Nghe vậy, người đàn ông mặc đồng phục mặt cắt không còn giọt máu, giọng run run: "Thần y Kiều, Cục trưởng Điền và anh em thật sự hết cứu rồi sao?"

Mã Văn Viễn lộ vẻ bi thương, thở dài thật sâu: "Cục trưởng Điền và anh em đều bị thương khi truy bắt tội phạm. Họ đã vì người dân Sùng Hải mà cống hiến biết bao, sao đến cuối cùng lại ... hầy ... "

Kiều Cảnh Nghiêu hiểu tâm trạng của họ, nhưng đúng là lực bất tòng tâm, cũng chỉ biết thở dài lắc đầu.

Bên cạnh, Tống Kỳ Khải nhún vai: "Thế nào, tôi đã nói bảy người này tim đều ngừng đập rồi, đến Đại La Kim Tiên có xuống cũng không cứu nổi, thế mà các người vẫn không tin."

Đúng lúc ấy, Giang Thừa Thiên bỗng lên tiếng: "Vẫn còn cứu được."

Mọi người đồng loạt ngoảnh lại nhìn Giang Thừa Thiên đang đứng kia, ai nấy đều sững sờ.

Mã Văn Viễn lập tức kích động: "Thần y Giang, Cục trưởng Điền và mọi người thực sự còn cứu được u?"

Anh gật đầu: "Đương nhiên."

Kiều Cảnh Nghiêu nghi hoặc: "Sư phụ, bảy người này đã không còn dấu hiệu sinh tồn, theo lý mà nói thì đã chết rồi!"

Giang Thừa Thiên nói: "Họ đúng là như đã chết, nhưng chỉ là giả chết, chưa phải chết hắn."

Sắc mặt Kiều Cảnh Nghiêu chợt biến, kêu lên: "Giả chết? Sư phụ, ý người là sao?"

Mã Văn Viễn cùng những người khác cũng ngơ ngác nhìn sang Giang Thừa Thiên.

Giang Thừa Thiên giải thích: "Hồn vía của cả bảy người đã bị người ta đoạt mất, nên họ mới lâm vào trạng thái giả chết. Nếu sớm tìm về hồn vía của họ, họ sẽ sống lại được."

Nghe vậy, mọi người có mặt đều trố mắt, sững người tại chỗ!

"Con người thật sự có hồn vía à?"

"Sao mà có được chứ? Con người làm gì có hồn vía?"

Vài bác sĩ xì xào bàn tán, kinh ngạc tột độ.

Dù tin lời Giang Thừa Thiên, Kiều Cảnh Nghiêu vẫn hết sức kinh ngạc: "Sư phụ, người nói là thật ạ?"

Anh gật đầu: "Không sai."

Lúc này, chàng trai mặc đồng phục kia kích động tột độ, nhìn về phía Giang Thừa Thiên: "Thần y Giang, nếu anh cứu sống được Cục trưởng Điền và mọi người, bảo tôi làm trâu làm ngựa cho anh, tôi cũng cam lòng!"

Giang Thừa Thiên nhìn người trẻ trước mặt: "Anh là ai?"

Giang Thừa Thiên xoa cằm: "Hần chính tên tăng áo xám đó đã đoạt mất hồn vía của họ."

Giang Thừa Thiên cũng có đôi chút hiểu biết về giới tăng lữ ở Xiêm La Quốc: ở đó: "tăng áo xám" ám chỉ những kẻ tu luyện tà môn ngoại đạo, hơn nữa họ không màng đạo đức: chỉ cần có tiền là chuyện gì họ cũng dám làm.

Trương Cấn vội hỏi: "Thần y Giang, vậy gio phải làm sao?"

Giang Thừa Thiên nói: "Tôi sẽ nối xương cho họ trước, rồi dùng châm cứu để tu bổ ngũ tạng lục phủ, duy trì sự sống cho họ. Sau đó anh đưa tôi đi gặp tên tăng áo xám kia; chỉ cần bắt được hắn, Cục trưởng Điền và mọi người mới thật sự được cứu."

Mã Văn Viễn - Chương 176 | Đọc truyện tranh