Ngục Long Vô Địch - Giang Thừa Thiên (FULL)
Nghe đám người khóc than
Giang Thừa Thiên lắc đầu: "Không."
Dương Tùng Tuyết nghiến răng: "Sau này nếu tôi có việc nhờ, anh có giúp không?
Giang Thừa Thiên nhún vai: "Còn tùy."
Dương Tùng Tuyết tức tối dậm chân: "Anh đúng là khó nhằn!"
Lườm Giang Thừa Thiên một cái, cô bực bội quay người bỏ đi.
Đợi Dương Tùng Tuyết đi rồi, Thẩm Gia Nghi tò mò hỏi: "Giang Thừa Thiên, đề nghị mà cô Dương nói là gì thế?"
Giang Thừa Thiên bất đắc dĩ: "Cô ấy muốn tôi theo mình làm việc, nói đừng để phí mất bản lĩnh của tôi."
"Ra vậy." Thẩm Gia Nghi gật đầu, đôi mắt đẹp híp lại: "Có điều, tôi thấy ánh mắt cô Dương nhìn anh là lạ đấy."
Giang Thừa Thiên nhe rang cười: "Tat nhiên là lạ rồi, vì cô ta sùng bái tôi mà."
Thẩm Gia Nghi lườm anh một cái, rồi đứng dậy: "Muộn rồi, đi thôi, mình về nhà!"
"Đưoc!" Giang Thua Thien gat đau, theo Tham Gia Nghi roi khỏi chi nhanh Nam Thành.
Rạng sáng, tại bệnh viện Nhân dân Sùng Hải.
Trong một phòng bệnh riêng.
Jun Ishikawa, Abe Eiji, Inamura Kichi và Chuden Masahiro đang nắm trên giường.
Tuy đã thoát khỏi nguy kịch, nhưng nửa đời còn lại của họ chỉ có thể nằm liệt trên giường.
Hơn nữa, đan điền của họ đều đã vỡ nát, không còn cách nào tu luyện.
Với người luyện võ, điều này còn đau đớn hơn cả cái chết.
Lúc này, quán chủ các võ quán lớn của nước Nghê Hồng đang khóc lóc kể lể trước mặt bốn người.
"Xin các ngài nhất định phải đòi lại công bằng cho chúng tôi!"
"Bên Hiệp hội Võ thuật Sùng Hải quá đáng lắm, chúng đuổi toàn bộ võ quán của chúng tôi ở Sùng Hải ra khỏi hiệp hội, còn đánh bị thương không ít người!"
"Nhất định không thể bỏ qua cho chúng, phải bắt chúng trả giá!"
Nghe đám người khóc than, bốn người bọn Jun Ishikawa chỉ thấy phiền não bực bội.
Chuden Masahiro nghiến răng: "Các vị yên tâm, vài hôm nữa chúng tôi sẽ liên lạc với sư phụ, mời sư phụ sang Hoa Quốc một chuyến!"
Inamura Kichi cũng căm hận: "Chỉ cần sư phụ chịu ra tay, bất kể là bọn Ngưu Anh Thần hay thằng nhãi tên Giang Thừa Thiên, tất cả chỉ có đường chết!"
Abe Eiji giận dữ: "Sư phụ mà biết chúng ta bị phế, nhất định sẽ nổi giận lôi đình, báo thù cho chúng ta, giết sạch bọn chúng!"
Jun Ishikawa cũng độc ác nói: "Mối thù này tôi nhất định phải báo! Tôi muốn thằng nhãi Giang Thừa Thiên phải chết! Còn bọn Ngưu Anh Thần, một tên cũng không tha!"
Trình Hạ bất lực: "Sếp Thẩm, nửa tiếng trước quản lý Ngô, sếp Trương và sếp Vạn đã đến công ty. Họ đang đợi chị trong phòng làm việc."
Thẩm Gia Nghi sững lại: "Quản lý Ngô và mọi người đến tìm tôi gấp như vậy là có chuyện gì thế?"
Trình Hạ nói: "Họ bảo sản phẩm mới ra mắt của chúng ta bán chạy quá, chỉ một đêm mà hàng trong tay họ đã bị khách tranh mua sạch. Nên muốn hỏi xem ta còn hàng không, chia cho họ trước một ít. Còn nói mấy ông chủ khác cũng bán sạch hết rồi, đang chờ đặt thêm."
"Hả?" Thẩm Gia Nghi sững người: "Chỉ trong một đêm mà 220 nghìn thùng đã được bán sạch ư?"