Ngoại Thất - Khúc Chử Miên
Chương 21: Hoàng nương tử
Tần Thư thở dài: “Trong phủ đã trả lại khế ước cho con rồi, lần này xem như con đã được như ý nguyện. Còn về phần biểu ca, mối hôn sự này e là không thành được nữa, giờ con đành phải muối mặt đến cậy nhờ nương tử, mong người nể tình nghĩa bấy lâu mà thu nhận con.”
Hoàng nương tử cười lớn: “Định ở đây mà dỗ dành ta đấy à? Cái tâm tư của con bé nhà ngươi có bao giờ đặt vào việc thêu thùa đâu, chẳng qua chỉ coi nó là một đường kiếm tiền mà thôi. Hơn nữa, lão thái thái nhà các người thương ngươi như thế, cho dù ngươi có xuất phủ thì bà ấy cũng sẽ sắp xếp chu tất cho ngươi, việc gì phải đến chỗ ta để chắt bóp dăm ba đồng tiền lẻ này?”
Tần Thư lắc đầu, nụ cười trên môi cũng vụt tắt: “Nương tử là người minh bạch, lẽ nào lại không nhìn ra những điều con nói lúc này rốt cuộc là thật hay giả sao?”
Lúc này Hoàng nương tử mới thực sự tin lời nàng nói, bà ôn tồn trò chuyện với nàng: “Chỗ ta đúng là đang thiếu người, con mà muốn tới thì ta đương nhiên chỉ có vui mừng thôi. Chẳng bàn đến việc làm thêu thùa, chỉ riêng việc có con ở cạnh làm bạn với ta thôi đã là tốt lắm rồi. Hiện tại, chỗ ta mới nhận mấy nha đầu chưa có chút kiến thức cơ bản nào, đều phải dạy lại từ đầu, nếu con đến giúp thì ta sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều.” Hai người vốn dĩ đã hợp tính nhau, Hoàng nương tử lại hỏi thêm nhiều chuyện, Tần Thư cũng đành phải hé lộ một chút nội tình: “Lão thái thái vốn có ý định để con đi hầu hạ Đại thiếu gia, chỉ là con không cam lòng, sau đó lại lỡ đắc tội với ngài ấy nên mới bị đuổi ra khỏi phủ ạ.”
Hoàng nương tử nghe xong, không khỏi nhìn Tần Thư với ánh mắt nể trọng hơn vài phần. Bà bảo nàng cứ yên tâm, chỉ cần dựa vào đôi bàn tay và tay nghề của chính mình thì chẳng bao giờ lo chết đói.
Mọi chuyện được định liệu như thế. Đợi Hoàng nương tử dọn dẹp xong phòng ốc, bà liền bảo Tần Thư chuyển tới ở. Tiền công mỗi tháng không tính theo mức cố định mà làm bao nhiêu tính bấy nhiêu, bán được bao nhiêu thì hưởng phần bấy nhiêu theo lối chia hoa hồng. Cách sắp xếp này rõ ràng là bà đang vô cùng chiếu cố Tần Thư.
Bà ấy còn giữ Tần Thư ở lại ăn cơm tối, ăn xong thì nhờ Hoa lão bá đưa nàng về nhà.
Lúc về đến nhà, cả gia đình đang ngồi hóng mát ở ngoài sân. Tẩu tử bưng một bát nước đưa cho nàng rồi hỏi: “Muội đi đâu mà về muộn vậy?”
Tần Thư cũng không giấu giếm họ: “Đầu tiên muội qua nhà Từ tẩu tử, sau đó có ghé thăm Hoàng nương tử. Muội đã bàn kỹ với Hoàng nương tử rồi, đợi vài ngày nữa bên đó dọn dẹp xong phòng ốc, thì muội sẽ chuyển qua tiệm thêu của bà ấy để làm việc.”
Ca ca của nàng lên tiếng: “Có làm thêu thùa thì làm ngay tại nhà là được rồi, sao lại còn phải dọn ra ngoài ở? Hơn nữa, muội vừa mới rời phủ về nhà mà đã lại dọn đi ngay, chẳng phải là để thiên hạ chọc vào xương sống của ta, nói ta đến cả muội muội ruột cũng không nuôi nổi hay sao?”
Mặc dù Tần Thư với những người này là người thân, nhưng đã nhiều năm không sống cùng nhau nên bản thân nàng cảm thấy rất không quen. Thêm vào đó, nhà chỉ có ba gian phòng: một gian cho ca ca và tẩu tử ở, một gian đặt máy dệt, một gian dành cho mẹ Tần, ngay cả nhà bếp cũng chỉ là một cái lán dựng tạm ngoài sân, hoàn toàn không có phòng dư dả.
Hơn nữa, nàng đến chỗ Hoàng nương tử làm việc cũng là muốn học hỏi thêm từ bà, biết đâu sau này có thể tự mình mở tiệm thêu riêng. Việc đi đi về về vào buổi tối như thế này thật sự không an toàn chút nào.
Tần Thư liền nói: “Huynh không cần phải nói những lời như vậy, huynh muội chúng ta có bao giờ khách sáo thế đâu. Chẳng lẽ cứ dọn ra ngoài ở thì không còn là huynh muội ruột thịt một nhà nữa sao? Đều ở trong thành Nam Kinh cả, muội có về nhà cũng chỉ mất chưa đầy nửa canh giờ, làm gì đến mức để người ta phải lời ra tiếng vào chứ?”
Ca ca nói lý không lại với Tần Thư, đành quay sang nhìn mẹ Trần: “Mẹ, mẹ nói muội muội đi xem nào, chuyện khác thì thôi đi, giờ khó khăn lắm cả nhà mới được đoàn tụ, tự dưng muội ấy lại đòi dọn ra ngoài ở làm gì?”
Mẹ Tần nhìn nàng, rồi lại nhìn ca ca của nàng, bắt đầu nói theo kiểu nước đôi: “Tính tình của muội muội con thế nào chẳng lẽ con không biết? Lời ta nói có bao giờ có trọng lượng đâu? Cái nhà này vốn dĩ xưa nay đều nghe theo ý nó, chúng ta luận về kiến thức thì vốn cũng chẳng bằng được nó.” Lời này mới khiến ca ca nàng chịu im miệng.
Mọi người cùng ngồi hóng mát ngoài sân, Tần Thư bế bé Bảo Nhi rồi kể chuyện cho bé nghe: “Bốn thầy trò cùng nhau đi về phía Tây, đi đến một nơi gọi là núi Bạch Hổ. Ở nơi này có một con yêu quái cư ngụ, tên là Bạch Cốt Tinh. Một ngày nọ, con Bạch Cốt Tinh này biến hóa thành hình dáng của một cô thôn nữ…”
Mẹ Tần vốn là người hay nhiều lời, thế nhưng tối nay bà lại chẳng nói chẳng rằng, cứ nghiêng đầu mà ngủ gà ngủ gật. Ngay cả bé Bảo Nhi cũng thấy lạ: “Tổ mẫu ơi, cô cô đang kể chuyện ba lần đánh Bạch Cốt Tinh mà, sao bà lại không nghe?”
Mẹ Tần lấp l**m một câu: “Bà vẫn đang nghe đây, nhiều muỗi quá…”
Đêm đầu tiên mới về, Tần Thư ngủ chung với mẹ, nhưng nàng thấy không quen chút nào. Đến tối nay, Tần Thư nhất quyết không chịu ngủ chung nữa, nàng ra gian phòng đặt máy dệt dựng tạm một cái giường rồi ôm chăn mền qua đó.
Mẹ Tần tặc lưỡi, cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ đành dặn dò con gái hết lời: “Phải đóng kỹ cửa sổ vào đấy, đừng để cho rắn bò được vào nhà.”
Tần Thư vừa trải lại giường chiếu vừa hỏi: “Mẹ sao thế ạ? Ai lại chọc giận mẹ rồi mà sao con nghe giọng mẹ có vẻ chua chát thế?”
Mẹ Tần thở dài một tiếng: “Còn không phải tại dì Phan của con sao. Hôm nay mẹ qua nhà bà ấy, mới chỉ kịp nói một câu là con đã về nhà thôi chứ chưa kịp nói gì thêm, thế mà dì Phan của con đã vội khoe là đang lo liệu hôn sự cho biểu ca của con rồi. Nghe đâu là con gái của chủ tiệm tơ lụa, kém con hai tuổi. Chiều nay mẹ bế Bảo Nhi đi vòng qua đấy xem thử, thấy con bé đó đang phụ việc ở cửa hàng, người ngợm cứ gầy như giá đỗ ấy, làm sao mà bì được với con.”
Tần Thư nghe xong lời này thì bật cười: “Trong mắt mẹ thì ai mà chẳng không bằng con. Dì Phan không đồng ý cũng là lẽ thường tình thôi, chuyện này cứ thế mà bỏ qua đi ạ. Mẹ cứ nhờ bà mai tìm mối khác xem sao, con cũng chẳng quan trọng người ta có tiền hay không, chỉ cần nhân phẩm tốt, diện mạo đoan chính, tuổi tác tương xứng, mà nhà ít người là tốt nhất ạ.”
Mẹ Tần gật đầu: “Cũng đành vậy thôi, chỉ là tiếc cho cái tình nghĩa thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên của con với biểu ca.”
Cuộc trò chuyện kết thúc, ai nấy đều về phòng nghỉ ngơi. Ở nhà thêm một ngày nữa thì Hoàng nương tử sai lão Hoa sang nhắn: “Bà chủ nhà tôi bảo tôi thưa với cô nương là phòng ốc đã dọn dẹp xong xuôi cả rồi, nếu hôm nay cô nương thấy thuận tiện thì chuyển qua đó luôn.”
Ca ca và tẩu tử của Tần Thư đẩy xe ba gác đến, chuyển sang cho nàng không ít chăn đệm mới may.
Hoàng nương tử thấy vậy, liền kéo tay Tần Thư nhỏ giọng nói: “Ca ca của con đúng là có lương tâm, biết thương xót cho muội muội đấy.”
Tần Thư chỉ mỉm cười không đáp, bởi nàng hiểu rõ để hoàn toàn tin tưởng một người là chuyện vô cùng khó khăn. Số bạc hơn một trăm lượng tích góp bấy lâu nay nàng đều tự mình cất giữ, cộng thêm năm trăm lượng lão thái thái ban thưởng, tính ra trong tay cũng đã có hơn sáu trăm lượng rồi.
Trên đời này, dựa dẫm vào bất kỳ ai cũng chẳng hề chắc chắn, chỉ khi có tiền bạc phòng thân, bản thân mình mới là chỗ dựa vững chãi nhất.
Ngay ngày đầu dọn vào, Tần Thư đã cầm lấy kim chỉ và bắt đầu làm lụng. Đến tối, nàng lại ở bên chỉ điểm cho đám tiểu nha đầu, dạy chúng những kỹ thuật cơ bản từ cách chọn kim đến dùng chỉ.
Gần đến giờ đi ngủ thì trời đổ cơn mưa lớn. Vì là đêm đầu tiên nên hôm nay Hoàng nương tử ngủ cùng một chỗ với nàng, bà ấy mỉm cười hỏi: “Con đã ra khỏi đó rồi, sao cả ngày hôm nay trông cứ bồn chồn lo lắng thế?”
Tần Thư đẩy chăn ngồi dậy, chỉ cảm thấy trong người muộn phiền nóng nảy: “Con cảm thấy không khỏe, cứ luôn cảm giác như sắp có chuyện gì đó xảy ra vậy.”
Hoàng nương tử mỉm cười: “Chuyện này con cứ yên tâm, trong viện nhà ta có nuôi hai con chó lớn, vô cùng tinh khôn, mấy tên kẻ trộm vặt vãnh chắc chắn không lẻn vào được đâu.”
Tần Thư gật đầu rồi mơ màng thiếp đi, nào ngờ giữa đêm khuya lại bị một tràng tiếng đập cửa dồn dập làm cho kinh tỉnh.
Lúc này, cơn mưa tầm tã trút xuống dày đặc, người trong cả căn nhà đều bị đánh thức. Phu thê nhà Hoa bà bà, bên cạnh đó là mấy vị học trò đang lưu trú tại chỗ của Hoàng nương tử, tất cả đều khoác thêm y phục rồi trở dậy xem xét.
Hoàng nương tử cùng Tần Thư ngủ ở gian sau nên nghe thấy muộn nhất, hai người vội vàng châm đèn, khoác thêm y phục rồi trở dậy hỏi: “Kẻ nào lại đập cửa ngoài kia thế?”
Hoa bà bà che ô, một bên vai áo đã bị nước mưa làm cho ướt đẫm, đáp: “Lão thân cũng không rõ, họ chẳng nói là tìm ai, cứ nhất mực đập cửa thôi. Lão thân có ghé mắt qua khe cửa nhìn thử, thấy có vài người đàn ông trẻ tuổi mặc áo mưa, người cầm đầu đứng ở cửa, có người che ô cho, đôi mắt phượng, chân mày kiếm, dáng vẻ không giận mà uy. Nhìn trang phục trên người hắn, hẳn là không giàu sang thì cũng quyền quý, chẳng giống hạng cướp bóc chút nào.”
Nghe đến đôi mắt phượng và hàng chân mày kiếm, lòng Tần Thư bỗng thắt lại.
Hoàng nương tử suy nghĩ một lát, liền gọi Hoa lão bá ra cửa sau dặn dò: “Lão bá hãy đi tìm Vương nha dịch ở phố sau đến đây, cứ bảo nhà chúng ta gặp phải kẻ trộm.” Nói xong, bà lại lấy từ trong túi tiền ra một đĩnh bạc đưa cho lão bá mang theo.
Bà ấy lại bước vài bước đến trước cửa, cất giọng rành rọt: “Chẳng hay vị khách nhân bên ngoài là ai? Đây là nhà của tú nương Hoàng nương tử, liệu có phải các vị đã tìm nhầm chỗ rồi không?”
Bên ngoài liền có người đáp lại: “Không nhầm đâu, nơi chúng ta tìm chính là nhà của Hoàng nương tử.”
Tần Thư vịnh tay vào hàng cột bên cạnh, vừa nghe thấy giọng nói này, sắc mặt nàng lập tức trắng bệch đi trong nháy mắt. Tần Thư nhận ra giọng nói này, đó là Đinh Vị, hộ vệ thân tín luôn như hình với bóng của Lục Trạch.
Hoàng nương tử liếc nhìn Tần Thư, trong lòng cũng đã đoán ra được đôi ba phần, bà liền nói vọng ra ngoài: “Xin hỏi các vị muốn tìm ai? Mời ngày mai quay lại cho, giờ đã là đêm khuya nên không tiện mở cửa tiếp khách.”
Đinh Vị đứng bên ngoài liếc nhìn sắc mặt chủ tử nhà mình một cái, rồi lớn tiếng nói: “Người chúng tôi cần tìm đang ở bên trong, mau chóng mở cửa ra, bằng không chúng tôi sẽ phá cửa xông vào.”
Hoàng nương tử nghiến răng rồi nhìn sang Tần Thư, thấy nàng chậm rãi bước tới: “Nương tử, e rằng họ đến tìm con. Chuyện này vốn là việc của riêng con, không nên để liên lụy đến mọi người ạ.”
Nói xong, nàng định đưa tay ra mở cửa, nhưng Hoàng nương tử đã ngăn lại: “Con đừng đi, con đã chuộc thân ra ngoài rồi, giờ đã là dân lành.”
Tần Thư lắc đầu, nàng nói với Hoàng nương tử: “Chỉ e hôm nay không mở cửa thì chuyện này chẳng thể kết thúc được.” Dứt lời, nàng liền rút then cài rồi đẩy mạnh cánh cửa lớn. Ngay lập tức, gió mưa tạt thẳng vào mặt.
Lục Trạch đứng ở cửa, đôi môi nở nụ cười như có như không, hắn đưa tay ra phía trước rồi nói với Tần Thư: “Đi thôi, thuyền đang đợi ở bến rồi, đừng để lỡ giờ khởi hành.”
Giọng điệu của hắn thản nhiên và bình thường, cứ như thể hai người vốn tâm đầu ý hợp, đã bàn bạc kỹ lưỡng với nhau từ trước vậy. Tần Thư không biết là do gió mưa lạnh lẽo, hay vì điều gì khác, mà khiến nàng không kìm được cơn run rẩy khắp người.
Đầu óc của Tần Thư đang trong trạng thái hỗn loạn, cuộc sống yên ổn mà nàng dày công sắp đặt đều đã tan thành mây khói. Trong phút chốc, một cảm giác trống rỗng hư vô trào dâng trong lòng. Nàng ngẩng đầu nhìn Lục Trạch, chưa kịp cất lời thì hai hàng lệ trong vắt đã tuôn rơi: “Mỹ nhân trong thiên hạ nhiều như vậy, cao thấp béo gầy đều đủ cả, hạng tuyệt sắc nào mà ngài chẳng có. Xin ngài hãy coi như làm việc thiện một lần, làm ơn buông tha cho tôi đi.”
Lục Trạch chẳng hề tỏ vẻ giận dữ, hắn rút từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt Tần Thư, rồi mỉm cười nói: “Xem ra là ngủ đến lú lẫn rồi nên mới nói lời mê sảng như vậy. Hay là, nàng vẫn còn đang giận ta?”
Ngày trước khi Lục Trạch lạnh mặt, Tần Thư vốn không hề sợ hãi, nhưng hôm nay thấy hắn cười thế này, trái lại khiến nàng cảm thấy rùng mình ớn lạnh, bất giác lùi lại một bước: “Không, tôi không muốn, tôi không muốn…”
Nàng chưa kịp lùi lại được hai bước đã bị Lục Trạch kéo mạnh vào lòng. Trong lúc nàng còn đang định vùng vẫy chống cự, hắn đã giáng một cú chặt vào gáy, khiến nàng lập tức ngất lịm đi, chẳng còn biết gì nữa.