Kinh triệu phủ doãn Lữ Lương không ngờ đã đến lúc bãi nha môn mà mình còn bị gọi ra xử án.

Hắn vốn muốn sai nha dịch đuổi người về, hẹn ngày mai hãy đến, nhưng sư gia lại ghé sát tai hắn, nói nhỏ: “Người đến báo quan là tú bà của Túy Hồng Lâu.”

Lữ Lương nghe vậy chỉ thấy bẩn tai: “Kẻ làm nghề buôn da bán thịt thì đến đây báo quan cái gì, đuổi đi, đuổi đi.”

Sư gia vẻ mặt đầy thâm ý: “Đại nhân, không thể đuổi. Tú bà của Túy Hồng Lâu là vì nữ nhi của Lễ bộ Tống thị lang mà đến báo quan.”

Lữ Lương lập tức biến sắc: “Nữ nhi của Thị lang sao lại dính dáng đến đám người chốn lầu xanh?”

Sư gia thuật lại đầu đuôi những gì vừa nghe ngóng được, rồi bổ sung thêm: “Tên Lý Thao đã nh.ụ.c m.ạ Tống tiểu thư vốn là một tiểu lại trong nha môn ta. Hơn nữa...”

Lữ Lương trực giác thấy có điều chẳng lành, hỏi: “Hơn nữa cái gì?”

Sư gia mặt đầy khổ sở: “Hơn nữa cái tên Lý Thao kia vốn không đủ tư cách làm tiểu lại ở nha môn ta, là ngài đã phá lệ bổ dụng hắn.”

Lữ Lương có chút không tự nhiên. Lời sư gia nói thật súc tích, thực chất Lý Thao kia đã đút tiền cho Lữ Lương nên mới được chen chân vào làm tiểu lại ở Kinh triệu phủ.

Lữ Lương vuốt râu, bực dọc nói: “Đây là chuyện quái quỷ gì thế này!”

Hắn và Tống thị lang cùng làm quan trong triều, ngày ngày chạm mặt, nay chuyện xấu hổ của nữ nhi Tống thị lang lại rơi vào tay hắn, nếu hắn không xử nặng thì không xong. Nhưng Lý Thao từng hối lộ hắn, vạn nhất khi luận tội quá nặng, Lý Thao trong lúc quẫn bách lại khai ra chuyện hối lộ thì biết làm sao? Sư gia nói: “Tống thị lang đang vội vã chạy đến đây, chuyện này gây ra động tĩnh không nhỏ, dù ngài có muốn giấu cũng không giấu nổi, chi bằng phải sớm quyết định.”

Lữ Lương suy tính một lát rồi hỏi: “Nhà tên Lý Thao kia còn những ai?”

Sư gia đáp: “Cha mẹ còn cả, có vợ có con.”

Lữ Lương nghe vậy càng thêm phiền não, hắn nhanh ch.óng cân nhắc lợi hại, rồi nói: “Đi, đưa cho người nhà Lý Thao ít bạc, sau đó bịt miệng Lý Thao tống vào ngục, rồi thì...”

Lữ Lương làm động tác cứa cổ.

Lễ bộ thị lang so với một tiểu lại nha môn, đương nhiên Lễ bộ thị lang quan trọng hơn nhiều. Cái tên Lý Thao kia c.h.ế.t thì c.h.ế.t đi, ai bảo hắn trêu chọc ai không trêu, lại đụng ngay vào nữ nhi của Lễ bộ thị lang, coi như mạng hắn đã tận ở đây.

Sư gia hiểu rõ tác phong của Lữ Lương, cúi đầu lui ra ngoài.

Khi Tống thị lang bừng bừng lửa giận chạy đến nơi thì Lý Thao đã trở thành một cái xác không hồn, còn tú bà của Túy Hồng Lâu thì vừa chịu mấy gậy, đang nằm bò dưới đất kêu oai oái không ngừng.

Lữ Lương mỉm cười chắp tay chào Tống thị lang, rồi mang vẻ mặt đầy hổ thẹn nói: “Là bản quan thất trách, không trông giữ tên Lý Thao cẩn thận, để hắn sợ tội tự tận trong ngục rồi. Bây giờ thật khó mà mở công đường lấy chứng cứ.”

Đều là đồng liêu làm quan với nhau, Tống thị lang sao lại không biết tính nết của Lữ Lương, biết rõ đây là g.i.ế.c người diệt khẩu, cũng hiểu rằng Lý Thao c.h.ế.t rồi thì đối với Tống phủ cũng là một chuyện tốt.

Tống thị lang im lặng ra hiệu cho người dưới dâng lên một chiếc hộp nhỏ, chắp tay nói: “Lữ đại nhân phá án vất vả rồi!”

Sư gia đứng sau lưng Lữ Lương lặng lẽ nhận lấy chiếc hộp.

Lữ Lương nói: “Còn mụ tú bà ngoài kia, lúc nãy hành hình thì cứ luôn kêu oan, ta đã hỏi rõ rồi, quả thực không liên quan đến Túy Hồng Lâu, ta cũng không tiện xử lý.”

Ý trong lời này là Lữ Lương hắn đã giải quyết xong tên Lý Thao, còn mụ tú bà bên ngoài kia hắn sẽ không nhúng tay vào nữa, sống hay c.h.ế.t đều tùy Tống thị lang tự mình định đoạt.

Trong mắt Tống thị lang loé lên một tia sát ý, Lữ Lương thấy vậy liền nhắc nhở: “Hạng người dưới đáy xã hội này, vốn dĩ cũng chẳng sao, chỉ là khách khứa trong lầu của mụ ta quá nhiều, nếu chuyện này làm quá tay, đối với danh tiết của Tống tiểu thư cũng không tốt.”

Tống thị lang nghe đã hiểu, trong tay tú bà quản lý quá nhiều người, quen biết cũng quá nhiều, vả lại đều là hạng người thô tục. Nếu lão muốn làm một lần cho xong hết, thì chỉ có cách g.i.ế.c sạch những kẻ biết sự thật, nhưng điều này rõ ràng là không thể, chỉ g.i.ế.c mỗi mụ tú bà thì trái lại càng không hay.

Tống thị lang nén giận trong lòng, cứng mặt nói với Lữ Lương: “Lữ đại nhân nói phải.”

Lữ Lương nhường lối: “Tống tiểu thư đang nghỉ ngơi trong nha môn, nàng ta chịu kinh hãi lớn, tinh thần có chút không ổn, Tống thị lang mau vào xem sao.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tống thị lang kìm nén cơn giận đầy bụng, cùng Lữ Lương đi đến một gian sương phòng. Lữ Lương biết ý biết tứ, lặng lẽ lui ra, nhường không gian cho hai cha con họ.

Sư gia cũng đi theo sau, hé mở chiếc hộp nhỏ ra một khe hở, bên trong xếp đầy ngân phiếu, Lữ Lương không kìm được nở một nụ cười.

Mà cơn giận của Tống thị lang ngay khoảnh khắc nhìn thấy Tống Cẩm Nhi đã không thể nhịn thêm được nữa.

Tống Cẩm Nhi mặc bộ nam trang rách nát thê t.h.ả.m, bên ngoài khoác tạm chiếc áo sa mỏng của nữ t.ử lầu xanh để che thân, đầu tóc cũng rối bời.

Tống Cẩm Nhi vừa thấy Tống thị lang, trong lòng lập tức dâng lên nỗi tủi thân, nàng ta vẫn nhớ lúc mình còn mang danh tài nữ, Tống thị lang đã đối tốt với mình thế nào, nhưng lại quên mất cái danh đạo thơ của nàng ta đã truyền khắp giới văn nhân Thịnh Kinh.

Tống Cẩm Nhi rơm rớm nước mắt bước nhanh tới, rụt rè gọi: “Phụ thân.”

Lời còn chưa dứt, một cái tát đã giáng xuống.

Tống thị lang giận đến cực điểm, cái tát này dùng hết sức bình sinh, Tống Cẩm Nhi không kịp đề phòng bị đ.á.n.h ngã nhào xuống đất, má trái đau đến tê dại, trước mắt tối sầm lại.

Tống thị lang tức đến mức da mặt run rẩy khi nói: “Nghịch nữ! Ngươi gây ra họa lớn thế này, ngươi không hủy hoại Tống phủ thì không cam lòng hay sao?”

Tống Cẩm Nhi bị đ.á.n.h đến ngây dại, trong miệng nồng nặc mùi m.á.u, nàng ta khóc không ra hơi: “Phụ thân, con mới là người bị hại mà!”

Tống thị lang nghe câu này, chẳng những không nguôi giận mà trái lại càng thêm phẫn nộ, nếu không phải Tống Cẩm Nhi đang ngã gục dưới đất, e là lại thêm một cái tát nữa: “Ai cho ngươi gan đó! Để ngươi chui lỗ ch.ó ra ngoài đi chơi lầu xanh?”

Tống Cẩm Nhi không dám cãi lại nữa, chỉ biết vùi đầu khóc, nàng ta từng nghĩ sẽ làm Tống thị lang nổi giận, nhưng không ngờ phụ thân lại tức giận đến mức này.

Thế nhưng Tống Cẩm Nhi càng không ngờ rằng, cái tát này mới chỉ là sự khởi đầu.

Tống thị lang bừng bừng lửa giận, sai các bà t.ử kìm kẹp Tống Cẩm Nhi, lôi nàng ta lên xe ngựa, thừa lúc đêm tối đi thẳng về Tống phủ.

Xe ngựa dừng lại trong phủ, Tống Cẩm Nhi mặt cắt không còn giọt m.á.u bước xuống, đón chờ nàng ta lại là một hòn đá đập thẳng vào đầu.

Tống Cẩm Nhi hét lên một tiếng, sờ lên trán, chỗ đó nhanh ch.óng sưng lên một cục lớn.

Lưu di nương, người cũng có nữ nhi trong phủ, xông tới mắng xối xả vào mặt Tống Cẩm Nhi: “Cái đồ đê tiện không biết xấu hổ này! Tại sao ngươi không c.h.ế.t quách ở bên ngoài đi!”

Dáng vẻ điên cuồng của Lưu di nương dọa Tống Cẩm Nhi sợ hãi lùi liên tiếp, nếu không có thị nữ ngăn cản, e là Lưu di nương đã xông lên cào nát mặt Tống Cẩm Nhi rồi.

Tống thị lang thấy cảnh này liền quát: “Đưa nàng ta xuống cho ta!”

Tống Cẩm Nhi còn tưởng là đưa Lưu di nương xuống, không ngờ hai bà t.ử lại kìm kẹp lấy nàng ta, lôi tuột vào một tiểu viện.

Đến nơi, Tống Cẩm Nhi bị bà t.ử đẩy ngã nhào xuống đất.

"Rầm" một tiếng, cánh cửa bị bọn họ đóng c.h.ặ.t lại.

Tống Cẩm Nhi vội vàng đứng dậy đập cửa: “Thả ta ra! Tại sao lại nhốt ta! Cứu mạng với!”

“Tam tiểu thư.”

Một giọng nói cứng nhắc, âm u vang lên sau lưng Tống Cẩm Nhi.

Tống Cẩm Nhi quay đầu lại nhìn, đó chính là Tề ma ma mà nàng ta vừa sợ hãi vừa quen thuộc.

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

Thế nhưng lần này, thứ Tề ma ma cầm trong tay không phải là thước kẻ, mà là một ngọn nến.

Ánh nến bập bùng, khuôn mặt Tề ma ma lúc ẩn lúc hiện trong bóng tối.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngô Hoàng Vạn Tuế - Chương 62 | Đọc truyện chữ