Ngoại Thất - Khúc Chử Miên

Chương 9: Bảo Đức Lâu

Cả nhà liên tục gật đầu, nhưng nghe nàng sắp xếp mọi việc chu toàn như đang trối trăng hậu sự, ca ca nàng không kìm lòng được mà khuyên nhủ: “Muội muội, muội đừng có làm điều gì dại dột. Tuy ca ca là kẻ bất tài vô dụng, nhưng nếu biết muội định làm chuyện khờ dại, ta thà đi chối từ lão thái thái, dù cho có bị chủ tử bán đi nơi khác, ta cũng sẽ bán cả cửa tiệm này để chuộc mọi người về.”

Bảo nhi chạy tới ôm chầm lấy Tần Thư: “Cô cô đừng khóc, Bảo nhi thổi thổi, cô cô đừng khóc, Bảo nhi thổi thổi…”

Tần Thư đưa tay quệt ngang mặt, không ngờ lệ đã tuôn rơi từ lúc nào, nàng vội lấy chiếc khăn tay ra lau sạch.

Người ca ca này từ nhỏ đã đối xử với nàng rất tốt, tính tình tuy có phần l* m*ng nhưng lại là người thực thà và đôn hậu. Nàng sợ huynh ấy thật sự đi cự tuyệt lời của chủ tử thì lại chuốc thêm họa vào thân, bèn tìm lời che đậy: “Muội không có ý gì khác đâu, chỉ là nghĩ đến chuyện lần này đi rồi, chẳng biết đến bao giờ cả nhà ta mới lại được đoàn viên.”

Nửa đêm, mẹ Tần thở dài nói với nàng: “Con gái à, tất cả đều là mệnh, đều là cái số cả rồi.”

Tần Thư ngơ ngác, rồi thầm nhủ trong lòng: “Đây không phải là số mệnh của mình, dù ở bất cứ đâu, thì đây cũng không thể là số mệnh của mình được. Nếu ở hiện đại, mình đáng lẽ đang làm công việc yêu thích, bên cạnh là người bạn trai mình thương, khi rảnh rỗi thì đưa cha mẹ đi du lịch khắp thế giới, còn nếu ở cổ đại, thì cũng phải dựa vào khả năng kinh doanh của bản thân để không phải lo cơm áo gạo tiền, gả cho một người đàn ông có tính tình ôn hòa, lúc thảnh thơi thì ra phố mua nhành hoa mẫu đơn về cắm trong nhà… Chứ không phải làm một món đồ chơi cho kẻ khác, đến danh phận tiểu thiếp cũng chẳng bằng.”

Tần Thư nghỉ ngơi ở nhà hai ngày, tự mình nghĩ thông suốt đối sách, thế là bệnh tình cũng tự nhiên khỏi hẳn.

Hôm ấy, nàng dẫn theo Bảo nhi ra phố mua hoa sen về, trên tay ôm một bó nụ hoa chực nở, còn Bảo Nhi thì cầm một lá sen trên tay. Vừa đi qua góc cua, đã thấy phía trước có một hàng kiệu san sát, dưới gốc cây hòe còn có mấy con ngựa đang dừng chân. Người dẫn đầu với đôi lông mày rậm và ánh mắt sắc lanh, chẳng phải là Đinh Vị, hộ vệ của Đại thiếu gia đó sao?

Khi Tần Thư tiến lại gần hơn thì rèm kiệu được vén lên, người bước ra thế mà lại là Ngọc cô nương cùng Tứ thiếu gia trong phủ. Hai người họ vừa đi chơi ở đâu đó về, nhìn thấy Tần Thư liền hỏi: “Bằng nhi tỷ tỷ, tỷ đi dạo phố mua hoa đấy à?”

Tần Thư hành lễ, mỉm cười nhẹ nhàng đáp: “Đúng vậy, hôm qua nghe người ta bảo sen trên phố đẹp lắm, nên sáng sớm nay ta đã đi ngay, mua được một bó nụ hoa thế này đây. Ngọc cô nương và Tứ thiếu gia sao lại ở đây? Hai vị vừa đi đâu chơi về à?”

Tứ thiếu gia lớn hơn Ngọc cô nương một tuổi, hai người từ nhỏ đã cùng nhau khôn lớn, làm gì cũng có nhau. Cậu ấy cười đáp: “Tỷ tỷ minh giám, hôm nay chẳng phải ta đưa Ngọc nhi ra ngoài chơi bời đâu, mà là đại ca đưa bọn ta đi đấy. Cũng không hẳn là đi chơi, mà là đi nghe Ôn Lăng tiên sinh giảng bài một lát. Tỷ không biết đâu, trên núi đó đông kinh khủng, từ các tiểu thư khuê các cho đến những tiểu thương buôn bán, có người còn lặn lội từ cách đây mấy chục dặm tới, đứng chật cứng đến mức nước chảy không lọt…”

Tần Thư đang nghe thấy thú vị, bỗng nghe thấy Ngọc cô nương “phì” một tiếng cười rộ lên: “Huynh vẫn còn gọi là ‘tỷ’ đấy à? Hết ‘tỷ’ này đến ‘tỷ’ nọ, xem ra huynh chẳng biết giữ ý tứ gì cả. Chỉ qua vài ngày nữa thôi, xét theo lý thì chúng ta phải gọi là ‘tiểu tẩu tử’ rồi đấy.”

Nói đoạn, Ngọc cô nương lay lay cánh tay Tần Thư, trêu chọc: “Phải không nào, tiểu tẩu tử?”

Tứ thiếu gia vốn biết chút nội tình bên trong, vội vàng nhìn sang Tần Thư, quả nhiên thấy sắc mặt nàng không tốt, bèn lên tiếng tạ lỗi: “Bằng nhi tỷ tỷ, Ngọc nhi từ trước đến nay vẫn luôn có tính khí như vậy, tỷ đừng chấp nhặt với muội ấy.” Nói rồi, cậu ấy còn lườm Ngọc cô nương một cái đầy trách cứ.

Tần Thư nói: “Tính nết của Ngọc cô nương thế nào, lẽ nào ta lại không biết, vốn dĩ cũng chẳng có chuyện gì đâu, mọi người ở cạnh nhau đùa giỡn quen rồi.”

Ngọc cô nương cười nhạt một tiếng, trong lòng bỗng thấy không thoải mái: “Ta từ trước đến nay vẫn vậy sao? Thế ta từ trước đến nay là hạng người nào? Các người là chốn hầu môn phủ đệ quyền quý, ta vốn dĩ chỉ là con gái nhà võ quan phẩm hàm thấp kém, là kẻ hồ đồ, chẳng hiểu nổi quy củ nơi đây của các người. Xem ra ta cứ về nhà cho xong, kẻo chẳng may buông lời đùa giỡn nào đó lại đắc tội với cả nha hoàn lẫn thiếu gia nhà các người.”

Nói xong, cô ấy chào từ biệt Tần Thư, rồi phớt lờ luôn cả Tứ thiếu gia, một mình quay trở lại kiệu. Chẳng bao lâu sau, chiếc kiệu đó được nâng lên, hướng thẳng về phía phủ đệ nhà mình.

Tứ thiếu gia bị bẽ mặt một vố, thấy Ngọc cô nương bỏ đi thì trong lòng chỉ muốn đuổi theo ngay lập tức. Cậu ấy vội nói với Tần Thư: “Bằng nhi tỷ, hôm nay lúc đang dùng bữa ở lầu Bảo Đức, ta có lỡ miệng nói một câu rằng từ chỗ đó nhìn sang là thấy ngay cây hòe trước cửa nhà tỷ. Đại ca nghe xong liền bảo: Mọi người thân thiết với cô ấy như vậy, sao không sang đó mà thăm?”

Tần Thư cảm thấy mất kiên nhẫn, dường như ai nấy cũng đều đang nhắc nhở rằng nàng đã là “chim trong lồng” rồi: “Tứ thiếu gia, nói chuyện này làm gì chứ? Mọi người muốn đến thăm thì ta vui mừng còn không kịp nữa là.”

Tứ thiếu gia thấy vậy không tiện nói thêm gì nữa, chỉ đành bảo: “Hôm khác ta lại đến thăm tỷ vậy.”

Tần Thư đứng từ xa, nhìn đoàn kiệu đã bắt đầu rời đi. Đinh Vị vẫn còn ở lại chỗ cũ, trên tay bưng một chiếc hộp, y nhảy xuống ngựa rồi dâng cho Tần Thư: “Đây là điểm tâm gia chủ mang cho cô nương, ngài ấy bảo quán này làm điểm tâm kiểu Tô Châu ăn cũng khá chính tông.”

Mặt Tần Thư không chút cảm xúc, nàng quay sang dặn Bảo nhỉ: “Tay cô cô đang bận rồi, Bảo nhi cầm giúp cô cô nhé.”

Bảo nhi đón lấy chiếc hộp, cầm khá chắc chắn rồi dõng dạc nói: “Đa tạ đại thúc.”

Đinh Vị tự sờ lên mặt mình, y mới có ngoài đôi mươi, sao đã thành “đại thúc” rồi chứ?

Nói xong, hai người họ quay trở vào trong viện.

Đinh Vị đứng bên ngoài một lúc, thấy người phụ nữ ấy chẳng thèm nói với mình lấy một lời, y thẩn thờ leo lên ngựa. Nếu lát nữa gia hỏi cô nương ấy có nhắn gửi lại lời gì không, mình biết phải ăn nói thế nào đây? Y suy nghĩ hồi lâu, quyết định cứ sự thật mà báo cáo, dù sao nếu mình có tự bịa lời ra để thưa lại, chắc chắn cũng bị gia nhìn thấu ngay thôi.

Tẩu tử của Tần Thư nghe thấy tiếng động bên ngoài, nhưng vốn tính nhút nhát sợ gặp người lạ nên không ra mặt. Đợi đến khi nghe tiếng Tần Thư vào nhà, thì cô ấy mới bước ra đỡ lấy đồ đạc.

Cô ấy cầm lấy hộp điểm tâm trên tay Bảo nhỉ, không khỏi ngạc nhiên: “Đây là hộp điểm tâm của lầu Bảo Đức mà. Chưa bàn đến điểm tâm bên trong ra sao, riêng chiếc hộp này thôi đã đáng giá tới hai lượng bạc rồi đấy! Chắc chắn là tại con bé Bảo nhi này tham ăn, nên mới bắt cô cô nó tốn kém thế này phải không?”

Bảo Nhi cãi lại: “Không phải đâu, là người ta tặng đấy ạ.”

Tần Thư cũng không muốn giải thích nhiều, thấy Bảo nhi đang thèm thuồng đến mức sắp ch** n**c miếng, nàng bèn mở hộp ra bảo cô bé ăn: “Vừa rồi là Ngọc cô nương và Tứ thiếu gia trong phủ ghé qua, họ ra ngoài chơi rồi tiện ghé lại nói chuyện với muội đôi câu mà thôi.”

Tẩu tử của nàng nghe vậy, không khỏi ngập ngừng nói thêm một câu: “Sáng nay muội vừa dẫn Bảo nhi ra phố thì thê tử nhà Vương Nhị Hỷ đã đến, hỏi xem bệnh tình của muội đã khỏi hẳn chưa. Nói là một hai ngày tới là đại thọ của lão thái thái, bên chỗ bà ấy vốn dĩ chẳng thể thiếu muội được, ngày nào bà ấy cũng nhắc tên muội vài lần. Nếu đã khỏi hẳn rồi thì nên quay về viện tử đi. Lúc đó, ca ca và mẹ đều không có nhà, ta chẳng biết phải thưa chuyện thế nào, đành nói là vẫn chưa khỏi, vẫn còn đang phải uống thuốc.”

Tần Thư thở dài: “Sớm muộn gì cũng phải quay về thôi, cũng chỉ được một hai ngày này nữa mà thôi. Tẩu tử giúp muội thu dọn đồ đạc một chút, sáng mai muội sẽ quay lại viện tử.”

Lại nói về phía Đinh Vị, sau khi trở về, y thu nhận mấy phong thư niêm phong bằng sáp nóng rồi mang vào dâng lên: “Hạ đại nhân ở kinh thành đã truyền tin tới, nói rằng đợi khi vụ án này ngã ngũ, ngài ấy sẽ đến Hồ Châu để cùng Gia thương nghị chuyện quan trọng.”

Y vốn dĩ chỉ vào để đưa thư, nhưng thấy Gia không bảo lui ra, đành phải kiếm đủ chuyện linh tinh vụn vặt để báo cáo. Đợi đến khi nói xong xuôi, thật sự chẳng còn gì để nói nữa mới im bặt, đứng chôn chân trong thư phòng mà cảm giác như đang phải chịu cực hình.

Lục Trạch viết xong mấy lá thư hồi đáp, lúc này mới đặt bút xuống, hỏi: “Không còn chuyện gì khác sao?”

Đinh Vị suy nghĩ một hồi, chợt nhận ra điều Gia đang thực sự muốn hỏi là về cô nương kia, thế là y vừa gật đầu lại vừa lắc đầu.

Lục Trạch bị bộ dạng của y làm cho buồn cười: “Rốt cuộc là có, hay là không có?”

Đinh Vị hơi ngước mắt lên, lén quan sát một chút, thấy sắc mặt của hắn vẫn còn ổn mới dám thưa: “Bẩm Gia, Bằng Nhi cô nương không nói lời nào cả. Lúc tôi đưa bánh mứt, cô ấy liền bảo một bé gái cầm lấy, rồi cứ thế đi thẳng vào trong, không nói với tôi một câu, cũng không có lời nào nhắn gửi lại cho Gia ạ.”

Sắc mặt của Lục Trạch xanh mét, hắn vơ lấy cuốn sách trên thư án ném thẳng vào đầu Đinh Vị, rồi mắng nhiếc: “Đồ ngu xuẩn! Ai cho phép ngươi nhắc đến chuyện này? Cút ra ngoài cho ta, đứng trung bình tấn đủ một canh giờ mới được nghỉ!”

Đinh Vị vâng mệnh, lập tức lui ra ngoài. Trong lòng y thầm nghĩ, thà ra đây đứng tấn còn hơn cứ phải chôn chân trong kia như chịu khổ hình. Có điều, chẳng biết lần tới phải bẩm báo thế nào cho phải phép, bởi nói ngược nói xuôi gì cũng khó tránh khỏi bị phạt. Đây hẳn chính là điều mà Dương sư gia thường giảng: Cửa thành bốc cháy, cá dưới ao cũng bị vạ lây.

Tần Thư đối với những chuyện này đều không hay biết. Buổi chiều hôm ấy, trong nhà có khách ghé thăm, chính là mẹ con Phan Thịnh tìm đến để thoái hôn.

Mẫu thân và ca ca của Tần Thư tự cảm thấy hổ thẹn với đối phương. Sau khi đôi bên hoàn trả lại canh thiếp, hai người họ cứ đứng ngẩn ra đó, chẳng biết phải nói năng chi cho phải phép.

Mẫu thân của huynh ấy khẽ lắc đầu, thở dài nói: “Cũng đành coi như hai đứa trẻ này không có duyên phận. Bọn ta vốn định hỏi qua ý tứ của Bằng nhi, ngờ đâu Nhị phu nhân trong phủ đệ lại phái người đến. Mẹ góa con côi bọn ta thật sự không đủ sức đối phó, tính ra là đã có lỗi với Bằng nhi rồi. Ta biết, Bằng nhi vốn là một đứa trẻ ngoan.”

Mẫu thân của Tần Thư hổ thẹn đến mức không còn mặt mũi nào nhìn ai: “Đại tỷ, tỷ đừng nói những lời ấy làm muội thêm đau lòng. Chuyện này vốn không liên quan đến mẹ con tỷ, tất cả đều tại muội mà ra. Bằng nhi vốn định chuộc thân sớm một chút, nhưng muội lại nghĩ con bé còn nhỏ tuổi, đợi đến năm mười tám cũng chẳng muộn màng gì, nào ngờ đâu lại khiến hai đứa trẻ đứt đoạn duyên phận thế này.”

Tần Thư đứng cách một tấm mành trúc, nghe tiếng hai người họ ôm nhau khóc lóc than thở, nhưng tuyệt nhiên chẳng nghe thấy Phan Thịnh thốt lên lấy một lời.

Nàng đang thầm nghĩ như vậy cũng tốt, bỗng nghe thấy tiếng Phan Thịnh đứng dậy thưa rằng: “Di mẫu, con có vài lời muốn được trực tiếp hỏi biểu muội, có được không ạ?”

Bên ngoài lập tức có tiếng người khuyên can: “Con trai, con làm vậy chi cho thêm khổ?” Người nọ rõ là không muốn để hai người gặp mặt, cốt cũng chỉ sợ nhìn nhau rồi lại thêm đau lòng xót dạ mà thôi.

Tần Thư từ bên trong khẽ cất lời: “Biểu ca, huynh vào đi.”

Bên ngoài phút chốc im bặt. Sau một hồi tĩnh lặng, Phan Thịnh mới vén rèm bước vào. Huynh ấy thấy Tần Thư đang ngồi trên sập, gương mặt thoáng nét cười nhàn nhạt, bên tay nàng đặt một chén trà, nhưng nước đã nguội ngắt từ lâu.

Tần Thư nhìn dáng vẻ của huynh ấy, dường như còn tiều tụy hơn cả mình mấy ngày trước, bèn cất giọng trong trẻo hỏi: “Biểu ca có điều gì muốn hỏi muội vậy?”

Phan Thịnh lên tiếng, giọng nói rành rọt từng chữ một: “Biểu muội, hiện giờ… trong lòng muội liệu có còn muốn rời khỏi vương phủ hay không?”

Tần Thư khẽ gật đầu: “Đó là lẽ đương nhiên.” Chẳng một ai cam tâm tình nguyện làm nô tỳ, lại càng không muốn làm hạng đồ chơi tiêu khiển, đến danh phận tiểu thiếp cũng chẳng bằng.

Phan Thịnh chua chát nói: “Ta chẳng qua cũng chỉ là một tiểu địa chủ nơi thôn dã, sách đọc chẳng được mấy chữ, đến cả cái danh hiệu Tú tài cũng chưa thi đỗ. Ta không đủ sức che chở cho biểu muội, để muội phải chịu nỗi khuất nhục lớn lao đến nhường này, đều tại ta vô năng, mọi chuyện không hề liên quan đến muội.”

Tần Thư vừa nghe thấy lời ấy, nước mắt đã không cầm được mà lã chã rơi. Khi nàng bị điều đi hầu hạ Lục Trạch, ai ai cũng bảo nàng thật có phúc, ngay cả người thân trong nhà cũng chỉ đơn thuần nghĩ rằng nàng đang buồn lòng vì hôn sự với biểu ca bị đứt đoạn mà thôi.

Nào ngờ, chỉ có duy nhất người này hiểu thấu, nói rằng nàng đang phải chịu khuất nhục. Đúng vậy, là khuất nhục! Người đời ngoài kia vẫn thường xì xào sau lưng, bảo rằng việc Tần Thư đi hầu hạ đại thiếu gia chính là một sự đề bạt, là diễm phúc của nàng. Nếu không bàn đến quyền thế, thì dẫu là tướng mạo, học vấn hay văn chương, tất cả đều là thứ mà hạng người như Tần Thư có trèo cao cũng không chạm tới được.

Nghĩ đến đây, nàng vừa rơi lệ vừa nói: “Đa tạ huynh đã an ủi ta như vậy, cảm ơn huynh rất nhiều!”

Phan Thịnh trước lúc từ biệt chỉ để lại một lời: “Ta vốn chẳng có năng lực gì lớn lao, nhưng dẫu là sau này, nếu như biểu muội có gặp chuyện gì khó khăn, thì nhất định phải gửi thư cho ta biết.”

Ngoại Thất - Khúc Chử Miên - Chương 9 | Đọc truyện chữ