Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 127: Nghi vấn ở thôn Hậu Loan (2)

 

Hải Châu bưng ra một bát trứng hấp nhím biển, gạch nhím biển đ.á.n.h tan cùng trứng gà đem hấp chín, lúc bắc ra rưới thêm một muỗng dầu hào, mùi thơm bay từ bếp ra tận bàn ăn.

“Ăn cơm thôi, đói meo cả rồi.”

Hải Châu xắn tay áo ngồi xuống, bát b.ún bao t.ử heo ăn lúc mới về đã tiêu hóa sạch từ lâu. Nàng múc một muỗng trứng hấp rải lên b.ún, trộn đều rồi gắp thêm mấy miếng đậu phụ, vài miếng thịt tôm, bưng bát lên vừa húp vừa nhai, một bát b.ún nóng hổi trôi xuống dạ dày thật dễ chịu.

Đông Châu và Phong Bình cũng học theo cách ăn của nàng, một bát b.ún là đã no căng. Hai tỷ đệ túc trực trong bếp nhóm lửa, được nếm thử không ít đồ ăn, da cá chiên cũng ăn kha khá nên không đói lắm.

Hải Châu ăn thêm hai miếng thịt cua rồi buông đũa, phần còn lại để ba nương con Tề A Nãi "xử lý". Đặc biệt là Tề lão tam thúc, hắn làm việc nhiều nên sức ăn cũng lớn, cơm thừa bao nhiêu cũng ăn hết được.

“Hôm nay ta tìm được hai viên trân châu trong con trai biển, ta với Đông Châu mỗi người một viên.”

Hải Châu vào phòng lấy từ trong bộ quần áo bẩn ra hai viên ngọc, viên màu đen to bằng mặt trong ngón tay cái, viên màu tím nhỏ hơn một chút. Nàng lấy chỗ đậu phụ thừa bóp nát, xát hai viên trân châu vào đậu phụ để làm sạch lớp nhầy bên ngoài, hạt châu dưới ánh đèn tỏa ra ánh sáng lấp lánh.

Đông Châu cầm viên trân châu tím giơ lên dưới ánh đèn l.ồ.ng ngắm nghía, cười khúc khích quay lại nói:

“Tỷ, đẹp thật đấy.”

“Hôm nào mang ra tiệm trang sức, nhờ thợ kim hoàn dùng dây vàng bọc lại, xỏ dây đeo lên cổ.” Hải Châu nói.

Triều Bình mắt tròn xoe sán lại gần, Hải Châu liếc nó một cái rồi đưa hạt châu cho nó:

“Đẹp không?”

Triều Bình gật đầu:

“Cho đệ đi.”

“Không cho đệ, tên phải có chữ Châu mới được đeo hạt châu.” Hải Châu cười hì hì trêu chọc nó, “Hay đệ đổi tên đi? Gọi là Triều Châu?”

Triều Bình quay lại nhìn cha nó, có đổi được không nhỉ? Tề lão nhị cười nói:

“Chỉ có con gái mới đeo hạt châu thôi, trả lại trân châu cho đại tỷ con đi.”

“Hải Châu, con dẫn ba đứa nó về tắm rửa trước đi, mệt cả ngày rồi, đi ngủ sớm một chút.” Tề A Nãi gọi với ra từ trong bếp. Bà không cho nàng nhúng tay vào việc nhóm lửa nấu cơm, việc rửa bát, rửa đĩa, dọn dẹp bếp núc là việc của bà. “Nước tắm trong nồi đun nóng rồi đấy, để thêm lát nữa là nguội mất.”

Hải Châu vâng dạ, lấy lại viên trân châu đen rồi dắt Triều Bình ra ngoài. Ra đến sân mới thấy trời tối đen như mực, trên trời không thấy một ngôi sao nào, mai chắc chắn sẽ mưa.

Chưa đợi đến sáng, nửa đêm mưa đã rơi lộp bộp.

Sáng ra mưa vẫn không ngớt, mưa lớn thế này không thể đi bày sạp bán bánh, Hải Châu bèn tính cắt hẹ trộn trứng gà làm bánh bao hẹ hấp.

Ba nồi bánh bao hẹ ăn trong hai ngày, đồ ăn hết mà mưa vẫn rơi. Tề lão tam bị nhốt trong nhà thở ngắn than dài, không thể ra biển đ.á.n.h cá nên hắn chẳng có việc gì làm, ngủ đến bẹp cả đầu.

Đợi trời tạnh sắc trời vừa hửng sáng ông đã chạy ra chợ kiếm việc làm, những người giống như ông không phải ít.

Đường phố cũng nhộn nhịp sớm hơn mọi ngày nhưng Hải Châu đi muộn. Tề A Nãi sáng sớm đã ra ruộng cắt hẹ, lựa và rửa ngay tại chỗ, chờ trộn nhân xong thì mặt trời đã ló rạng.

Hải Châu đẩy xe gỗ chở Đông Châu và Phong Bình đi bày sạp. Vừa dỡ đồ xuống, nam nhân bán trứng vịt đối diện nói:

“Hôm nay cô nương đến muộn, có không ít người tới tìm cô đấy.”

Dứt lời thấy một phụ nhân quen mặt đi tới, hắn đứng lên vẫy tay:

“Đại tẩu, người bán bánh đến rồi này.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phụ nhân trong đám đông vẻ mặt mừng rỡ, sải bước đi nhanh về phía Hải Châu. Phía sau bà ta là một người nam nhân gánh quang gánh, hai sọt tre chất đầy thịt heo, trên tay còn xách bốn con gà sống.

“Mua nhiều thịt heo thế, nhà có hỷ sự à?” Bà cụ bán đậu phụ bắt chuyện, “Có mua đậu phụ không? Mua đi ta tặng thêm cho một miếng.”

Ánh mắt nam nhân đảo qua sạp đậu phụ rồi lắc đầu, nhìn chằm chằm thêm vài lần vào bà cụ bán đậu phụ và đứa trẻ bên cạnh bà.

“Cô nương là nghĩa nữ của Hàn đề đốc phải không?” Phụ nhân muốn mua bánh nhân lúc người nam nhân nhìn đi chỗ khác, hạ thấp giọng nói: “Ta ở thôn Hậu Loan, trong thôn có tang sự, gấp lắm.”

Hải Châu ngước mắt lên, thấy sắc mặt phụ nhân hoảng loạn, thần sắc vội vàng, nàng nhíu mày hỏi:

“Muốn mấy cái bánh?”

“Phải, ta ở thôn Hậu Loan, nghe người trong thôn bảo bánh cô nương làm ngon lắm, trong thôn có tang sự.” Thấy người phía sau đi tới, người phụ nhân gượng cười, vội sửa lời: “Cho ta hai cái.”

Hải Châu nhìn về phía gã nam nhân to lớn đi sát phía sau người phụ nhân, nói:

“Không mua cho chồng tẩu hai cái à?”

Phụ nhân không dám ngẩng đầu:

“Vậy... vậy mua thêm hai cái nữa.”

Hải Châu không nói gì thêm, gói bốn cái bánh đưa qua:

“Tám văn tiền, đưa bảy văn thôi, sau này giới thiệu nhiều khách cho ta là được.”

Gã nam nhân không tiếp lời, vứt xuống tám đồng tiền rồi dẫn người đi thẳng.

Chờ người đi xa, Hải Châu bảo Đông Châu ra trông sạp:

“Tỷ đau bụng, về nhà một chuyến đây.”

Đông Châu không nhận ra điều gì bất thường, hớn hở nhận lấy sạp hàng, bảo tỷ tỷ cứ về nhà nghỉ ngơi không cần quay lại.

Hải Châu ra khỏi phố liền chuyển sang chạy, chạy thẳng đến Thẩm gia tìm Thẩm Toại. Lúc này hắn đang ăn cơm, thấy nàng hớt hải chạy vào liền hỏi có chuyện gì.

“Thôn Hậu Gia Loan có thể đã bị thổ phỉ chiếm đóng, thế này đi, huynh đến doanh trại quân đội một chuyến trước...”

“Muội có chắc không?”

Thẩm Toại vừa đi trên đường vừa hỏi.

“Chắc chắn hay không cũng phải đi một chuyến, cho dù không phải thổ phỉ thì trong thôn cũng đã xảy ra chuyện rồi.”

Bà cụ bán đậu phụ hỏi người nam nhân nhà có hỷ sự không, gã ngầm thừa nhận nhưng phụ nhân lại nói trong thôn có tang sự, đây là vấn đề rất lớn. Hơn nữa thần sắc người phụ nhân hoảng loạn, lặp đi lặp lại địa chỉ thôn lại rất sợ người nam nhân phía sau. Hải Châu cố ý hỏi có phải trượng phu của bà ta không, bà ta ngầm thừa nhận nhưng lại không dám nhìn gã lấy một cái, lúc đi còn hai lần ngoái đầu lại nhìn.

Thẩm Toại chặn một chiếc thuyền ở bến tàu, nhờ người đ.á.n.h cá đưa hắn đến doanh trại quân đội. Hải Châu chạy lên lâu thuyền, vào khoang thay quần áo, chải lại tóc tai rồi rời thuyền bước lên một chiếc thuyền đ.á.n.h cá chuẩn bị đi đến thôn Hậu Loan.

“Hải Châu?” Vu Lai Thuận gọi một tiếng, “Là cháu à, ta còn tưởng nhìn nhầm, cháu định đi đâu thế? Sao mà vội vàng vậy?”

Hải Châu thấy ông ta chở đầy một thuyền hàng, trong lòng nảy ra ý định, vội vẫy tay bảo ông ta cập bờ:

“Vu thúc, ta đang có việc gấp, mượn thuyền và hàng của thúc dùng một lát, nếu có vấn đề gì quan phủ sẽ bồi thường cho thúc.”

--

Hết chương 65.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 127 | Đọc truyện chữ