Ngoại Thất - Khúc Chử Miên
Chương 32: Kế hoãn binh
Hôm trước, Giang tiểu hầu có gửi tới một xấp sách, trong số đó có một cuốn thu thập bài văn mắng chửi Ôn Lăng tiên sinh thậm tệ.
Tần Thư cầm quyển sách lên đọc, lúc này mới biết vị Ôn Lăng tiên sinh kia tên thật là Từ Tác Ngô, vốn là Tri phủ Diêu An. Những điều khác thì nàng không nhìn ra được gì thêm, chỉ thấy đám môn đồ chính thống của cửa Khổng sân Trình mắng chửi ông ta vô cùng dữ dội.
“Chẳng mấy chốc, Xuân Hỷ đã xách hộp đồ ăn đi lên, cười nói: “Thưa cô nương, biết người buổi tối dùng bữa thanh đạm nên em chỉ bảo nhà bếp làm vài đĩa nhỏ mà thôi. Đây là một đĩa ngỗng Vân Lâm, một bát gà Yên Chi nướng đất vàng, một đĩa bánh tôm Kim Tiền, còn đĩa đậu phụ hạnh nhân này là người bên ngoài gửi vào, người nếm thử xem có vừa miệng không ạ?”
Tần Thư gật đầu, ăn liền một mạch hai bát lớn cơm gạo Bích Canh, khiến Xuân Hỷ đang hầu hạ bên cạnh phải kinh ngạc thốt lên: “Sao hôm nay cô nương lại dùng nhiều như vậy ạ?”
Tần Thư đặt đũa xuống, mỉm cười bảo: “Món ăn đầu bếp làm hôm nay rất vừa miệng.” Nói xong, nàng lấy một nắm tiền đồng từ trong hộp bên cạnh đưa cho Xuân Hỷ: “Bọn họ làm việc rất có tâm, ngươi mang chỗ này ban cho họ gọi là chút tiền trà nước đi.”
Nàng lại dặn dò Xuân Hỷ: “Ngươi bảo phòng bếp chuẩn bị sẵn rượu và đồ nhắm, lát nữa ra ngoài cửa đợi, hễ thấy đại thiếu gia về là truyền bọn họ dọn thức ăn lên ngay.”
Tần Thư ngồi trước đèn nến, tâm thần bất định, tim đập thình thịch liên hồi. Chờ khoảng chừng nửa canh giờ, nàng thấy Xuân Hỷ xách rượu thịt đi vào: “Thưa Cô nương, đại thiếu gia đã về rồi ạ.”
Nàng đứng dậy, phất tay truyền Xuân Hỷ lui xuống. Vừa đi đến bức bình phong, đã thấy Lục Trạch đẩy cửa bước vào.
Lục Trạch cởi bỏ áo choàng, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Tần Thư đang đứng cạnh ánh nến, từ từ nhún người hành lễ. Chẳng biết cánh cửa sổ nào chưa khép, một luồng gió lùa vào làm vài lọn tóc đen bay bay, chỉ thấy nàng mặc trên mình một bộ y phục màu hồng, đôi tay thanh mảnh vén lọn tóc ra sau vành tai.
Ngày thường thấy nàng, đa phần đều là dáng vẻ thanh khiết không tô điểm phấn son, y phục cũng thiên về sắc xanh thanh nhã, chẳng ngờ hôm nay diện một thân hồng y, quả thực là diễm lệ phi thường.
Lục Trạch đưa mắt nhìn tiểu nha đầu ấy, nhưng nàng lại cố ý tránh đi. Thấy trên bàn đã bày sẵn chén rượu, hắn khẽ cười: “Đã bày rượu ra rồi, sao còn chưa mau lại đây rót cho ta?”
Tần Thư mỉm cười, hai gò má đã sớm nhuộm một tầng ráng hồng. Nàng chậm rãi tiến lại gần, hai chiếc khuyên tai bằng bích ngọc đung đưa tựa như sóng nước mặt hồ đang gợn lăn tăn. Dưới ánh nến mờ ảo, đôi mày liễu càng thêm thanh tú, gương mặt bừng sáng như sắc xuân soi bóng đĩa bạc.
Lục Trạch sao có thể kìm lòng cho được, hắn liền vươn tay kéo mạnh Tần Thư vào lòng. Thoang thoảng nơi đầu mũi là một làn hương tựa như xạ mà chẳng phải xạ, khiến lòng hắn nhất thời rạo rực. Hắn khẽ nựng đầu mũi nàng, cười bảo: “Nha đầu, đây là nàng tự tay châm ngòi trêu chọc ta, chút nữa chớ có trách ta không biết xót thương nàng đấy nhé.”
Nói xong, hắn bế thốc Tần Thư lên, rồi sải bước tiến về phía giường nằm.
Tần Thư chẳng còn cách nào khác, đành phải vòng tay ôm lấy cổ Lục Trạch, miệng khẽ thốt lên: “Gia mau đặt ta xuống đi, chẳng phải đêm nay ngài phải khởi hành rồi sao, tuyệt đối đừng vì thiếp mà làm lỡ dở hành trình.”
Lục Trạch phất tay hạ màn che, khẽ cười: “Nếu ta làm Liễu Hạ Huệ, chẳng phải là phụ tấm lòng tốt của nàng sao?” Nói xong, hắn liền cởi bỏ lớp áo ngoài của Tần Thư, để lộ ra chiếc yếm màu xanh non, lớp lụa hơi lệch sang một bên, thấp thoáng b** ng*c trắng ngần như tuyết.
Lục Trạch cảm thấy nha đầu này hôm nay dường như chủ động chuyện giường chiếu hơn hẳn, chẳng giống ngày thường cứ nằm im lìm như một vật vô tri. Hắn không kìm lòng được mà trầm giọng gọi khẽ: “Tiểu kiều thê.”
Chỉ vừa gọi một tiếng, nàng đã giơ đôi tay ngọc ngà vòng qua cổ Lục Trạch, khuôn mặt phấn hồng mang chút x**n t*nh, e ấp yểu điệu: “Chỉ mong tình ý Gia dành cho thiếp, mãi luôn vẹn nguyên như giây phút này thì thật tốt biết bao.”
Lục Trạch thấy nàng sau một trận ốm mà hồi tâm chuyển ý, như thể đã hoàn toàn nghĩ thông suốt, lại nhìn bộ dạng tình động của nàng, trong lòng không khỏi dâng lên một luồng kh*** c*m vô tận.
Hắn không hề trả lời câu hỏi của Tần Thư, chỉ cúi người xuống hôn lên sau tai nàng.
Lục Trạch thấy toàn thân nàng ửng đỏ, bèn quẹt nhẹ lên sống mũi nàng: “Nha đầu này, nàng lại còn nóng lòng hơn cả ta, là nàng hầu hạ ta, hay là ta hầu hạ nàng đây?”
Những lời còn lại chưa kịp thốt ra thì đã bị Tần Thư đẩy sang một bên. Nàng xoay người áp lên trên, ánh mắt vừa mang vẻ phong tình, vừa rạng rỡ xuân sắc: “Đương nhiên là để thiếp… hầu hạ Gia rồi.”
Lục Trạch thấy hôm nay nàng bỗng dưng bạo dạn và chủ động như thế, vốn định mỉm cười để xem thử xem nha đầu này có thể bày ra chiêu trò hầu hạ gì đây.
Nào ngờ thấy Tần Thư cúi người tới gần, ngửi thấy mùi hương tựa như xạ hương mà cũng chẳng phải xạ hương càng lúc càng nồng đậm, hắn rốt cuộc cũng không thể kiềm chế thêm được nữa. Hắn chộp lấy đôi tay ngọc ngà ấy, xoay người áp chế ngược lại nàng: “Để ngày khác nàng hãy hầu hạ ta, còn hôm nay… cứ để ta hầu hạ nàng vậy.”
…..
Xuân Hỷ đứng đợi ngoài cửa, thấy tình hình ấy bèn kéo tiểu nha đầu rời đi, bảo rằng: “Chúng ta ra ngoài ngồi một lát, bên trong chắc còn lâu mới gọi chuẩn bị nước nóng đấy.”
Hai người bọn họ đi ra phía ngoài, xuống bếp bưng một đĩa điểm tâm rồi ngồi ăn dưới hành lang. Vừa ăn xong, lại uống thêm một chén trà nóng, thì thấy Giang quản sự từ bên ngoài đi vào.
Xuân Hỷ vội vàng tiến lên ngăn hắn ta lại: “Giang quản sự, đại nhân và cô nương lúc này đều đang không rảnh. Ngài có việc gì cần bẩm báo, xin hãy đợi đến sáng mai quay lại cho.”
Giang tiểu hầu từ nhỏ đã đi theo Lục Trạch, sau này tuy được phái về Nam Kinh trông coi cơ ngơi, nhưng hắn ta vẫn thừa hiểu tính cách của chủ tử. Một khi Gia đã định đoạt việc gì thì tuyệt đối không thay đổi, cũng chưa từng có ngoại lệ. Đã bảo đêm nay khởi hành về Tuyền Châu, tức là nhất định phải đi ngay trong đêm. Hắn ta nhíu mày đáp: “Ta có chuyện khẩn cấp, buộc phải bẩm báo với Gia ngay.”
Xuân Hỷ thừa hiểu, đây là chuyện bẩm báo về việc khởi hành về Tuyền Châu, nhưng hiện giờ có cho kẹo thì cô ấy cũng chẳng dám vào trong quấy rầy, đành phải nói thật: “Lúc nãy đại nhân trở về, cô nương bảo chúng tôi bưng rượu thịt vào, giờ này chắc hẳn đã đi nghỉ rồi. Giang tiểu quản sự, bên trong chưa gọi chúng tôi vào hầu hạ, thì chúng tôi tuyệt đối không dám làm phiền đâu.”
Giang tiểu hầu thoáng cái đã hiểu ra ngay. Hắn ta đứng dưới bậc thềm, cách cửa phòng chừng mười mấy bước chân. Theo lý mà nói thì chẳng nghe thấy gì cả, nhưng trớ trêu thay, những tiếng r*n r* kiều mị như có như không cứ thoang thoảng lọt vào tai, khiến sắc mặt của hắn ta lập tức trở nên trắng bệch.
Xuân Hỷ thấy sắc mặt của hắn ta thay đổi, liền hỏi: “Giang tiểu quản sự, nếu thực sự có việc gấp, lát nữa khi đại nhân và cô nương gọi tôi vào, thì tôi sẽ bẩm báo với bọn họ ngay.”
Giang tiểu hầu cố gắng thu lại vẻ hoảng hốt trên mặt lại, biết rõ tình hình này thì vạn lần không thể đi ngay được, hắn ta lắc đầu: “Không cần đâu, để sáng mai ta quay lại bẩm báo sau vậy.” Nói xong, hắn ta liền thất thần rời khỏi cửa.
Xuân Hỷ cùng tiểu nha đầu đưa mắt nhìn nhau đầy ngơ ngác. Cả hai đều cảm thấy hôm nay là lễ Vu Lan, sao mà hết người này đến người kia đều trở nên kỳ lạ thế này. Đầu tiên là cô nương, xưa nay chưa từng có chuyện người lại bày biện rượu thịt, trang điểm lộng lẫy chờ Gia trở về, sau đó đến lượt Giang tiểu quản sự này cũng hành xử lạ lùng không kém.
Hai người ngồi dưới hành lang không biết đã bao lâu, bỗng nghe thấy những tiếng động bên trong đã dứt. Xuân Hỷ dỏng tai lên nghe ngóng, chỉ nghe thấy tiếng hai người đang thủ thỉ tâm tình kề cận, chứ tuyệt nhiên không thấy tiếng gọi người bưng nước vào trong.
Tiểu nha đầu liền hỏi: “Xuân Hỷ tỷ tỷ, có cần bưng nước vào trong không ạ?”
Xuân Hỷ lắc đầu: “Chủ tử chưa gọi thì chúng ta không được tự tiện đi vào.”
Lục Trạch sau khi đã thỏa thuê phát tiết, lại thấy nha đầu kia đang tựa mình bên đầu giường. Nàng không còn vẻ uể oải và mất kiên nhẫn như mọi khi, mà trái lại còn đưa một bàn tay nắm lấy góc áo của Lục Trạch: “Gia mệt rồi sao?”
Lúc này, Tần Thư búi tóc lỏng lẻo, chỉ kéo chiếc chăn gấm màu xanh nước biển che hờ trước ngực. Nàng vốn có một đôi mắt trong veo như nước mùa thu, nay lại thêm vẻ tình tứ lả lơi, càng lộ rõ mười phần tư thái yểu điệu và quyến rũ.
Lục Trạch mỉm cười, định đưa tay bắt lấy đôi tay ngọc ngà của nàng, nào ngờ lại bị nàng né tránh. Nàng xoay người khoác vội chiếc áo rồi bước xuống giường.
Tần Thư nhìn hắn cười khẽ, nàng đi tới bàn rót hai chén rượu rồi đưa qua: “Trước kia khi còn ở trong viện tử, thiếp có nghe mấy bà tử sóc hoa cỏ nói rằng, những nhà tử tế bên ngoài khi chính thức thành thân, thì đêm tân hôn phu thê phải uống rượu giao bôi. Thân phận thiếp thấp hèn, vốn chẳng xứng với lễ tiết ấy. Đây là rượu gạo tự tay thiếp ủ, xin mời Gia cạn hết chén này.”
Lúc này tình ý đôi bên đang nồng đượm, Tần Thư đã nói vậy, Lục Trạch lẽ nào lại không đáp ứng. Hắn đón lấy chén rượu, thấy nàng hơi cúi đầu, bèn nói: “Nàng nếu đã thích những thứ này, đợi đến Tuyền Châu, ta sẽ bảo người sắp xếp chu tất là được. Ta cũng đã sai người quay về Nam Kinh để lo liệu giấy tờ văn thư rồi, đến lúc đó sẽ chính thức nạp nàng làm thiếp, mấy lễ tiết này có đáng là bao?”
Tần Thư nghe xong liền lộ rõ vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng, không dám tin vào tai mình: “Gia nói thật sao?”
Nàng lại tỏ vẻ lo lắng: “Lão thái thái từng nói, trước khi chủ mẫu về nhà thì không nên lập thiếp thất. Hay là cứ đợi đến mùa xuân sang năm, sau khi gia thành thân rồi hãy tính tiếp. Gia đối đãi với thiếp thâm tình hậu ý như thế này, thì thiếp đã mãn nguyện lắm rồi.”
Nói xong, nàng khẽ đẩy tay Lục Trạch: “Gia, đây là rượu đích thân thiếp ủ mà.”
Lục Trạch nương theo tay Tần Thư mà uống cạn một hơi. Rượu vừa chạm đầu lưỡi đã thấy một vị đắng chát xộc lên, nhưng nghe nói là do đích thân nàng ủ, nghĩ rằng tay nghề nàng chưa thạo nên mới có vị như vậy, hắn cũng chỉ nhíu mày một cái rồi lập tức uống cạn.
Nụ cười trên gương mặt của Tần Thư càng thêm rạng rỡ, nàng uống cạn ly rượu trong tay mình, rồi bất ngờ bị Lục Trạch kéo thốc lên giường.
Sau một hồi quấn quýt, Tần Thư thấy Lục Trạch đã chìm vào giấc ngủ sâu. Nàng xuống giường mặc y phục tử tế, rồi đứng bên cạnh đẩy khẽ vài cái, gọi thử: “Gia, gia ơi, hôm nay là lễ Vu Lan, bên ngoài đang náo nhiệt lắm, ngài đi xem cùng thiếp nhé.”
Thuốc của bà ni cô già kia đưa cho thực sự vô cùng hiệu quả, Lục Trạch hoàn toàn không có phản ứng gì. Tần Thư sợ mình hạ thuốc quá tay, bèn đưa tay thử hơi thở của hắn, thấy vẫn đều đặn và có lực thì mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng đi đến trước bàn trang điểm tẩy sạch lớp phấn son, rồi lấy từ trong một chiếc bình sứ ra chút cao dược bôi lên mặt. Thoắt cái, gương mặt nàng đã trở nên vàng vọt, thô ráp, trông chẳng khác nào một phụ nữ nông thôn ngoài bốn mươi tuổi.
Tần Thư thay một bộ y phục khác, rồi đứng ở cửa phòng dặn dò: “Hôm nay là lễ Vu Lan, bảo Giang tiểu quản sự chuẩn bị kiệu, chúng ta lên phố xem hội một chút. Ngươi đi nói với đám nha hoàn và bà tử trong phủ, hôm nay trừ những người ở lại trông coi, còn lại tất cả đều được thả cho ra ngoài xem hội trong vòng một canh giờ.”
Xuân Hỷ hỏi: “Cô nương, đại nhân cũng đi cùng ạ?”
Tần Thư lắc đầu: “Đại nhân hôm nay mệt rồi, không đi đâu. Ngươi mau đi gọi Giang tiểu hầu chuẩn bị kiệu đi, ta phải cầu xin gia mãi người mới cho phép ra ngoài chơi một canh giờ đấy. Đến giờ Hợi là phải về rồi, nếu đi muộn thì chẳng chơi bời được bao lâu đâu.”
Xuân Hỷ dù sao cũng còn trẻ, vốn tính ham vui nên khi nghe thấy vậy thì mừng rỡ ra mặt. Nàng vội vàng đi gọi Giang tiểu hầu, cũng không nói là theo ý của Tần Thư, mà chỉ bảo rằng đại nhân đã cho phép cô nương lên phố xem hội đêm nay, bảo hắn ta chuẩn bị kiệu.
Giang tiểu hầu chuẩn bị kiệu xong, thấy Tần Thư đội trên đầu mũ vành có màng che kín mặt. Nàng vén rèm kiệu lên rồi dặn dò hắn ta: “Giang tiểu quản sự, đại thiếu gia vừa mới đi ngủ, lúc ngài ấy về vẫn chưa dùng bữa gì. Ngươi dặn nhà bếp chuẩn bị sẵn, ngộ nhỡ lát nữa Gia có tỉnh giấc thì bảo người bưng cơm nước vào, khuyên ngài ấy dùng một chút. Cũng không cần sơn hào hải vị gì đâu, cứ món cháo cá dễ tiêu mà ta thường ăn là được.”
Lúc này, nàng cứ thong thả dặn dò từng chút một, dáng vẻ như thể toàn tâm toàn ý đều đặt hết lên người Lục Trạch, khiến người ta tuyệt đối không thể ngờ rằng chỉ một lát sau thôi là nàng đã cao chạy xa bay rồi.
Giang tiểu hầu khom người vâng lệnh, rồi nói với Tần Thư: “Trên phố hỗn loạn, tôi đã gọi mấy hộ vệ đi theo cô nương để tránh bị người ngoài va chạm rồi ạ.”
Tần Thư gật đầu, mỉm cười: “Ngươi sắp xếp thật chu đáo. Ta cũng chẳng đi lâu đâu, quá lắm là nửa canh giờ sẽ quay về thôi. Đại thiếu gia vốn bảo cùng đi với ta, nhưng rồi lại kêu mệt.” Nói xong, nàng liền dẫn theo hơn mười người gồm nha hoàn, bà tử cùng mấy tên hộ vệ, lên kiệu rời khỏi phủ.
Tần Thư cũng không tỏ ra vội vã, nàng thong thả dạo phố một lát. Cứ đi qua một cửa tiệm, nàng lại xuống kiệu mua một chiếc hoa đăng.
Khi đi ngang qua miếu Thổ Địa, thấy phía trước có một khoảng sân rộng, thợ thủ công nhỏ lẻ đứng chen chúc, hàng hóa đủ loại kiểu dáng buôn bán tấp nập. Tần Thư trông thấy cảnh ấy liền bảo phu kiệu hạ kiệu chờ ở một bên, rồi cười nói với đám nha hoà và bà tử đi theo: “Các ngươi cũng đi dạo một chút đi, đừng có chỉ biết đi theo ta mãi. Có điều phải cẩn thận, đừng đi một mình kẻo bị đám đông làm lạc mất, lại bị bọn lừa đảo bắt cóc đi đấy.”