Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 121: Giao phó sạp hàng, một mình ra khơi tìm trân bảo (2)
Mây đen trên trời bị gió thổi tan lại tụ thành một đoàn ở phía chân trời.
Hải Châu dẫm lên thang gỗ leo lên thuyền, cởi hai túi lưới nặng trĩu bên hông đặt lên boong. Nàng kéo buồm lên để thuyền tự trôi, sau đó vắt khô mái tóc ướt rồi đi về phía đuôi thuyền thả lưới vớt lão rùa lên. Nàng cởi bỏ bộ đồ ướt sũng chỉ mặc chiếc yếm, cầm chổi quét nước đọng trên boong thuyền.
Tấm lưng trần phơi dưới nắng nóng rực. Hải Châu vươn vai, nàng thường xuyên bơi lội trong biển nên thân hình thon gọn không chút mỡ thừa, tay chân dài và săn chắc, cả người đều là màu da lúa mạch khỏe khoắn, có lẽ chỉ có phần m.ô.n.g và bụng là da còn trắng trẻo.
Một con hải âu bay mỏi cánh, đậu trên mái khoang lầu hai, mở to đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh nhìn chằm chằm người đang đi lại trên thuyền.
Hải Châu xách túi lưới xuống khoang đáy, đổ nhím biển vào chậu gỗ lớn, xách thêm hai thùng nước biển đổ vào. Nàng thấy hơi đói bụng nhưng lười nhóm lửa bèn dùng gáo múc mấy con nhím biển mang lên boong, ngồi khoanh chân ở mũi thuyền dùng d.a.o cạy vỏ.
Hải tảo chúng vừa ăn vào bụng còn chưa kịp tiêu hóa, Hải Châu cúi người nhúng nhím biển xuống biển rửa qua, dòng nước cuốn trôi mang, phổi và dạ dày chỉ còn lại phần gạch nhím biển bám c.h.ặ.t vào vỏ.
Lão rùa ngửi thấy mùi thơm liền bò tới vươn cổ chờ ở chân nàng.
Con hải âu trên nóc khoang cũng xoay người lại, đôi mắt nhỏ sáng rực nhìn chằm chằm thứ trên tay nàng.
Sợ nó sà xuống cướp, Hải Châu đập vỡ một con nhím biển ném xuống biển. Gần như ngay khi vừa chạm mặt nước, lũ cá dưới biển như ong vỡ tổ lao đến tranh cướp. Con hải âu ngay lập tức rời khỏi nóc thuyền lao v.út xuống cắm mình vào lòng biển.
Những con hải âu bay ngang qua cũng sôi nổi sà xuống, từng mũi tên trắng tuyết lao vào trong nước rồi lại bay v.út lên, móng vuốt sắc nhọn câu rách bụng cá, m.á.u cá lấm tấm hòa vào nước biển rồi tan biến trong nháy mắt.
Hải Châu bước nhanh về phía đuôi thuyền, giũ lưới đ.á.n.h cá ra, sau đó ném xuống hai con nhím biển đã bị đập nát nhừ. Đợi mặt biển sôi sục vì đàn cá tranh ăn, nàng dùng hết sức quăng lưới. Khi kéo lưới lên mặt biển càng thêm dậy sóng dữ dội.
Một mẻ cá biển theo lưới trồi lên mặt nước, nhưng rồi từng con lại theo mắt lưới chui ra rơi tõm xuống biển. Con hải âu chưa bay xa chú ý tới động tĩnh bên này, lập tức lượn vòng rồi đậu ngay lên mạn thuyền, nuốt chửng một con cá sống rồi lại lao xuống nước không chút khách khí.
Lưới đ.á.n.h cá sau khi lên khỏi mặt nước nhẹ đi rất nhiều, chờ kéo được lên boong thì chỉ còn lại năm sáu con. Hải Châu sực nhớ ra quan phủ quy định mắt lưới không được nhỏ hơn bốn tấc, cá biển nhỏ hơn bốn tấc dù có vào lưới cũng không vớt lên được.
Chẳng trách ngư dân ra khơi đ.á.n.h bắt vất vả, quăng lưới tốn bao sức lực kéo lên nhưng đến khi lên boong lại chẳng còn lại bao nhiêu.
Có ba con cá biển nhiều xương và tanh, Hải Châu cầm đuôi cá ném trả về biển, ba con còn lại nàng chọc thủng bong bóng cá rồi thả vào chậu gỗ nuôi.
Hạ buồm xuống, Hải Châu vớt bộ quần áo vắt trên mạn thuyền mặc vào lại buộc túi lưới bên hông, cầm rìu nhọn theo thang gỗ xuống biển. Lão rùa bò đến mũi thuyền, đạp hụt chân ngã nhào xuống, nó thuận thế lặn sâu vào làn nước.
Chiếc lâu thuyền trôi nổi trên mặt biển trở thành nơi nghỉ chân cho lũ hải âu bay ngang qua.
Nơi này có thể là vùng đất cao trong lòng biển, cách bờ rất xa nhưng nước lại không quá sâu, ánh mặt trời có thể chiếu thẳng xuống đáy. San hô dưới nước màu sắc rực rỡ, trải dài như một hành lang trong nước, bên cạnh hành lang mọc đầy những đóa hoa đá tươi đẹp, những chú cá dẹp chưa bằng bàn tay bơi lội xuyên qua các rặng san hô.
Hải Châu chạm chân xuống đáy, cát vàng dưới lòng bàn chân cuộn lên. Cảm giác dưới đế giày có thứ gì đó giãy giụa, nàng nhấc chân lên nhìn, một con bạch tuộc phun mực đen rồi bỏ chạy.
Nàng không đuổi theo, nơi này thế mà lại có vài con cá bò sinh sống, trước mắt đã thấy ba con màu sắc khác nhau đang dùng hàm răng to gặm san hô. Lớp cát sỏi dưới đám san hô kia có màu trắng, chứng tỏ mấy con cá bò này đã sống ở đây rất lâu, đây là hang ổ của chúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hải Châu suy tư một lát, quyết định bơi một vòng trước, nơi nào nhiều san hô thì nhiều vỏ sò mà loài sò biển lại rất thích ăn con san hô.
Đáy biển sáng rõ, các sinh vật lớn nhỏ vội vã săn mồi, cũng không quên thời khắc tránh né thiên địch. Lão rùa bá đạo xông pha dưới đáy biển, ốc biển và sò biển cuống quýt thu mình vào trong vỏ.
Không thấy dấu vết của xà cừ, Hải Châu không tìm nữa, nàng chọn một chỗ đáp xuống. Dưới chân nước gợn lăn tăn, từ dưới gốc san hô màu nâu xanh trôi ra một vật đen sì, Hải Châu dùng cán gỗ gạt thử hóa ra là hải sâm.
Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy thứ này dưới đáy biển.
Nàng đi quanh các tảng đá san hô gõ gõ đ.á.n.h đ.á.n.h, lục tục tìm được thêm hơn mười con nữa, con nào cũng dài hơn bàn tay, nàng đều nhặt bỏ vào túi lưới rồi tiếp tục tìm dọc theo rặng san hô.
Thứ này lên bờ được giá lắm, dù tươi hay khô đều dễ bán.
Lão rùa dừng lại phía sau, quan sát động tĩnh xung quanh, nó vẫn còn nhớ mối thù bị cá răng dài c.ắ.n mất một miếng thịt.
Một con cá đuối nhỏ đang trốn trong cát ngủ bị kinh động, vừa mới chui ra khỏi lớp cát đã bị lão rùa đuổi theo. Hải Châu ngạc nhiên khi thấy nó ăn cả loại cá này bèn buộc c.h.ặ.t miệng túi lưới lại chạy tới hỗ trợ.
Con cá đuối này nhỏ hơn lão rùa một chút, hai vây n.g.ự.c to bản như đôi cánh vỗ liên hồi nhưng vẫn bị lão rùa đuổi kịp c.ắ.n một miếng. Nó c.ắ.n trúng là không buông, dùng trọng lượng cơ thể ghì xuống đáy biển, quật mạnh vào san hô.
Cá đuối định dùng gai độc ở đuôi để tấn công, Hải Châu lao tới giơ chiếc rìu nhọn c.h.ặ.t đứt đuôi nó, lão rùa lập tức kéo con mồi nằm rạp xuống đáy biển đ.á.n.h chén.
Hải Châu ngồi xổm một bên quan sát. Cá đuối vây n.g.ự.c không có xương, đầu to rộng và dẹt, miệng cũng rộng, bên trong đầy những chiếc răng nhỏ li ti. Nàng nhìn lão rùa ăn, từng miếng từng miếng nuốt chửng, thịt cá đầy đặn trong miệng nó trông như bánh gạo lại cũng giống thịt ba chỉ hầm mềm khiến nàng nhìn mà cũng thấy thèm.
Tiếp theo Hải Châu không tìm hải sâm nữa, nàng nắm c.h.ặ.t rìu nhọn tìm kiếm cá đuối dưới đáy biển, thuận tay bắt luôn cua hoa lan và cua lông chui ra từ cát bỏ vào túi lưới. Sò biển kích thước vừa phải thì mang đi, con nào to quá thì nàng cạy vỏ ngay tại đáy biển.
Thật đúng là làm nàng tìm được hai viên trân châu, viên lớn màu đen, viên nhỏ hơn hơi ánh tím.
Sau lưng bị húc nhẹ một cái, Hải Châu quay đầu lại thấy lão quy ngậm nửa con cá đuối còn lại bơi tới, nó thả nửa miếng thịt cá trước mặt nàng.
“Làm gì thế? Cho ta ăn á? Ta không ăn đâu.”
Hải Châu từ chối, tiện tay vứt miếng cá ra xa.
Nàng nhặt hết thịt trai bỏ chung vào túi lưới với hải sâm, buộc miệng túi lại rồi tiếp tục quan sát dưới nền cát. Trên nền cát đầy sỏi đá xuất hiện một cái hang nhỏ bằng nắm tay trẻ con, đến gần nhìn kỹ thì thấy miệng hang được dựng bằng những vỏ sò, bên trong hang có một cái đầu cá ló ra.
Hải Châu thò tay vào thăm dò, đây là cá hàm đốm (hải bối đốm cá), là một loại cá rất cầu kỳ. Loài cá này dùng vỏ sò để xây tổ, đào một đường hầm thẳng đứng dưới cát như cái giếng khoan, vách hầm được lót kín một vòng bằng những chiếc vỏ sò to bằng ngón tay cái, sau khi hoàn thành thì trong hang này chỉ có nước chứ không có cát.
--
Hết chương 62.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận