chắc. Hồi trước em từng theo Tô Hi Nguyệt đi phỏng vấn, đối tượng phỏng vấn chính là Tổng giám đốc tập đoàn Hoàn Vũ --- Lạc Cẩn Hanh, lúc đó chị Hi Nguyệt còn nhìn người ta chằm chằm nữa cơ mà.
"Chị Hi Nguyệt." Giọng em ấy run run: "Đây là... anh rể ạ?"
Tô Hi Nguyệt gật đầu, giới thiệu: "Lạc Cẩn Hanh, chồng chị, bố của Tiểu Tuyết."
Rồi cô lần lượt giới thiệu tên từng đồng nghiệp.
Lạc Cẩn Hanh chăm chú lắng nghe rồi chào hỏi từng người một.
Giới thiệu xong, Tô Hi Nguyệt hỏi anh: "Chẳng phải anh đang họp sao, sao lại qua đây?"
"Đến giờ Tiểu Tuyết đi tắm rồi, chị Triệu bảo anh bế con qua."
Tắm ư? Sao cô không biết nhỉ? Chắc lúc đó cô đang ngủ nên chị Triệu chỉ nói với Lạc Cẩn Hanh.
Cô bế bé từ trên giường lên, Lạc Cẩn Hanh đón lấy, giọng trầm ấm: "Anh đưa con đi trước đây, ngay phòng bên cạnh thôi, có chuyện gì các em cứ gọi anh nhé."
Mấy cô nàng ngơ ngác gật đầu.
Đợi anh đi khỏi, căn phòng như nổ tung bởi những tiếng la hét, Tô Hi Nguyệt thấy nhức cả tai.
"Anh rể đẹp trai dã man luôn ấy!!"
"Hèn gì chị giấu kỹ thế, hóa ra cực phẩm như này cơ à."
Cô thực sự không định giấu, chẳng qua do tính chất công việc nên không tiện công khai thôi.
Tô Hi Nguyệt lấy lại vẻ nghiêm túc: "Cũng bình thường thôi mà, nhan sắc phổ thông thôi."
"Thế này mà phổ thông thì chị để chúng em sống sao đây?"
"Giờ em tin lời chị nói rồi, hy sinh sự nghiệp đang thăng tiến để lấy chồng sinh con đúng là vì chân ái. Đẹp trai thế kia, là em em cũng yêu đắm đuối luôn."
"Bảo sao Tiểu Tuyết xinh thế, có ông bố cực phẩm vậy thì nhan sắc làm sao thấp được."
Nghe câu này cô thấy không phục chút nào: "Mẹ nó không xinh à?"
"Xinh chứ, cả nhà ba người đều đẹp hết nấc!"
Tiễn mọi người về xong, Tô Hi Nguyệt mệt rã rời nằm vật xuống giường. Sinh con xong sức khỏe không còn như trước, đứng nói chuyện một lúc là lưng đã bắt đầu đau. Cô còn chưa bế con nhiều đấy, không dám tưởng tượng nếu phải tự mình chăm con cả ngày thì sẽ thế nào.
Lạc Cẩn Hanh bóp lưng cho cô, mớ kiến thức chăm sóc trẻ vừa học được lại đem ra áp dụng cho vợ trước. Massage vài cái cô thấy đỡ hẳn, Tô Hi Nguyệt xoay người nói với anh: "Anh biết đồng nghiệp của em gặp anh xong nói gì không?"
"Nói gì?"
"Bảo anh đẹp trai quá, Tiểu Tuyết có ông bố đẹp trai nên lấn át hết hào quang của em rồi. Lần sau anh ăn mặc xấu đi một chút đi."
Lạc Cẩn Hanh mỉm cười, giọng nói đầy sảng khoái: "Mai thời tiết đẹp, hoa mai dưới vườn nở rộ lắm, anh đưa em xuống vườn đi dạo một lát nhé?"
Cô suy nghĩ một chút rồi đồng ý: "Được thôi."
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận