Ngoại Thất - Khúc Chử Miên
Chương 6
Tần Thư khẽ vỗ nhẹ lên vai cô ấy: “Đừng nói nữa, giờ ta vẫn ổn mà, Lão thái thái lúc nào cũng bảo vệ chúng ta.”
Bích Ngân đang nghĩ ngợi lung tung bỗng nhiên lại bật cười thành tiếng. Tần Thư lấy làm lạ hỏi: “Đang lúc buồn bã, sao ngươi lại cười vui vẻ như vậy?”
Bích Ngân mới nói: “Ta là đang nghĩ, Đại thiếu gia cùng Đại lão gia thật đúng là cha con mà tính khí hoàn toàn trái ngược. Trong phòng Đại thiếu gia đến một mống tỳ nữ cũng không có, còn trong phòng Đại lão gia có mười mấy người nha hoàn, hỏi có người nào là chưa bị ông ta vấy bẩn?”
Tần Thư dí nhẹ vào đầu cô ấy: “Cái tính này của ngươi thật chẳng đổi, sau này có hỏng việc thì cũng đều tại cái miệng mà ra thôi. Chuyện của chủ tử đâu phải hạng người như chúng ta có thể bàn tán? Lần trước Thần Tú cũng chỉ vì cái miệng này của ngươi mà giận dỗi suốt nửa tháng trời đấy thôi…”
Hai người thầm thì trò chuyện một hồi rồi cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, khi trời vừa hửng sáng thì bọn họ đã thức dậy. Lão thái thái tuổi cao nên ít ngủ, sau khi dùng xong một bát cháo tổ yến, bà ấy liền gọi các nha hoàn vào hầu chuyện và cùng chơi bài lá cho khuây khỏa.
Mới chơi được một hai ván, bỗng thấy bên ngoài có người cứ thập thò che đậy. Tần Thư bèn gọi một tiểu nha hoàn vào thay chỗ đánh bài, rồi bước ra cửa hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Tiểu nha hoàn kia sắp phát khóc đến nơi: “Bằng nhi tỷ, tỷ mau ra phía sau xem sao, Lục Tụ làm hỏng đồ rồi, Đại thiếu
gia đang nổi trận lôi đình đấy ạ.”
Lão thái thái ở bên trong thấy nàng đứng nói chuyện ngoài cửa, liền hỏi vọng ra: “Bằng nhi, bên ngoài báo việc gì thế?”
Tần Thư thừa hiểu vị Đại thiếu gia này vốn là cục cưng, là người mà Lão thái thái hết mực cưng chiều, nếu hầu hạ không chu đáo thì nhẹ cũng phải ăn bản tử. Mà nói đi cũng phải nói lại, Lục Tụ kia dù sao cũng là muội muội của tẩu tử nhà mình, nên nàng không thể không tìm cách bao che một hai: “Thưa Lão thái thái, là Đại thiếu gia đang gọi người hầu hạ ạ, để con qua đó xem sao.”
Lão thái thái đánh ra một quân bài, rồi cười nói: “Thế thì ngươi mau đi đi, mấy đứa tiểu nha hoàn bên dưới chẳng thể nào tinh tường và chu đáo được như ngươi được. Nếu cần lấy món gì, cũng chẳng cần phải báo lại với Tam phu nhân làm gì, cứ trực tiếp cầm chìa khóa vào kho mà lấy.” Bà ấy lại cười híp mắt, vốc một nắm tiền trên bàn đưa cho nàng: “Mau cầm lấy số tiền ngươi thắng được đi này. Ngươi đi rồi thì mấy đứa nhỏ này mới có chỗ mà trổ tài chứ.”
Tần Thư cười tủm tỉm vâng lời, vừa bước ra khỏi cửa liền dắt tiểu nha hoàn kia đi về phía trước: “Sao lại nổi trận lôi đình thế? Lục Tụ đã làm gì rồi?”
Tiểu nha hoàn đáp: “Em cũng chẳng rõ đã xảy ra chuyện gì. Sáng sớm Đại thiếu gia thức dậy rửa mặt chải đầu, bảo là uống không quen trà Long Tỉnh, nên em mới ra ngoài lấy trà Lão Quân Mi về pha. Lúc vừa định bưng vào thì đã thấy Lục Tụ đang quỳ dưới đất khóc lóc, trên sàn vỡ tan tành một miếng ngọc quyết. Em vừa bưng trà tới thì Đại thiếu gia đã gạt phăng đi, làm em bị bỏng một mảng lớn đây này. Giờ Đại thiếu gia đang cho gọi người tới để tống Lục Tụ về trang điền đấy ạ.”
Tần Thư vừa đi vừa suy ngẫm, chỉ một miếng ngọc thôi thì sao đến nông nỗi này, chắc hẳn miếng ngọc kia phải có điều gì đó khác thường. Nghe chừng không phải là muốn đánh người mà là đòi tống về trang điền, lòng nàng cũng nhẹ nhõm được bảy phần.
Tiểu nha hoàn này vốn tính tình cẩu thả, Tần Thư xưa nay không bao giờ cho nhỏ đó vào phòng trong hầu hạ, chỉ sợ nó lỡ lời hay lỡ tay mà đắc tội với chủ tử. Ngặt nỗi mẹ của nhỏ đó cứ khăng khăng cho rằng Tần Thư là người có bản lĩnh, khóc lóc om sòm đòi nàng phải tìm cách đưa nó vào trong viện tử bằng được.
Tần Thư đi tới dãy nhà phía sau, quả nhiên thấy Lục Tụ đang quỳ dưới bậc thềm, khóc lóc đến mức gần như đứt hơi. Đám nha hoàn trong phòng đều đứng nép bên hành lang, chẳng ai dám thở mạnh, cũng không một ai dám bước vào trong.
Tần Thư đẩy cửa bước vào, thấy bên trong vắng vẻ không một bóng người. Nàng đứng ở gian ngoài pha trà, đặt lên khay sơn rồi vòng qua tấm bình phong gỗ chạm khắc tinh xảo, lúc này mới thấy Lục Trạch đang ngồi ngay ngắn tại bàn thư án viết chữ.
Lục Trạch nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu liếc nhìn nàng một cái, hỏi: “Có chuyện gì?”
Tần Thư bèn cúi mình hành lễ xin lỗi: “Tiểu nha hoàn kia mới được đưa vào viện tử hầu hạ từ đầu xuân năm nay, tay chân vụng về nên mới làm hỏng đồ đạc. Lát nữa nô tì sẽ bẩm lại với Nhị phu nhân, rồi bảo con bé thu dọn đồ đạc rời khỏi phủ ngay ạ.”
Lục Trạch coi như không nghe thấy gì, ngòi bút vẫn đưa đi thoăn thoắt. Một lát sau, hắn lấy phong thư ra dán kỹ lại, rồi đưa tay ra lệnh: “Trà!”
Tần Thư tiến lên vài bước, dâng chén trà vào tận tay hắn: “Thưa Đại thiếu gia, là trà Lão Quân Mi ạ.”
Lục Trạch nhấc nắp chén trà, thổi nhẹ lớp lá nổi trên mặt rồi nhấp một ngụm trà nóng, sau đó dặn dò nàng: “Gọi Đinh Vị vào đây mang bức thư này đi gửi.”
Nói xong, hắn lại ngước mắt nhìn Tần Thư, thấy ánh mắt nàng dù hướng về phía mình nhưng lại đặt ở khoảng không bên cạnh, bèn gõ nhẹ xuống mặt bàn, rồi nói với ý tứ sâu xa: “Cũng chỉ là một miếng ngọc Điền quý giá mà thôi, tuy là hiếm có thật đấy, nhưng đã là ngươi đích thân tới xin giùm thì thôi vậy, bảo con bé kia đứng lên đi.”
Tần Thư đang cầm bức thư trên tay, nghe thấy câu nói ấy thì tim bỗng hẫng đi một nhịp: Mình đã vào xin giùm từ bao giờ? Có câu nào là nói đỡ cho con bé kia đâu? Mình còn đang mong, sớm tống khứ nó ra khỏi viện tử này đi cho rảnh nợ ấy chứ…
Tần Thư bước ra khỏi cửa, bảo đám nha hoàn giải tán hết đi làm việc của mình, rồi sai người đi tìm hộ vệ Đinh Vị tới. Nàng trao bức thư cho hắn và dặn: “Đại thiếu gia dặn ngươi mang thư này đi gửi.”
Đinh Vị chừng hai mươi tuổi, lông mày rậm mắt to, tay đang cầm mấy quả sơn tra ăn dở. Hắn đón lấy bức thư, rồi quay đầu nhìn chằm chằm vào Tần Thư: “Gia bảo cô đích thân mang thư ra đây à?”
Tần Thư không hiểu đầu đuôi ra sao, chỉ là đưa một bức thư thôi mà, có gì quan trọng đâu. Nàng gật đầu rồi hỏi lại: “Có chỗ nào không ổn sao?”
Đinh Vị lắc đầu: “Chẳng có gì không ổn cả.” Vừa nói, hắn vừa xoay người nhét một miếng sơn tra vào miệng, lúng búng nói tiếp: “Mấy cô nàng mỹ nhân Giang Nam này đúng là có thủ đoạn khác biệt thật, Gia vậy mà cũng chịu cho nữ nhân vào thư phòng rồi.”
Tuy Lục Trạch đã nói là không trừng phạt nữa, nhưng Tần Thư vẫn sợ Lục Tụ lại gây thêm chuyện gì, liền nhân cái cớ này tự mình tới bẩm lại với Tam phu nhân, xin cho con bé ra khỏi viện tử. Bình thường với những nô tì phạm lỗi, Tam phu nhân từ trước đến nay đều phạt đánh ba mươi bản tử, nhưng nể tình đại thọ của Lão thái thái sắp đến, không tiện làm tổn hại hòa khí, nên mới gọi mẹ đẻ của con bé là bà tử Vương đến đón về nhà.
Con gái lớn của bà tử gả Vương cho ca ca của Tần Thư, vốn là chỗ thông gia với nhà họ Tần. Một tay của bà ta vặn chặt tai của Lục Tú, một tay vừa đánh vừa chửi: “Cái đồ hồ ly tinh ti tiện này, ngày thường đã vừa lười vừa ham ăn, vào phủ mấy tháng trời mới cầm được có năm tiền bạc mang về nhà. Nói mau, có phải mày lại mang tiền đi mua dầu chải tóc rồi không? Cái đồ tiện nhân nhà mày, có bôi thêm mấy cân phấn lên mặt thì cũng vẫn là thứ hàng chẳng đáng một xu mà thôi!”
(10 tiền = 1 lạng bạc)
Lục Tú mới mười hai mười ba tuổi, không dám chạy cũng chẳng dám kêu, chỉ biết để nước mắt tuôn rơi lã chã.
Tần Thư bực mình nói: “Vương ma ma, làm gì có ai lại mắng nhiếc con gái ruột của mình như thế? Nếu bà đã ghét bỏ con bé thì sinh nó ra làm gì? Tính tình nó vốn dĩ đã thô kệch, cho nó ra ngoài làm việc chưa chắc đã là chuyện không hay.”
Bà tử Vương ngượng nghịu chống chế: “Nó đã gọi tôi một tiếng mẹ thì tôi có quyền mắng nó. Cô nương ở trong phủ vốn là người có máu mặt, thế mà vừa rồi chẳng thấy nói đỡ cho Lục Tú lấy một lời. Chúng ta là chỗ thông gia, đáng lý ra phải đùm bọc và giúp đỡ lẫn nhau mới phải.”
Tần Thư bị bà ta làm cho tức nghẹn, nàng đứng khựng lại rồi cười lạnh: “Tôi đây là kẻ vô dụng, bà cứ tự đi mà tìm người có bản lĩnh khác đi. Tôi chỉ là một đứa con gái chưa xuất giá, giúp đỡ anh ca ca và tẩu tẩu mình đã là quá lắm rồi, chẳng có lý gì mà hạng mẹ già hay nô tỳ nhà nào cũng định bám lấy tôi mà sống cả.”
Nói xong, nàng giận đến mức quay người bỏ đi luôn. Bà tử Vương thấy nàng nổi giận thì vội vàng đuổi theo, vừa đi vừa tự tát nhẹ vào miệng mình: “Cái miệng này của tôi thối thật, cô nương đừng để bụng. Chỉ xin cô nương nể tình thân thích mà tìm cho Lục Tụ một công việc khác được không?”
Tần Thư chẳng thèm đoái hoài, rảo bước đi thật nhanh ra phía trước. Đến cửa góc, liền có bà tử chặn mẹ con nhà bà tử Vương lại không cho vào nữa: “Đã bị người ta đuổi ra rồi thì không được phép ra vào cửa nhị nữa đâu.”
(Cửa nhị: Cửa ngăn cách giữa tiền sảnh và khu vực sinh hoạt riêng tư bên trong của các gia đình quyền quý.)
Bà tử Vương tức đến phát điên lên được, giáng hai cái tát nảy lửa vào mặt Lục Tụ, đánh đến mức khóe miệng con bé chảy máu mà vẫn chưa hả giận: “Nếu mày quay lại được viện tử thì thôi, còn nếu không quay lại được thì chờ xem tao xử lý mày thế nào!”
Mấy bà tử gác cửa nhị thấy vậy liền lên tiếng mỉa mai: “Bà tuy là mẹ đẻ, có công sinh thành ra nó thật đấy, nhưng nó sinh ra đã là nô tài của Quốc công phủ này rồi. Bà muốn đánh chết nó thì cũng phải hỏi xem chủ tử có cho phép hay không đã chứ.”
Nói xong, mấy bà tử nọ cười rộ lên một tràng rồi đóng chặt cửa nhị lại.
Tần Thư tiến về phía Tĩnh Diệu Đường, còn chưa bước vào đã nghe thấy tiếng cười của chủ tử ở bên trong. Nhìn qua cửa sổ hiên, chỉ thấy Lục Trạch mặc một bộ áo bào màu trắng, nhẹ nhàng đung đưa chiếc quạt xếp, phong thái anh tuấn tiêu sái.
Nàng chậm rãi bước vào, đúng lúc thấy Ngọc cô nương đỏ mặt thẹn thùng chạy ra ngoài. Tần Thư vội vàng ngăn lại: “Ngọc cô nương, có chuyện gì vậy?”
Ngọc cô nương hứ một tiếng, rồi hất cằm chỉ chỉ vào bên trong: “Đám người bên trong kia, vốn là hàng bề trên mà lại cứ thích lôi ta ra làm trò cười, thật chẳng ra làm sao cả.” Nói xong, nàng ấy đẩy nhẹ Tần Thư một cái rồi chạy thẳng ra ngoài.
Lão thái thái nhìn qua cửa sổ thấy vậy liền cười bảo: “Bình nhi, ngươi vào đây đi, con bé đó là đang xấu hổ đấy thôi.”
Tần Thư mỉm cười bước vào, nhún người hành lễ rồi nói: “Lão thái thái đã trêu chọc gì Ngọc cô nương thế ạ? Vừa rồi con thấy dáng vẻ của cô nương cứ như sắp khóc đến nơi rồi.”
Lão thái thái chỉ tay vào chiếc hộp gỗ đàn hương bên cạnh, cười đáp: “Chắc là tại thứ này đây. Đây là một cặp mũ phượng điểm thuý cùng một chiếc quán buộc tóc bằng thanh ngọc hình trăng khuyết do Đại thiếu gia nhà con được ban thưởng. Ta định bụng đưa cặp mũ phượng kia cho biểu cô nương, ai dè Tam phu nhân nhà con lại cứ xán vào trêu ghẹo, khiến con bé thẹn quá không ngồi yên được nữa.”
Tam phu nhân kêu oan: “Lão thái thái, xem chừng người thật là thiên vị quá đỗi. Con chẳng qua chỉ nói một câu: ‘Cặp mũ phượng điểm thúy với chiếc quán buộc tóc bằng thanh ngọc kia vốn dĩ là một đôi, chi bằng đưa luôn chiếc quán thanh ngọc đó cho Tứ gia, chẳng phải là vẹn cả đôi đường sao’, chẳng lẽ nói vậy mà cũng đắc tội với con bé sao?”
Ngay lúc đó, Tam thiếu gia đang ngồi bên cạnh tiếp chuyện cũng cười góp lời: “Lão thái thái, vị biểu cô nương này sớm muộn gì chẳng là người nhà mình.”
Lão thái thái lại hiếm khi không phụ họa theo, bà chỉ nói: “Bọn trẻ hiện giờ vẫn còn nhỏ mà.”
Bà vừa v**t v* chiếc mũ phượng điểm thúy vừa bùi ngùi nói: “Lẽ ra ban nãy phải bảo con bé Ngọc đeo thử cho ta xem. Hồi ta bằng tuổi nó, cũng từng có một bộ trang sức thế này. Khi đó vừa nhận ban thưởng từ trong cung về, ta đã hớn hở trang điểm cho cha mẹ và huynh đệ trong nhà xem. Đứng dưới trời tuyết đêm trăng, được ánh đèn lồng lưu ly chiếu vào, lớp điểm thúy ấy lập tức trở nên lấp lánh rạng ngời. Miệng chim phượng ngậm những giọt ngọc rủ xuống, mỗi bước đi uyển chuyển nhẹ nhàng, con chim phượng ấy lại rung rinh trên mái tóc mây, thật là một món đồ cực kỳ quý phái.”
Mọi người đều biết Lão thái thái đang nhớ lại những chuyện cũ trong hầu phủ ngày trước, nên nhất thời ai nấy đều giữ im lặng. Chỉ có Lục Trạch là khép quạt lại, rồi chỉ tay về phía Tần Thư và nói: “Cháu thấy nha đầu này có vóc dáng khá giống với Ngọc nhi, hay là cứ để nàng đeo vào cho Lão thái thái xem thử xem sao.”
Lời này vừa thốt ra, không chỉ Tần Thư mà ngay cả Lão thái thái, Tam thiếu gia và Tam phu nhân đang ngồi trong hiên cũng đều giật mình kinh ngạc.
Tần Thư vội vàng thưa: “Lão thái thái, con cũng chỉ là một thân phận nha hoàn, đâu dám nhận ân huệ này, sợ là sẽ làm tổn phúc đức của con mất.”
Lão thái thái và Tam thiếu gia đều giữ im lặng không nói gì, chỉ có Tam phu nhân là nở nụ cười, nàng ta đứng dậy một tay cầm lấy chiếc mũ phượng điểm thuý, một tay kéo lấy tay Tần Thư: “Mau lại đây, mau lại đây nào, thử một chút thì có làm sao đâu? Chúng ta chưa từng thấy món đồ nào như thế này bao giờ, ngươi cứ đội vào cho chúng ta xem thử xem, liệu nó có đúng là quý báu và đẹp đẽ như lời đồn hay không?”
Tần Thư lùi lại phía sau: “Tam phu nhân, tuyệt đối không thể ạ, đây đâu phải món đồ bình thường…” Đây vốn là đồ ngự ban…
Lời còn chưa dứt, chiếc mũ phượng điểm thuý loan đã bị nàng ta ấn thẳng lên đầu nàng. Nhân lúc Tần Thư còn đang ngây người vì sững sờ, Tam phu nhân quan sát một hồi rồi cười nói: “Đúng là đẹp thật đấy.”
Nàng ta đẩy Tần Thư ra trước mặt mọi người, vừa cười vừa nói: “Lão thái thái nhìn xem, đúng thật là người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân. Ngày thường nha đầu này vốn là người trầm tĩnh nhất, giờ nhìn lại chẳng khác nào một mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành.”
Lục Trạch đưa mắt nhìn sang, thấy lông mày của nàng không tô mà đen như thúy liễu, môi chẳng điểm mà thắm tựa son hồng, làn da trắng ngần, đôi mắt trong veo như làn nước mùa thu. Thân hình nàng mảnh mai như nhành liễu, dẫu dung mạo cực kỳ diễm lệ nhưng tuyệt nhiên không chút phù hoa, trái lại còn toát lên vẻ ung dung và điềm tĩnh. Trên đầu nàng đội mũ phượng điểm thúy, những hàng trân châu rủ xuống lấp lánh, ánh sáng lưu chuyển rạng ngời, càng tôn thêm vài phần khí chất kiêu sa.
Lúc bấy giờ, một làn gió lướt nhẹ qua bên ngoài thủy các, khẽ lay động vạt áo vũ y như lông chim của nàng, khiến hắn bất chợt hoài niệm về mấy câu thơ:
“Phù dung chẳng sánh nét môi hồng,
Thủy điện hương bay ngọc thúy nồng.
Lệ sầu che quạt chờ quân tử,
Trăng sáng treo cao uổng mộng lòng.”
(Trích thơ của Vương Duy).