Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 279: Sinh tử vô thường trên biển (2)
Máu đỏ sẫm theo ngón tay nhỏ giọt xuống boong thuyền. Độc cá đuối nàng biết rõ, toàn thân chỉ có cái gai đuôi là độc nhất, bị đ.â.m trúng thì khó chữa vô cùng.
“Ta cảm thấy đau rồi, á… đau quá.” Nam nhân nhăn nhúm mặt mày, tay run rẩy hét lên: “Cô nương làm gì tay ta thế?”
Hắn quay đầu lại thấy tay vẫn đang chảy m.á.u nhưng vết thương vẫn to như thế, tay hắn vẫn nguyên dạng đó.
“Đừng kích động, nghe đại chất nữ của ta nói.” Tề lão tam quay đầu hắn đi chỗ khác, “Sắp đến bến tàu rồi, lập tức đến y quán ngay đây.”
Thuyền cập bến, Hải Châu cởi mảnh vải buộc trên tay hắn ra. Nàng nói với lính canh là hắn bị gai cá đuối đ.â.m, hai lính canh lập tức tới khiêng người đưa đến y quán.
Chưa vào y quán đã nghe thấy tiếng khóc thét bên trong. Lính canh khiêng nam nhân tay sưng vù đi vào, Hải Châu theo vào đứng sát tường quan sát.
“Sao lại thêm một người nữa?”
Lão đại phu tóc hoa râm nhíu c.h.ặ.t mày. Dược đồng cởi áo nam nhân ra, ông vê kim bạc châm vào huyệt đạo trên n.g.ự.c, có người khác bưng bát t.h.u.ố.c ấm cho nam nhân này uống.
“Ngươi trúng độc bao lâu rồi?”
Lão đại phu hỏi.
“Khoảng nửa nén hương, đại phu, ta không c.h.ế.t chứ?”
Hải Châu tò mò lại gần quan sát. Hai cậu bé choai choai khác, một đứa sưng chân một đứa sưng tay, không ngoại lệ trên n.g.ự.c đều đang cắm kim châm.
Lão đại phu không nói gì.
Hải Châu đợi ông châm xong cây kim cuối cùng mới lên tiếng hỏi:
“Đây là để bảo vệ tâm mạch sao?”
“Xem nhiều truyện rồi hả? Nhưng cũng gần gần thế.” Lão đại phu thuận miệng nói, ông lau mồ hôi rồi ngồi xuống rửa sạch vết thương, thấy trên mu bàn tay có vết d.a.o cứa ông liền hỏi: “Đã nặn m.á.u độc rồi à?”
“Nặn rồi, là cháu nặn, m.á.u mới chảy ra là màu đỏ sẫm.”
Hải Châu nói.
“Vậy còn hy vọng cứu được.”
Dứt lời, nam nhân đang nằm đột nhiên co giật. Hắn la hét hoảng loạn giọng nói run rẩy. Lão đại phu vội vàng sai người giữ c.h.ặ.t hắn lại lấy một bao kim bạc châm lên đầu hắn.
Hải Châu nghiêng người nhe răng đi ra ngoài, nàng nhìn mà thấy đau cả da đầu.
Tề lão tam kéo xe gỗ tới, Hải Châu cùng hắn đi ra bến tàu. Trên đường hắn hỏi tình hình nam nhân kia, Hải Châu lắc đầu nói:
“Không biết có cứu được không, nhìn nghiêm trọng lắm.”
Trên đường về bọn họ lại vớt được bốn con cá đuối, gai xương đã c.h.ặ.t bỏ vứt đi. Chuyển cá lên xe xong, Hải Châu đi nộp bù số bạc thuế ngày hôm qua. Vây cá mập vẫn chưa bán, nàng bảo quan thủy bộ ghi sổ trước, chờ bán được tiền sẽ đến nộp thuế sau.
Hai thúc cháu kéo xe gỗ ra phố bán cá đuối. Tối qua còn bán được hai trăm văn một cân, cách một ngày đã rớt giá 50 văn. Hải Châu không nói hai lời quyết định bán luôn. Bốn con cá đuối tổng cộng 338 cân thu về năm mươi lạng bạc.
Nộp thuế cá năm lạng, Tề lão tam được mười lạng còn lại đều là của Hải Châu.
“Tam thúc về trước đi, con ra bờ biển xem sao, con muốn ăn mực.”
Hải Châu đưa bạc cho hắn rồi đi về phía bờ biển.
“Sắp rút triều rồi, con đừng xuống biển, muốn ăn mực thì bỏ tiền ra mua.” Tề lão tam giữ nàng lại rồi đẩy nàng đi về, cười hì hì nói: “Nhờ phúc của con, hai ngày nay ta phát tài rồi, muốn ăn mực thì tam thúc mời con.”
Hai người về nhà thấy mọi người đều ở nhà, Bình Sinh cũng ở đó. Tề lão tam dựng xe gỗ dựa vào tường, hắn hào sảng phất tay nói:
“Đi, Tam thúc mời các con đi dạo phố, muốn ăn gì cứ mua.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thật sao?”
Đông Châu chạy ra.
“Tuyệt đối không giả, đi theo ta hết. Bối Nương nàng cũng đi cùng đi, chúng ta ra ngoài đi dạo tiện thể đưa Bình Sinh về nhà luôn.”
Hải Châu không đi, nàng mệt rồi, về đến nhà là ngồi phịch xuống ghế, con mèo béo nhảy lên đùi nàng mà nàng cũng chẳng buồn để ý.
Đến phố, Tề lão tam đưa bốn đứa cháu vào y quán trước, tìm một đại phu trẻ bắt mạch cho Bối Nương. Tranh thủ lúc đó hắn dẫn bốn đứa trẻ đi xem ba người bị gai cá đuối đ.â.m rồi cảnh cáo chúng không được mất cảnh giác với những thứ dưới biển.
“Tam thẩm ra rồi kìa, chúng ta đi mau thôi.”
Đông Châu chạy ra khỏi y quán trước tiên, nàng ấy không chịu nổi cảnh tượng này. Cái chân sưng bóng loáng kia làm nàng ấy nhớ tới lúc tỷ tỷ mình bị rắn biển c.ắ.n nằm hôn mê trên giường, tiếng rên rỉ đau đớn và tiếng nức nở trong cơn mê sảng khiến nàng ấy nghe mà khó chịu.
Tề lão tam ra chợ cá cân ba cân mực bảo Bối Nương xách về, hắn dẫn bốn đứa cháu đi mua đồ ăn vặt rồi đưa Bình Sinh về tận thôn Hồng Thạch.
Về đến nhà trời đã tối, cơm nước cũng xong xuôi.
“Tỷ, ngày mai tỷ và tam thúc còn đi bắt cá đuối nữa không?”
Ăn cơm xong, Đông Châu hỏi.
“Gặp thì bắt, sao thế? Muội muốn ăn cá đuối à? Thế mai giữ lại một con không bán.”
“Không phải, tỷ với tam thúc cẩn thận một chút, đừng để gai độc của nó đ.â.m phải.”
Đông Châu nói khẽ.
Hải Châu sững sờ sau đó xoa đầu muội muội, con be này còn nhỏ mà lo nghĩ không ít chuyện.
“Nước sôi rồi, các con vào múc nước tắm đi.” Tề A Nãi gọi trong bếp rồi bưng bát t.h.u.ố.c đã sắc xong ra, bảo Hải Châu: “Tranh thủ lúc nóng uống đi, uống xong vào phòng ngủ, ngày nào cũng mệt lử ra rồi.”
……
Sáng sớm hôm sau Hải Châu và Tề lão tam mua bánh bao màn thầu trên phố chuẩn bị ra biển. Đi ngang qua y quán nàng ghé vào xem thử, tiểu đại phu trực đêm đang gục xuống bàn ngủ, sau tấm rèm vải vọng ra tiếng nói mê sảng mơ hồ. Nàng không làm phiền, định bụng chiều tối về sẽ ghé xem sau.
“Thế nào rồi?”
Ngư dân không quen biết trên đường bắt chuyện hỏi.
“Không thấy người đâu, tối về xem lại vậy. Đại ca, những năm trước người bị gai cá đuối đ.â.m thì thế nào?”
Hải Châu hỏi.
“Ta nhớ ba năm trước có một người bị gai cá đuối đ.â.m, bị đ.â.m trên biển về đến nơi là không qua khỏi. Nhưng người đó bị đ.â.m thủng bụng, đến bến tàu chuyển xuống thuyền còn chưa kịp đưa đến y quán đã tắt thở rồi.”
Đến bến tàu, trên bến đã có không ít người, họ đang đợi thủy triều rút chờ sóng yên biển lặng mới ra thuyền. Lâu thuyền của Hải Châu không sợ sóng khi thủy triều rút, nàng cùng Tề lão tam kéo neo ném lên thuyền, nhảy lên đuôi thuyền căng buồm đi luôn.
“Đi trước một bước nhé.”
Tề lão tam vẫy tay chào người trên bờ.
Lão rùa đã đợi trên đảo, thuyền chưa tới nó đã bơi xuống biển trước, đến gần Tề lão tam thả lưới vớt nó lên thuyền. Hải Châu vẫy tay chào lính canh trên đảo sau đó điều chỉnh buồm rẽ sóng rời đi.
“Hy vọng hôm nay vẫn gặp được đàn cá đuối.”
Tề lão tam chắp tay lầm bầm, sáng sớm đã cầu nguyện Mã Tổ phù hộ.
Hải Châu xách xô nước dội lên boong thuyền rửa thuyền, trên boong vẫn còn vệt m.á.u khô, nàng nói:
“Tam thúc, con còn tưởng thúc sẽ sợ hãi không dám bắt cá đuối nữa chứ.”
--
Hết chương 141.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận