Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 219: Bắt cá dưới đáy biển (2)
Hải Châu múc nước gội đầu tắm rửa, tóc chưa kịp khô nàng đã ngồi trong sân nhào bột. So với b.ún gạo thì mì sợi thấm hút dầu gạch cua tốt hơn.
Cua và tôm rửa sạch đổ vào vỉ hấp chín một lượt. Tề A Nãi dùng đũa cạy mai cua, gạch cua vàng óng được gạt vào bát, thịt cua gỡ ra để riêng ra đĩa.
"Đút cho ta một thìa gạch cua đi."
Hải Châu há miệng.
Phong Bình múc một thìa gạch cua đầy ắp đút cho nàng, Tề A Nãi liếc nhìn nói:
"Sợ tỷ con ăn chưa đã thèm à."
Hải Châu cười tít mắt, gạch cua vào miệng béo ngậy, vừa thơm vừa dẻo, nuốt xuống bụng rồi mà hương vị tươi ngon vẫn còn lưu lại nơi đầu lưỡi kẽ răng mãi không tan.
Cục bột cán mỏng thái sợi. Hải Châu bê lò đất và chảo đáy bằng ra, làm nóng chảo đổ dầu vào, dầu nóng thì đổ gạch cua vào. Một bát gạch cua tan chảy trong dầu nóng, tiếng xèo xèo vang lên, mùi thơm nồng nàn bay ra.
Triều Bình và Đông Châu đều canh chừng bên nồi, mắt trông mong nhìn chằm chằm.
Đổ một bát nước sôi vào, đậy nắp đun nhỏ lửa. Tranh thủ lúc đó đun nước luộc mì, mì chín vớt ra đổ vào nồi nước dùng gạch cua sền sệt đảo đều.
"Múc một muỗng sốt mè đậu phộng ra đây."
Hải Châu nói, thuận tay rưới thêm chút xì dầu, màu sắc mì càng thêm đẹp mắt.
"Sốt mè đậu phộng đây." Đông Châu gọi, "Còn cần gì nữa không? Hành thái nhé?"
"Ừ."
Hải Châu sai Phong Bình cho lửa to lên, nàng đảo nhanh tay hơn, sốt mè đậu phộng và nước dùng gạch cua hòa quyện vào nhau, từng sợi mì đều được bao phủ bởi nước sốt đậm đà.
Cuối cùng rắc hành thái lên, Hải Châu bảo Đông Châu bưng đĩa ra, mỗi người một đĩa mì thơm phức bên trên rải thêm một vòng thịt cua. Trứng hấp nhím biển được bưng lên bàn, mỗi người rót nửa bát rượu vàng rồi bắt đầu ăn.
Bối Nương ngồi một bên ăn bát mì gà rau xanh của nàng ấy, trong bát còn có thêm một quả trứng ốp la. Nàng nhìn bát mì của mình rồi nhìn bát của những người khác, cứ cảm thấy mì trong bát mình nhạt nhẽo vô vị.
"Ngon quá đi!" Đông Châu cố ý trêu chọc nàng, "Thịt cua vừa tươi vừa ngọt, chấm chút nước sốt mì, bánh bao chay con cũng ăn được ba cái liền. Tam thẩm, thẩm chưa ăn gạch cua chưng mỡ hành của tỷ con bao giờ đâu, thơm lắm luôn……"
Tề A Nãi giơ tay định đ.á.n.h nàng,
"Ăn cũng không chặn được mồm con à."
Đông Châu nghịch ngợm thè lưỡi.
Tề lão tam gắp một đũa mì cho Bối Nương,
"Ăn ít thôi, nếm thử cho biết vị là được."
Bối Nương nhanh nhẹn c.ắ.n miếng mì trên đũa, Đông Châu cười hỏi:
"Thế nào ạ? Con nói không sai chứ?"
Bối Nương gật đầu lia lịa.
"Chờ thẩm sinh xong con sẽ làm cho thẩm ăn." Hải Châu vỗ nhẹ Đông Châu một cái, ý bảo nàng ấy im miệng đừng nói nữa, "Nãi nãi, tam thúc tam thẩm, ngày kia chúng ta về quê nhé? Ăn Tết Trung Thu ở quê cũ."
"Được." Tề A Nãi đồng ý ngay tắp lự, "Ta cũng muốn về thăm mấy lão bằng hữu, trò chuyện với họ một chút."
Y phục thường xuyên ngâm nước biển rất nhanh bạc màu. Y phục thường ngày Hải Châu mặc đa phần đều cũ kỹ, chất vải sờ vào mềm mại nhưng màu sắc không còn đẹp nữa. Màu xám màu xanh phai thành màu tro trắng xanh lợt, màu đỏ màu vàng phai thành màu gỉ sắt ố vàng. Tối trước khi đi ngủ, nàng lôi ra hai bộ váy áo may đúng mốt hồi đầu hè, mặc vào mới phát hiện vạt váy ngắn đi một đoạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Con cao lên à?"
Nàng đứng dựa vào khung cửa đo thử.
Tề lão tam nghe vậy đặt chậu xuống, vào bếp lấy một cành cây cháy dở vạch một đường trên đỉnh đầu nàng,
"Cao lên một đốt ngón tay đấy, ngày nào con cũng lượn lờ trước mặt ta, cao lên cũng không nhận ra."
Hải Châu gọi cả Đông Châu và Phong Bình ra, Triều Bình cũng lon ton chạy theo. Ba tỷ đệ lần lượt dựa vào khung cửa đo chiều cao, đều cao lên cả. Vì quần may rộng rãi, cao lên vẫn mặc vừa nên không ai phát hiện ra.
"Mai đi tiệm vải mua y phục mới đi, về phòng ngủ sớm một chút, sáng mai dọn hàng xong thì đi." Hải Châu liếc Tề lão tam một cái, nói: "Tam thúc, thúc cũng mua cho tam thẩm bộ y phục đẹp đi."
"Mua hết, mua cho cả nãi nãi và nhị thúc con mỗi người một bộ nữa." Tề lão tam rửa tay đi ra ngoài, "Ra khóa cửa đi, đi ngủ sớm chút."
Cửa vừa mở, hai lính tuần đêm đi ngang qua, họ liếc nhìn tề lão tam hỏi:
"Đi đâu đấy?"
"Sang nhà bên cạnh, ta ở bên đấy."
Hải Châu đỡ cửa ngó đầu ra nói câu vất vả rồi, chờ Tam thúc vào nhà, nàng đóng cửa cài then.
……
Hôm sau Tề lão tam và Hải Châu đều không ra thuyền. Hai thúc cháu chờ Đông Châu, Phong Bình và Bối Nương dọn hàng xong mới dẫn Tề lão nhị và Triều Bình cùng đi tiệm vải. Tiệm vải bán y phục may sẵn, chọn kiểu dáng và màu sắc, tùy theo vóc dáng mà thâu vào hoặc nới ra. Chưa đầy nửa canh giờ cả nhà già trẻ mỗi người sắm được hai bộ y phục mới.
Ra khỏi tiệm vải, Tề lão tam đi quán rượu mua hai vò rượu ngon mang lên thuyền. Hải Châu đưa Tề A Nãi đến cửa hàng trang sức,
"Nãi nãi, người chọn một đôi vòng vàng đi, con với Đông Châu và Phong Bình góp tiền mua tặng người. Về quê người khoe với mấy lão bằng hữu cũ, để người trong thôn đều biết người có mấy đứa con cháu hiếu thảo."
"Thật á? Đông Châu và Phong Bình cũng góp tiền à?" Tề A Nãi cười tít mắt, "Triều Bình đâu? Con có tiền không?"
Triều Bình ngượng ngùng cạy móng tay, nó không có, tiền nó kiếm được đều chui vào bụng hết rồi.
"Phần của Triều Bình để con trả thay."
Tề lão nhị cười nói.
Tề A Nãi xua tay,
"Ta chỉ nói thuận miệng thế thôi, con với lão tam đừng có xen vào. Triều Bình giờ chưa có tiền, chờ nó có tiền rồi mua cho ta sau." Bà đi đến trước quầy, chọn một đôi vòng vàng mảnh chạm hoa văn con dơi đeo thử, vòng hơi chật nhưng vẫn đeo vào được.
"Lão tẩu t.ử phúc khí thật đấy, có tôn t.ử tôn nữ hiếu kính." Chưởng quầy nương t.ử nhận ra Đông Châu và Phong Bình, một đôi vòng tay bà hét giá 58 lượng, "Bán rẻ cho các người đấy, sau này ta đi mua bánh ngô nhớ cho ta nhiều nhân thịt chút nhé."
Đông Châu vui vẻ ra mặt, miệng vâng dạ liên hồi. Tề A Nãi thấy bộ dạng nàng thế cũng bỏ ý định mặc cả, cứ để nàng tưởng là nhờ mặt mũi nàng mà được giá rẻ.
58 lượng bạc, Hải Châu bỏ ra 50 lượng, Đông Châu và Phong Bình mỗi người 4 lượng. Cuối cùng chưởng quầy nương t.ử tặng thêm một cái hộp gỗ to bằng bàn tay, cả nhà vui vẻ ra về.
Trên cổ tay Tề A Nãi có thêm hai chiếc vòng vàng sáng ch.ói. Lúc rửa rau bà cố ý bê chậu ra ngồi ngoài cửa rửa rồi xắn tay áo lên, vòng vàng lấp lánh dưới ánh mặt trời ch.ói chang.
Hàng xóm đi ngang qua thấy liền hỏi thăm, bà cười tủm tỉm nói:
"Hải Châu, Đông Châu với Phong Bình mua biếu ta đấy. Cũng chẳng biết chúng nó bàn bạc từ bao giờ, hôm nay cứ thế dẫn ta đi chọn kiểu thôi."
"Thế thì bà có phúc rồi, ba đứa trẻ đều hiếu thảo cả."
--
Hết chương 111.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận