Bệnh đến như núi lở, bệnh đi như kéo kén, huống hồ Tống Cẩm Nhi mấy ngày nay dẫu đang mang bệnh vẫn bị Tề ma ma xách dậy học quy củ, cả ngày trôi qua, tự nhiên là sức cùng lực kiệt.

Giữa đêm đen, Phương di nương không còn giữ vẻ dịu dàng như xưa, gương mặt bà u ám đáng sợ, trong mắt lóe lên tia sáng như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.

Tống Cẩm Nhi giọng khàn đặc gọi lớn: “Di nương, người buông con ra! Người điên rồi sao?”

Phương di nương từ trong cổ họng cũng phát ra những âm thanh kinh hãi: “Ngươi không phải con gái ta, ngươi trả con gái lại cho ta!”

Tống Cẩm Nhi nghe thấy lời này, thân hình tức khắc cứng đờ không nhúc nhích.

Sao Phương di nương lại biết được? Trong lúc nàng ta còn đang ngẩn người, Phương di nương một tay bóp c.h.ặ.t mặt nàng ta, tay kia bưng bát nước t.h.u.ố.c định đổ thẳng vào miệng Tống Cẩm Nhi.

Tống Cẩm Nhi không kịp phòng bị bị đổ đầy một miệng, một mùi tro nhang nồng nặc xộc lên khoang miệng, khiến nàng ta buồn nôn đến mức muốn ngất đi.

Nàng ta dùng hết sức bình sinh vùng vẫy, nhưng sức mạnh của một người mẫu thân là vô tận.

Phương di nương sợ rằng nếu người khác biết được thân xác Tống Cẩm Nhi bị yêu nghiệt chiếm giữ, họ sẽ đem thiêu c.h.ế.t nàng ta, như vậy thì Cẩm Nhi của bà sẽ vĩnh viễn không trở về được nữa.

Thế là bà lén lút tìm đến một đạo sĩ, lão ta đưa cho bà mấy lá bùa vàng, bảo bà đốt đi rồi hòa vào nước cho Tống Cẩm Nhi uống, đến lúc đó yêu nghiệt sẽ lui tán, Cẩm Nhi của bà có thể quay về.

Bát nước bùa này trong lúc Tống Cẩm Nhi không ngừng giãy giụa đã đổ mất một nửa, tưới vào người một nửa, chăn nệm đều ướt đẫm.

Để ngăn Tống Cẩm Nhi nôn ra, Phương di nương còn bịt c.h.ặ.t miệng nàng ta, một lát sau, xác nhận đã nuốt xuống hết mới buông tay.

Bà đầy vẻ mong chờ nhìn chằm chằm Tống Cẩm Nhi.

Sau khi thoát khỏi sự kìm kẹp, Tống Cẩm Nhi bật dậy, gục bên giường không ngừng nôn khan, nhưng nàng ta chẳng nôn ra được gì, mùi nước bùa đầy miệng khiến nàng ta muốn c.h.ế.t đi cho xong.

Nôn khan xong, nàng ta đưa tay bò về phía cửa, khóc lóc kêu cứu: “Cứu mạng, cứu mạng với——”

Phương di nương suy sụp, bà dùng sức đ.ấ.m đá Tống Cẩm Nhi: “Tại sao ngươi vẫn chưa đi! Trả Cẩm Nhi lại cho ta! Cẩm Nhi của ta ơi!”

Động tĩnh bên này rốt cuộc cũng bị mụ hầu gác đêm nghe thấy, Tề ma ma cũng mặc quần áo chỉnh tề chạy tới.

Thắp đèn lên, chỉ thấy sắc mặt Tống Cẩm Nhi xanh mét, trên mặt đầy nước bẩn, đang ôm bụng bò dưới đất.

Phương di nương thần sắc suy sụp, tinh thần hoảng loạn, giống như vừa chịu một cú đả kích cực lớn.

Nhưng khi Tề ma ma thẩm vấn hai người, Phương di nương ngậm c.h.ặ.t miệng, nhất quyết không chịu nói ra chuyện Tống Cẩm Nhi bị yêu nghiệt nhập xác.

Tống Cẩm Nhi thì mặt đầy nước mắt, ôm bụng lăn lộn dưới đất kêu đau.

Tề ma ma không còn cách nào, chỉ đành sai người dìu Phương di nương xuống trước, lại gọi phủ y đến chữa trị cho Tống Cẩm Nhi.

Sau một hồi dằn vặt, trời đã tảng sáng.

Tề ma ma vất vả cả đêm cũng mệt không nhẹ, nhưng bà ta còn phải vội vàng đi bẩm báo với Tống phu nhân, bèn nói với Tống Cẩm Nhi: “Tam tiểu thư buổi sáng hãy nghỉ ngơi cho tốt, buổi chiều tiếp tục học quy củ.”

Tống Cẩm Nhi nằm trên giường khẽ run lên, giọng nói yếu ớt, ánh mắt trống rỗng: “Rõ, thưa ma ma.”

Đợi bọn người Tề ma ma đi khuất, căn phòng mới hoàn toàn yên tĩnh trở lại, trong mắt Tống Cẩm Nhi mới khôi phục vài phần tia sáng.

Nàng ta lặng lẽ ngồi dậy, kiểm kê lại vàng bạc trang sức.

Nàng ta phải nhanh ch.óng tìm cơ hội trốn khỏi Tống phủ.

Người nhà họ Tống đều có bệnh cả rồi, còn ở lại đây nữa nàng ta sẽ bị đám người này hành hạ đến phát điên mất!

Vệ Nguyên Minh dạo gần đây đã trở thành khách quen của sòng bạc Tứ Hải, có việc hay không cũng thích rúc vào đó, ngoại trừ không chạm vào đám kỹ nữ làng chơi, các loại canh bạc khác hắn ta đều chơi qua một lượt.

Gần đây vận may của hắn ta cực tốt, dựa vào tiền thưởng của Ngu lão phu nhân và Vệ Thủy Mai cho, hắn ta thắng đến mức đầy túi nặng nề.

Lại một lần nữa thu hoạch lớn trở về, hắn ta bị Vệ Thủy Mai chặn đường giữa lối.

Vết thương trên mặt Vệ Thủy Mai vẫn chưa lành, suốt ngày phải đeo mạng che mặt, quan hệ phu thê với Ngu tam gia cũng vì ả nhân tình bên ngoài mà ngày một xấu đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vệ Thủy Mai cấu véo Vệ Nguyên Minh: “Dạo này ngươi làm cái gì thế hả! Bảo ngươi đi theo Ngu An Ca, ngươi giỏi lắm, cả ngày chẳng thấy mặt đâu!”

Vệ Nguyên Minh cũng biết những ngày qua mình chìm đắm trong sòng bạc, bèn cười hì hì nói: “Ấy, cô mẫu, chẳng phải con đi thăm dò đường xá trước sao!”

Vệ Thủy Mai chẳng tin hắn ta, tiếp tục mắng mỏ: “Nghe nói tại hội nhã tập Không Sơn, tên ranh con đó đã nổi đình nổi đám một phen đấy! Ta bảo cho ngươi hay, nếu ngươi còn không lo làm việc chính sự, coi chừng ta đuổi ngươi ra ngoài!”

Vệ Nguyên Minh cũng nghe nói về chuyện xảy ra ở hội nhã tập Không Sơn, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Hắn ta thế mà gọi là nổi đình nổi đám gì chứ, viết được bài thơ dở tệ, câu trước không khớp câu sau.”

Thấy Vệ Thủy Mai lại định mắng, Vệ Nguyên Minh vội vàng hứa hẹn: “Rõ rõ rõ! Cô mẫu, con nhất định sẽ làm việc chính sự, người cho con hai vò rượu ngon, con sẽ đi lấy lòng hắn ta ngay đây, ngày mai bắt đầu làm việc.”

Vệ Thủy Mai cũng không dây dưa, lập tức sai người chuẩn bị cho Vệ Nguyên Minh hai vò rượu ngon, Vệ Nguyên Minh xách rượu đến thẳng viện Sâm Vi.

Ngu An Ca không có phản ứng gì trước sự xuất hiện của hắn ta, vừa vặn đến giờ dùng bữa tối, Ngu An Ca bèn khách khí giữ hắn ta lại dùng cơm.

Nhưng đến khi Vệ Nguyên Minh mở niêm phong vò rượu, lại bị Ngu An Ca trêu chọc: “Rượu này của biểu ca nhạt như nước lã vậy, ở thành Vong Xuyên, nước ta dùng rửa mặt còn nồng hơn cái này một chút.”

Vệ Nguyên Minh bị nàng khích tướng, ngượng ngùng cười hì hì: “Ta cũng thấy rượu này nhạt quá, nếu chỗ biểu đệ có rượu ngon, hay là lấy ra nếm thử xem.”

Khóe miệng Ngu An Ca khẽ nhếch, nói với Ngư Thư: “Đi, lấy vò Bất Lão Xuân trong hầm lên đây.”

Ngư Thư nhìn Vệ Nguyên Minh với ánh mắt đầy thương hại, sau đó bưng ra một vò rượu, vừa mở niêm phong, hương thơm lập tức xộc ra.

Vệ Nguyên Minh ngày thường cũng thích rượu, trong miệng lập tức tiết nước miếng, tán thưởng: “Rượu ngon, rượu ngon!”

Ngư Thư rót đầy chén cho hai người, Ngu An Ca không nói nhiều, chạm chén với hắn ta rồi uống cạn một hơi.

Vệ Nguyên Minh thấy nàng uống rượu hào sảng như vậy thì có chút kinh ngạc, nhưng hắn ta không thể để mình lép vế, cũng nhăn mặt nhăn mũi uống cạn cả bát rượu.

Uống xong, hắn ta thấy cả người nóng bừng bừng, hơi rượu lập tức xông lên mặt, nhưng vẫn cố làm vẻ hào sảng: “Rượu ngon!”

Ngu An Ca lặng lẽ nhìn hắn ta, bảo Ngư Thư rót thêm cho hắn ta một chén, nhưng lần này Vệ Nguyên Minh không dám uống mạnh bạo như thế nữa, chỉ nhấp từng ngụm nhỏ.

Ngu An Ca cầm đũa, chỉ mới ăn hai miếng thức ăn, Vệ Nguyên Minh đã ôm đầu, thần trí không còn tỉnh táo nữa.

Còn Ngu An Ca, ngoài việc trên người mang theo chút hương rượu, chẳng có lấy một tia say khướt.

Ngu An Ca nháy mắt với Ngư Thư, Ngư Thư liền dìu Vệ Nguyên Minh đang say như bùn vào gian phòng bên cạnh.

Ngu An Ca lại liếc nhìn Nhạn Bạch một cái, Nhạn Bạch cúi đầu, lẳng lặng lui xuống.

Đợi một mình Ngu An Ca ngồi đó ăn no uống đủ, mới lảo đảo đứng dậy, trở về phòng ngủ, quần áo cũng không cởi đã nằm xuống.

Xá T.ử vốn đang ở trong phòng trang điểm, lại thấy Nhạn Bạch vênh váo đi tới: “Công t.ử say rồi, ai đi nấu cho công t.ử bát canh giải rượu đây?”

Xá T.ử nghe vậy, vội vàng đặt lược trong tay xuống nói: “Để ta đi! Ta nấu canh giải rượu là giỏi nhất đấy.”

Nhạn Bạch khinh miệt nhìn nàng ta, diễn trọn dáng vẻ kẻ tiểu nhân đắc chí: “Ngươi nấu xong thì để nguội ở bếp nhỏ, đợi ta qua bưng cho công t.ử.”

Xá T.ử cười mắt cong cong: “Nhạn Bạch tỷ tỷ yên tâm đi, biết công t.ử thương tỷ nhất, muội không dám tranh công với tỷ đâu.”

Nhạn Bạch hơi hếch cằm: “Hừ, coi như ngươi biết điều!”

Sau khi Nhạn Bạch đi, Xá T.ử liếc nhìn một nữ tỳ khác, nữ tỳ đó cũng là người do Ngu nhị gia phái tới, lập tức nói: “Xá T.ử tỷ tỷ cứ đi đi, phía Nhạn Bạch đã có muội cầm chân rồi.”

Xá T.ử vội vàng soi gương đồng xem lại trang phục của mình, sau khi xác nhận đã rực rỡ động lòng người mới rảo bước đi ra.

Đợi canh giải rượu nấu xong, Xá T.ử bưng bát canh thận trọng bước vào phòng ngủ của Ngu An Ca, giọng nói nũng nịu dịu dàng: “Công t.ử, nô tỳ mang canh tới cho ngài đây.”

Ngu An Ca nằm trên giường không có phản ứng, Xá T.ử trong lòng thầm mừng rỡ, bèn càng thêm to gan, thế mà lại lặng lẽ thổi tắt đèn, vén rèm giường lên.

Xá T.ử chỉ thấy Ngu An Ca đang ngủ say sưa, mái tóc đen như thác đổ xõa trên gối, đôi mắt nhắm nghiền, ánh trăng mờ ảo dường như phủ lên người nàng một lớp hào quang rực rỡ.

Xá T.ử không kìm được nuốt nước bọt, đại công t.ử so với Ngu nhị gia, quả thực là một trời một vực.

Tim nàng ta đập thình thịch, thận trọng đứng dậy, quay lưng lại cởi bỏ xiêm y.

Nhưng đến khi nàng ta quay đầu lại, lại thấy Ngu An Ca vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt tỉnh táo đang ngồi ở đó.

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngô Hoàng Vạn Tuế - Chương 50 | Đọc truyện chữ