Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 118: Món ngon cua hồng du (1)
Cua biển đã hấp chín được để cho nguội, tranh thủ lúc chờ bột nghỉ Hải Châu dùng b.úa sắt gõ nhẹ làm vỡ vỏ cua. Đông Châu rửa sạch thịt nghêu xong cũng quay sang tiếp tục bóc vỏ cua, tách thịt, gỡ gạch và khều mỡ cua.
“Đại tỷ, còn cần nhóm lửa nữa không?”
Phong Bình hỏi, nếu không cần nhóm lửa thì cậu bé cũng muốn rửa tay vào phụ bóc cua.
“Chờ một lát để ta thái thịt xong đã, đệ cứ nhóm lò lên cho ta.”
Thịt nghêu được trút vào nồi đất nấu canh, gia vị đi kèm còn có một đĩa thịt chân giò hun khói. Thịt ba chỉ béo ngậy được luộc sơ, chắt bỏ bớt nước đầu rồi rửa sạch sau đó mới cho vào nồi đất hầm cùng.
“Triều Bình, đệ vào phòng ta lấy một bát táo đỏ ra đây.”
Hải Châu sai bảo cậu nhóc đang ngồi ở cửa mắt trông mong nhìn vào.
Triều Bình lớn tiếng vâng dạ rồi hớn hở chạy đi, chỉ chốc lát sau đã bưng một bát táo đỏ quay lại.
Táo đỏ cũng được trút vào nồi đất, món canh này coi như xong không cần phải tốn công canh chừng nữa.
Hải Châu bắt đầu băm thịt ba chỉ, thịt nạc và mỡ trộn lẫn vào nhau theo nhịp d.a.o chấn động trên thớt gỗ, thịt vụn nảy lên rồi lại rơi xuống. Băm nhuyễn xong, nàng cho thêm nước hành gừng, trộn cùng thịt chân cua rồi tiếp tục băm cuối cùng nêm thêm chút muối.
Nàng múc một ít thịt băm chần qua nước sôi cho chín để nếm thử, thấy hơi nhạt liền thêm chút muối rồi bắt đầu cán bột.
“Bà chủ đâu rồi? Chúc làm ăn phát tài nhé!”
Thẩm Toại chưa vào cửa đã hô to.
“Kêu cái gì mà kêu, quen cửa quen nẻo rồi huynh còn làm bộ làm tịch cái gì.”
Thẩm nhị ca mắng một câu.
Hải Châu nghe tiếng hắn mới bước ra, trên tay còn dính bột mì đang nặn vỏ sủi cảo:
“Nhị ca, nhị tẩu, hai người cũng tới sao?”
“Đúng vậy, Tiểu Lục mời ăn cơm nên chúng ta tới đây.” Thẩm nhị tẩu đưa một bức tranh qua: “Ta tự tay vẽ đấy, muội đừng chê nhé.”
Tay Hải Châu đang dính bột nên bảo Phong Bình ra nhận lấy cười nói:
“Đồ được tặng không thì ta chẳng bao giờ chê. Nhị ca nhị tẩu vào trong nhà ngồi, hôm nay khách khứa chắc cũng không nhiều, ta không chuẩn bị quá nhiều món nhưng nhiều nhất chỉ nửa canh giờ nữa là có thể lên món rồi.”
Thẩm Toại nãy giờ vẫn đứng đợi, lúc này mới vỗ tay một cái. Từ ngoài cửa có một gã sai vặt gánh quang gánh đi vào, hai bên đầu gánh là hai sọt tre lớn chất đầy bát đĩa.
“Thế nào? Lễ vật của ta tặng có đúng ý muội không?”
Hắn cười ha hả.
Thật sự rất hữu dụng, Hải Châu vô cùng hài lòng liền mời hắn vào trong nhà ngồi.
Lại qua khoảng một nén nhang, một binh lính gõ cửa. Hàn Tễ sáng nay đã ra thuyền đi tuần tra, hắn sai người mang hạ lễ mừng khai trương đến. Có vẻ hắn đã bàn bạc trước với Thẩm Toại, người thì tặng bát đĩa, người thì tặng mười bộ bàn ghế.
“Thiếu tướng quân nhắn rằng chúc ngài khách quý chật nhà, khách đông như mây.”
Người lính truyền lời xong liền rời đi.
Thẩm Toại đứng dưới mái hiên vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái:
“Ta thua là thua ở chỗ ít đọc sách, không biết nói lời hay ý đẹp như hắn.”
Chẳng ai thèm để ý đến Thẩm Toại, Hải Châu mở nắp nồi đang bốc khói nghi ngút, xếp những c.o.n c.ua hồng du bị trói c.h.ặ.t càng vào trong nồi. Nàng chưa từng ăn loại cua này bao giờ bèn hỏi Thẩm Toại xem mùi vị thế nào.
“Muội biết vì sao nó gọi là cua dầu không? Chính là lúc gạch cua béo nhất, mỡ màng nhất. Loại cua biển mai hình thoi này tuy không to lắm nhưng đem so với cua lông hay cua xanh thì mỡ của nó nhiều hơn gấp hai ba lần, hầu như cứ lật mai cua lên là thấy bên dưới toàn mỡ là mỡ. Hơn nữa gạch béo đến mức chảy dầu, dầu cua thấm vào từng thớ thịt, ăn ngon hơn các loại cua khác nhiều.”
Thẩm Toại bước vào bếp, khoanh tay nhìn những c.o.n c.ua đỏ au trong nồi chỉ vào mấy con bị gãy càng nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Mấy con này là hỏng rồi, càng gãy thì dầu chảy hết ra ngoài.”
Hải Châu liếc hắn một cái, thần kỳ đến thế sao? Chờ nồi cua này hấp xong, nàng chẳng màng nóng tay, chọn một c.o.n c.ua cái cạy mai ra. Gạch cua bên trong quả nhiên vừa nhiều vừa đầy đặn, c.ắ.n một miếng vị béo ngậy lại thơm ngon tràn ngập khoang miệng. Nàng lập tức đổi ý không làm món hủ tiếu xào cua hồng du nữa, làm thế phí phạm của trời.
“Ngon không tỷ?”
Triều Bình nuốt nước miếng hỏi.
Hải Châu gật đầu, nhặt một đĩa cua đặt lên bệ bếp nói:
“Chờ một lát, để nguội chút rồi ăn.”
Chỗ còn lại nàng nhặt sáu con bỏ vào chậu đậy lại.
“Đồ ăn làm xong chưa?”
“Ô, là các người à, cũng tới ăn cơm sao?”
Là hàng xóm trong ngõ, Tề A Nãi liền mời họ vào nhà ngồi.
“Ta ở bến tàu thấy Hải Châu xách một thùng cua hồng du nên thèm quá phải chạy tới ăn cho đã miệng.”
Nhóm khách gồm năm người, Hải Châu mời họ vào một gian phòng riêng khác. Sau này nếu khách đông quá thì sẽ phải bày tiệc ở cái lều dựng tạm bằng tảo biển ngoài sân.
Cua hồng du hấp xong được bưng lên bàn, một thau mười con giá một lượng bạc. Canh nghêu hầm thịt ba chỉ hun khói, một bát hai trăm văn, đây cũng là giá chung của các quán ăn trên phố. Cua xanh lớn và tôm hùm thì đắt hơn chút, cua xanh nặng hai cân giá hai trăm văn một con, tôm hùm tám mươi văn một con.
Còn sủi cảo hấp thì ba mươi văn một bát, ăn bao nhiêu tùy thích.
“Ngoài ra còn có hủ tiếu xào gạch cua, có thịt cua, bạch tuộc, ai muốn ăn thì gọi một tiếng, ta xào ngay tại chỗ.”
Hải Châu nói với hai bàn thực khách. Nàng bảo Tề lão tam bày bàn ra sân cũng đến lúc người nhà ăn cơm trưa rồi.
Tề A Nãi liên tục xua tay thấy quá đắt, bà ăn không nổi, cứ để bán cho người ta kiếm tiền thì hơn.
Hải Châu múc cho bà một bát sủi cảo:
“Lại không phải bỏ tiền mua, nãi nãi đừng tiếc, người ăn con cũng đâu có đòi tiền.”
Trong phòng vang lên tiếng cười, Tề A Nãi hơi đỏ mặt. Bà cứ nhìn thấy bạc là lại tiếc của, bệnh cũ lại tái phát rồi.
Đang ăn thì lại có thêm ba người khách tới. Họ là khách quen ở sạp đêm, trước đây lúc Hải Châu bày sạp có nhắc qua, hôm nay đi ngang thấy mở cửa nên ghé vào xem.
“Ta biết ngay là có đồ ngon mà, cua hồng du còn không?”
“Còn, một thau mười con, mười con một lượng bạc, ăn không hết có thể mang về.”
Hải Châu đi vào bếp. Ăn cua phải có rượu, hôm nào nàng phải ghé chỗ Trần lão bản mua hai vò rượu vàng về mới được.
“Cho một thau đi, một năm cũng chỉ có lúc này mới được nếm thử hương vị này. Còn món gì chắc bụng không, cho thêm một ít.”
Đông Châu nhồm nhoàm miếng thịt cua trong miệng rồi chạy đi phụ giúp, tay chân nhanh thoăn thoắt bưng ba đĩa sủi cảo chiên đặt lên bàn. Hải Châu múc thêm một bát canh nghêu thịt hun khói mang ra, nước canh nấu chuyển màu trắng ngà, thịt ba chỉ trông như thịt đông, bên trên điểm xuyết táo đỏ và hành hoa nhìn cực kỳ kích thích vị giác.
“Còn có thể xào hủ tiếu, muốn ăn mực nướng vỉ sắt cũng có thể gọi.”
Hải Châu nói.
Mấy nam nhan từ chối, nhìn thấy bát canh ngon lành này là chẳng muốn ăn mấy món nặng mùi nữa.
Buổi trưa chỉ có ba bàn khách này. Ba người nhóm Thẩm Toại ăn hết bốn lượng bạc, lúc đi còn muốn mang một bát cua hồng du về. Hải Châu nhặt cho hắn năm con không lấy tiền, trong chậu cũng chỉ còn lại năm con.
Gian phòng riêng thứ hai người đông hơn, ăn hết hơn sáu lượng bạc. Nhóm ba người đến sau ăn hết hai lượng mười hai văn tiền, lúc đi còn hỏi Hải Châu tối nay có đi bày sạp không.
Cua xanh và cua biển vẫn còn thừa, tối nay vẫn phải đi bày sạp, bán thịt cua và bạch tuộc nướng vỉ sắt.
Tuy khách không nhiều lắm nhưng Tề A Nãi và mọi người đều rất mãn nguyện. Hải Châu cũng hài lòng, kiếm được tiền mà không quá mệt người, không vội không vàng thế này là vừa đẹp.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận