Người Là Nốt Chu Sa Trên Ngực Trái
Chương 7
Hạ Tiếu thản nhiên cười, bước thẳng đến chiếc ghế ngay đối diện 2 người kia, ngồi xuống:
- Hai người cứ tiếp tục, đừng để ý đến bọn tôi
Bạc Vũ cũng cười cười chọn chỗ ngay bên cạnh Hạ Tiếu ngồi xuống. Hoắc Trì đen mặt thu tay lại, Tô Mạt khuôn mặt đỏ bừng, ra sức giải thích:
- Hạ Tiếu, không phải như cậu nghĩ đâu. Bọn tớ chỉ trêu đùa nhau thôi
Hạ Tiếu buồn cười nhìn cô gái đang hoảng đến luống cuống tay chân, cô lấy tay nâng má, hỏi:
- Tớ nghĩ gì cơ?
Tô Mạt đỏ bừng mặt, xua xua tay:
- Không, không, cậu không nghĩ gì cả
- Hạ Tiếu, cậu đừng tưởng tôi không dám làm gì cậu. Cậu cứ chờ đó cho tôi!
Hạ Tiếu đần mặt ra nhìn bóng lưng Hoắc Trì vừa rời đi sau khi đưa ra "tối hậu thư", cô giật giật khóe môi: Ủa alo? Mấy người đẹp trai đều bị thiểu năng hết hay gì?
Nghĩ nghĩ một chút, cuối cùng lòng hiếu kỳ chiến thắng, cô quyết định đi theo sau hai người kia xem có chuyện gì. Hạ Tiếu đứng dậy tạm biệt mấy cô gái kia rồi nhắn tin thông báo cho Bạc Vũ, sau đó lặng lặng bám theo Hoắc Trì. Mấy cô nàng tưởng cô định đi theo bắt gian, lúc cô rời đi còn nhiệt tình bảo nếu có gì cần hỗ trợ hãy gọi các cô ấy đến, làm Hạ Tiếu dở khóc dở cười không biết nói gì cho phải.
Hạ Tiếu nhanh chóng tìm được bóng dáng của Hoắc Trì ở trên hành lang gần lối ra. Hình như cậu ta đang sững người nhìn cái gì đó. Hạ Tiếu hiếu kỳ nhìn theo tầm mắt của Hoắc Trì, ngay lập tức Hạ Tiếu há hốc mồm: Tô Mạt đang ở trong lòng Phó Dịch ấm ức khóc, trên vai còn khoác áo của đàn ông, có vẻ là áo của Phó Dịch. Ngay lập tức Hoắc Trì xông đến kéo tay Tô Mạt ra, Phó Dịch cũng không cam lòng yếu thế giữ tay Tô Mạt lại. Ba người tạo thành 1 thế giằng co, bầu không khí có vẻ giương cung bạt kiếm. Hạ Tiếu vui vẻ đứng nấp sau bức tường nhìn cảnh tượng kinh điển 2 nam 1 nữ trước mắt. Tiếc là bởi vì khoảng cách xa quá nên cô không thể nghe rõ được 3 người bọn họ đang nói gì.