Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 226: Khuyên giải thành công (1)

 

Lính canh trên bến tàu nhìn lên thuyền hỏi:

“Là Thiếu tướng quân về đấy à?”

“Ngài ấy không ở trên thuyền, ta chạy việc vặt thay ngài ấy xong rồi đi ngay đây.”

Thẩm Toại bước chân thình thịch lên cầu thang gỗ rời thuyền.

Lính tráng trên thuyền không có ý định rời đi, lính canh trên bến tàu thấy vậy cũng biết điều không hỏi nhiều. Hải Châu dạo một vòng trên bến tàu cho tiêu cơm rồi quay lại thuyền ngủ. Nàng thầm mắng Thẩm Toại bày vẽ hành hạ người khác, hại nàng đi theo một chuyến tay không. Nếu không phải tại hắn thì giờ này nàng đang ở nhà ăn cỗ rồi.

Đến chập tối lão quản gia mới dẫn theo ba người thợ thủ công tới. Lên thuyền, ông hành lễ cảm tạ Hải Châu trước sau đó phân phó người lái thuyền cho thuyền chạy ra đảo.

Ra khỏi bờ, ông mở tấm vải phủ trên con ốc xà cừ ra thấy nó to hơn cả cái cối xay, miệng liên tục nói lời cảm ơn Hải Châu đã nhọc lòng.

“Cái này dùng để làm gì thế?”

Hải Châu hỏi.

Lão quản gia lấy ra một bức tranh, trên đó vẽ một bàn tay Phật,

“Đây là hình Hầu gia định cho điêu khắc lên vỏ ốc, không ngờ con ốc lại to thế này. Nhưng cũng tốt, khắc bàn tay Phật thì nhanh, có lẽ sẽ kịp hoàn thành trước khi Thiếu gia trở về.”

“Cái này khắc xong trông sẽ thế nào?”

Thẩm Toại hỏi.

“Trên mũ quan của các quan viên nhị phẩm trong triều có viên ngọc trên đỉnh mũ không phải vàng cũng chẳng phải ngọc, chính là hạt châu mài ra từ vỏ ốc xà cừ, sáng bóng như ngọc vậy. Cái này mài bỏ lớp vỏ ngoài đi, toàn bộ sẽ là màu trắng, một màu trắng rất bóng bẩy, nhà Phật thường lấy làm thánh vật thờ cúng trong chùa. Ta may mắn được theo Hầu gia nhìn thấy hai lần, rất thần thánh, bạch ngọc cũng không so sánh được.”

Lão quản gia nói.

Người trên thuyền nghe đến mê mẩn. Thẩm Toại huých nhẹ Hải Châu, nói:

"Muội tìm thêm một con nữa đi, ta cũng không tham lam đâu, làm một chuỗi tràng hạt tặng ta coi như quà mừng lúc ta thành thân.”

“Thế mà bảo không tham lam?” Hải Châu lườm hắn, “Nếu huynh quy y xuất gia thì còn đáng để ta tốn công tìm kiếm dưới đáy biển cho huynh.”

“Vậy ta đổi cách nói khác, chờ ta c·hết ta muốn mang theo vào quan tài, thế đã đáng để muội tốn công chưa?”

“Không có đâu.” Hải Châu bác bỏ ngay, “Toàn là lời đồn thổi thôi, nó nằm yên dưới đáy biển liên quan quái gì đến nhà Phật. Theo tôi thấy, đừng nói khắc bàn tay Phật lên vỏ, cho dù ăn cả thịt nó cũng chẳng thấy bách bệnh bất xâm đâu.”

Người trên thuyền theo bản năng nín thở, đều sợ lão quản gia nổi giận. Ông lại cười:

“Thiếu gia cũng từng nói thế, ngài ấy cũng không tin Phật, coi thường mấy thứ lòe loẹt này lắm. Haizz, thứ này cũng giống như mai rùa ấy mà, đều do mệnh dài quá nên bị người ta để ý tới.”

Ông ấy cũng là người không tin Phật, phải nói là người đã từng g·iết người trên chiến trường sẽ không gửi gắm hy vọng vào Phật Tổ cứu giúp lúc dầu sôi lửa bỏng, hay tin rằng Phật có thể xóa bỏ tội nghiệt đã gây ra. Chỉ là người ngồi trên cao kia tin vào thứ này, kẻ dưới chỉ biết làm theo sở thích thôi.

“Mai rùa à…” hai thứ này đặt cạnh nhau so sánh, Thẩm Toại lập tức mất hứng thú với ốc xà cừ, “Vậy thôi bỏ đi, ta không cần nó làm vật bồi táng nữa.”

Hải Châu cạn lời nhìn hắn, cho dù không kiêng kỵ gì thì cũng chưa đến mức phải tính toán chuyện hậu sự sớm như vậy chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thuyền quan neo lại ở bến tàu trên đảo. Lão quản gia gọi người bắc ván gỗ, đẩy con ốc xà cừ từ trên thuyền xuống, sau đó buộc dây thừng, dùng đòn gỗ xỏ qua dây khiêng đi.

Trời đã tối, Hải Châu và Thẩm Toại tối nay ở lại phủ Đề đốc qua đêm. Những người thợ thủ công được đưa lên đảo đã bắt đầu làm việc thâu đêm suốt sáng, ngay đêm đó đã tách thịt ốc ra. Khối thịt nặng ngang một con lợn bị ném xuống biển ngay trong đêm.

Trước khi đi Hải Châu ghé qua nhìn thử, lớp vỏ ngoài của ốc xà cừ đã được mài đi một mảng, sau khi mài nước trông bóng loáng như trân châu. Vỏ ốc dày như cối xay, có thể tưởng tượng khi hoàn thành sẽ có một viên trân châu to bằng cái giường đặt trong phòng, trên đó còn khắc bàn tay Phật, ai nhìn mà chẳng thích.

Thuyền quan về đến Vĩnh Ninh thì trời đã chạng vạng. Thẩm Toại xuống thuyền về nhà, hắn rủ Hải Châu về nhà mình ăn cơm:

“Tối nay nhà muội có mỗi mình muội thôi hay là sang nhà ta ngủ lại đi.”

Hải Châu từ chối, nhà hắn chắc chắn sẽ có tranh cãi, nàng không muốn dây vào. Còn việc ở nhà một mình cũng chẳng sao, ban đêm trong ngõ có lính canh tuần tra, trong ngõ lại toàn người quen, nàng không lo lắng sẽ xảy ra chuyện gì.

Mèo con gửi nuôi ở nhà Nhị Vượng trước khi về nàng đón mèo về, nấu một bát b.ún gạo, hấp nửa bát cá rán thái hạt lựu làm bữa tối. Nam nhân trong ngõ đi biển về rồi, nàng mang bát đi xin con cá c·hết mang về cho mèo ăn.

Trời vừa tối, Hải Châu khóa cửa, tắm rửa rồi mang con mèo no căng bụng về phòng ngủ.

Sáng sớm hôm sau Hải Châu để lại một bát cháo dưới gầm bàn cho mèo, vội vàng ra bến tàu lái thuyền đi Hồi An. Lúc rời bến, thuyền quan vẫn còn đậu trong vịnh, đến chập tối nàng lái thuyền mình về thì thuyền quan đã đi rồi.

“Nãi nãi, Tam thúc, mọi người về trước đi, con đưa lão rùa ra đảo đã.”

Hải Châu nói.

“Trong nhà hết thức ăn rồi đúng không? Ta ra phố mua ít rau, các con muốn ăn món gì?”

Tề A Nãi hỏi.

“Xào đĩa giá đỗ, mua bìa đậu phụ rồi ra chợ cá mua con cá về nấu bát canh cá đậu phụ đi ạ.” Hải Châu thu mỏ neo nhảy lên mũi thuyền, nói: “Còn lại mọi người tự xem mà mua nhé.”

Thuyền lầu đến gần đảo, lão rùa tự bò ra mũi thuyền lao đầu xuống nước, thong thả bơi thẳng vào bãi cát lúc thủy triều rút.

“…… Ta có ngược đãi ngươi đâu mà vội vàng thế.” Hải Châu cạn lời, vẫy tay chào lính canh trên đảo rồi điều chỉnh buồm quay đầu thuyền, khoác lên mình ánh ráng chiều cuối cùng trở về bến tàu.

Mặt biển xa xa đã chìm vào bóng đêm, trên bến tàu treo những chiếc đèn l.ồ.ng đung đưa. Đỗ Tiểu Ngũ đang bận rộn đếm số lượng thuyền đ.á.n.h cá. Lính canh trên bến tàu lớn giọng mắng những ngư dân về muộn, thỉnh thoảng chêm vào câu quan tâm: Còn thuyền nào ngoài biển chưa về không? “Đủ số rồi.” Đỗ Tiểu Ngũ hô một tiếng, quay đầu lại nói với Hải Châu: “Sau này nhớ về trước khi trời tối, mặt trời xuống núi rồi thì đừng đi thuyền nữa.”

“Vâng.” Hải Châu đáp, “Tiểu Ngũ ca, chưa tan ca à? Ta về trước đây.”

“Thuyền về đủ là ta tan ca rồi, cùng về đi.”

Đỗ Tiểu Ngũ chào hỏi đồng liêu một tiếng, xách hộp cơm rỗng đi cùng Hải Châu.

“Lâu rồi không thấy Thiếu tướng quân tới, hôm qua trên thuyền cũng không có ai, chỉ có Tiểu Lục gia tới, qua một đêm lại đi về phía Tây. Phía Tây có cướp biển à?”

Đỗ Tiểu Ngũ thuận miệng hỏi.

Hải Châu lắc đầu, nói:

“Hàn đề đốc đi rồi, mọi việc đều do Thiếu tướng quân lo liệu, ngài ấy bận tối mắt tối mũi làm gì có thời gian rảnh rỗi mà tới đây chơi.”

“Cũng phải.” Đến ngã rẽ trên phố, hai người chia tay, Đỗ Tiểu Ngũ hỏi: “Có cần ta đưa muội về không?”

“Thôi khỏi, trong ngoài trấn đều có các huynh canh gác, đầu đường cuối ngõ an toàn lắm.” Hải Châu xua tay, đi nhanh vài bước rẽ vào ngõ. Về đến nhà thấy trong sân có khách, nàng đoán ngay ra chuyện gì, đóng cửa lại hỏi: “Bá nương, người đến vì chuyện Tiểu Lục ca phải không?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 226 | Đọc truyện chữ