Chương 245
Người nào đó đối với những lời đánh giá này của Niệm Ninh, hình như ˆ không hài lòng lắm, liền nắm chặt lấy bàn tay của Niệm Ninh, đe dọa hỏi: “Lời nói của em có ý gì?
“Không có gì không có gì, vừa nấy là em ăn nói linh tỉnh thôi” Niệm Ninh lập tức vô cùng biết điều nói, tiếp theo. liền chuyển chủ đề, nói: “Vậy em đi thay váy cưới đây, chiếc váy cưới này đẹp như vậy, em vẫn chưa được thử, không biết có vừa không nữa”
“Thử váy cưới trước, tạm bỏ qua cho em” Nhạc Cận Ninh thấy Niệm Ninh nói có lí, liền buông tay cô ra.
Niệm Ninh lập tức chui từ vòng tay Nhạc Cận Ninh ra, đi thẳng tới phòng thử quần áo rồi.
Cô thay váy rất nhanh, sau đó ở trong phòng thử đồ nhìn người trong gương, chiếc váy cưới là được đặt may riêng theo số đo của cô, vì vậy rất vừa vặn, có điều cô vốn dĩ tưởng rằng những đường thêu trên chiếc váy là những đường thêu bình thường, nhưng dưới ánh đèn tực rỡ này, lại phát sáng lung linh, giống như những vì sao trên trời, đẹp không tả xiết. Nhân viên bán hàng cười tươi nói: “Chị Niệm, Nhạc thiếu đối xử tốt với chị thật, lúc chúng em thấy chiếc váy cưới này, đã cảm thấy người phụ nữ có thể khoác lên mình chiếc váy cưới này chắc chắn sẽ rất hạnh phúc”
“Vậy sao? Mong lời chúc phúc của chị là thật” Niệm Ninh nở một nụ cười ngọt ngào.
Nếu như có thể, cô thật sự mong có thể cứ hạnh phúc như vậy mãi.
Chị nhân viên bán hàng vô cùng hâm mộ nói: “Đương nhiên rồi, chị xinh đẹp như vậy, Nhạc thiếu lại quan tâm chị như thế, vừa lãng mạn. Niệm Ninh nghe được lời nói của chị nhân viên, cô biết Nhạc Cận Ninh thực sự rất tốt, chỉ là cô có chút không xứng với anh, chỉ hy vọng đứa trẻ trong bụng cô, có thể
mau chóng giải quyết, hy vọng suốt đời này Nhạc Cận Ninh sẽ không biết được chuyện này.
Thấy chiếc váy cưới trên người đã được chỉnh tử tế, Niệm Ninh hít một hơi thật sâu nói: “Được rồi, chúng ta ra ngoài đi”
Cô bước từ phòng thử đồ ra, thấy Nhạc Cận Ninh đang ngồi trên sô pha xem tạp chí đợi cô.
Nhạc Cận Ninh” Cô có chút ngại ngùng gọi khế một tiếng.
Nhạc Cận Ninh đứng dậy, từng bước từng bước tiến tới bên cạnh Niệm Ninh, nhìn cô vưới ánh mắt sáng ngời. “Có phải thật sự xinh không?” Nghe lời khen cuả Nhạc. Cận Ninh, Niệm Ninh đỏ mặt, dù sao cũng là con gái, ai cũng thích được người khác khen.
“Xinh đẹp không đủ để hình dung vẻ đẹp của em” Nhạc Cận Ninh đặt nhẹ hai tay lên eo Niệm Ninh, khế thơm nhẹ lên môi cô. : “Còn có người đấy!” Niệm Ninh thấy mấy nhân viên bán hàng đang đứng cách đó không xa, trộm cười nhìn bọn họ, khiến cô đỏ mặt.
“Không sao, em là mợ chủ của nhà họ Nhạc, anh muốn hôn thì hôn, hoàn toàn hợp pháp." Nhạc Cận Ninh tuy rằng nói như vậy, nhưng biết rằng da mặt Niệm Ninh mỏng, nên không tiếp tục hôn cô nữa.
Sau khi chọn xong váy cưới, xác nhận rằng chiếc váy cưới vừa người, không phải chỉnh sửa gì nữa, hai người rời khỏi tiệm váy cưới.