Ngày nay đời sống của nhiều người đã khá khẩm hơn, con cái là vàng trời ban, làm gì có chuyện đành lòng để chúng nó đi làm việc vất vả, sinh con gái thì cũng bớt lo, nên bây giờ nhiều người không mảy may quan tâm đến chuyện sinh được cô con gái. 

 Nhưng trong các gia tộc lớn, họ đều rất chú trọng đến con trai trưởng và cả con vợ lẽ, nên việc sinh con trai hay con gái căng thẳng đến mức nào thì ai cũng rõ rồi đấy. 

 Sau khi lấy chồng, con gái không được thừa kế tài sản của gia tộc và phải nộp của hồi môn, một số cô con gái thậm chí còn lấy của cải của nhà mẹ đẻ mang sang nhà chồng, hiển nhiên đã dẫn tới việc nhiều gia tộc rất đặt nặng vấn đề con trai con gái. 

 Bọn họ còn rất coi trọng việc sinh con đầu lòng, nếu sinh đứa đầu lòng là một cu cậu mập mạp thì đứa sau là con trai hay con gái cũng không thành vấn đề. 

 Con đầu là con trai trưởng, sau này có cơ hội tập trung dạy dỗ bé nên người, nói không chừng còn có thể kế thừa cơ nghiệp của gia tộc, còn sau này có con gái hay con trai cũng không quan trọng nữa, đứa bé duy nhất bọn họ để mắt tới chính là đứa đầu lòng.

Rõ ràng là ông bác sĩ cũng hiểu ý, nếu đứa con đầu lòng không phải là con trai thì rất có khả năng bà ta sẽ yêu cầu phá thai. 

 Nội tình của nhà họ Tưởng cũng khá  phức tạp, chẳng hạn như ông cụ Tưởng năm đó sinh được ba người con trai, ba người làm ăn rất khá, bố của Tưởng Minh Xuyên là con út trong ba anh em, tính tình lại không cạnh tranh, ông ta nghĩ số tiền hiện có đã là đủ lắm rồi. 

 Tổng tài sản tập đoàn Tưởng Thị do ông cụ đứng tên ít nhất cũng phải trị giá gần một trăm năm mươi tỷ tệ, cộng thêm tài sản riêng của ông cụ nữa thì ước tính được khoảng hai trăm tỷ tệ. 

 Vậy sau khi ông cụ Tưởng mất, ai sẽ là gia chủ của nhà họ Tưởng đây? Chắc chắn phải là đàn ông, nhà họ Tưởng không thể để cho phụ nữ làm loạn được, thế hệ của Tưởng Minh Xuyên nhất định phải xuất hiện một người xuất chúng. 

 Sau đó bà ta lập tức quay lưng bỏ đi, nhà họ Tưởng thừa sức đuổi một bác sĩ ra khỏi danh sách bệnh viện, cứ tìm đại một lý do là được, xong chuyện thì bồi thường gấp ba lần lương, cùng lắm là mấy chục nghìn tệ. 

 Vì mấy chục nghìn tệ mà vất đi mấy triệu tệ, đến một thằng ngu cũng biết bên nào nặng bên nào nhẹ, ông bác sĩ vội hét lên: "Bà Tưởng, xin bà đợi đã! Mời bà vào phòng làm việc của tôi!" 

 Khoé miệng người phụ nữ trung niên nhếch lên để lộ vẻ khinh thường, quả nhiên trên đời này không có chuyện gì là tiền không giải quyết được. 

 Khi đến văn phòng, ông bác sĩ nhìn trái nhìn phải, sau khi chắc chắn rằng không có ai, ông ta mới nhẹ nhàng đóng cửa lại, sau đó lấy một túi hồ sơ từ trong ngăn kéo ra.

ông không cần giữ chức viện trưởng này nữa!" - Chương 1294 | Đọc truyện tranh