Nhạc Tiên Sinh Đang Không Vui
Chương 342
Chương 342
Sau khi chú Vương rời đi, Niệm Ninh lại đưa mắt nhìn chăm chú cánh cửa phòng sách đang đóng một lần nữa, lông mày hơi nhíu lại.
“Cốc cốc cốc.” Cô gõ cửa phòng sách.
“Mời vào” Giọng nói của Nhạc Cận Ninh vang lên phía sau cánh cửa.
Niệm Ninh đẩy cửa đi vào, vừa lúc trông thấy Nhạc Cận Ninh mới cất thứ gì đó đi.
“Em mang lên cho anh ít trái cây, anh có muốn ăn một chút không?” Cô đặt đĩa hoa quả đã được cắt miếng lên bàn đọc sách của Nhạc Cận Ninh.
“Được” Nhạc Cận Ninh tiện tay cầm một miếng táo lên bỏ vào trong miệng.
Niệm Ninh cười nhạt một tiếng, nhớ lại khi nấy cô vừa mới đi vào, trên tay Nhạc Cận Ninh còn đang cầm thứ gì đó, nên tò mò hỏi: “Vừa nấy anh đang xem cái gì vậy?” Cô thấy hình như đó là một sợi dây chuyền.
Nhạc Cận Ninh nghe thấy Niệm Ninh hỏi đến chuyện này, đầu lông mày hơi nhíu lại một cái. Chẳng qua là anh khôi phục lại như bình thường rất nhanh: “Không có gì, không còn sớm nữa. Anh vẫn còn một tập tài liệu chưa xem xong, anh xem hết rồi đi nghỉ sau.
Em đi ngủ trước đi”
Niệm Ninh cảm thấy dường như có chỗ nào đó không đúng lắm, cô tò mò hỏi: “Vừa nãy hình như em thấy anh cầm một sợi dây chuyên, là cho em sao?”
Nhạc Cận Ninh khóa ngăn kéo đựng dây chuyền lại, nói: “Không phải, là bên chăm sóc khách hàng đưa hàng mẫu tới”
Lần này Niệm Ninh thấy rất rõ ràng, đích thực đó là một sợi dây chuyền, mà cái mặt dây chuyền đó...
Sau khi nói xong, Niệm Ninh liền tủi thân rời khỏi.
Chẳng qua là hàng mẫu của sợi dây chuyền thôi mà, cô nhìn thì sao? Sao tức giận như thế?
Nghĩ đến đây trong lòng Niệm Ninh buồn phiền, xoay. người về phòng, giấu mình trong chăn. : Chờ sau khi Niệm Ninh đi ra ngoài, Nhạc Cận Ninh mới phản ứng lại, giọng điệu nói chuyện của anh vừa nấy dường như không tốt lắm, chẳng qua sợi dây chuyền này là của Tô Mạt, ba năm trước lúc cô cứu anh thì rơi xuống chỗ anh.
Vốn anh muốn trả lại cho Tô Mạt, chỉ là sau đó Tô Mạt đổ bệnh, biến thành người sống thực vật, dây chuyền thì vẫn còn trong tay.