Ngô Hoàng Vạn Tuế
Chương 5
Thương Thanh Yến dùng quạt xếp khẽ đẩy góc cửa sổ xe ngựa, nhìn thấy Ngu An Ca đang đứng bên ngoài lấm lem bùn đất, chợt nghĩ đến bản thân mình cũng chẳng sạch sẽ hơn là bao, không nhịn được mà nghiến nhẹ răng hàm.
Hắn vốn dĩ rất ưa sạch sẽ, một bộ bạch y xưa nay không vướng bụi trần, lần này cả người lăn lộn một vòng trong vũng bùn, tự nhiên là thấy khó chịu khắp thân mình.
Thương Thanh Yến đưa tay phải vuốt ve cổ tay trái đang trống không, giọng nói yếu ớt tựa như làn sương trắng dễ tan trong núi: “Đã là chuyện ngoài ý muốn, Ngu công t.ử không cần quá tự trách.”
Ngu An Ca thở phào nhẹ nhõm, người ta đều nói tính tình Nam Xuyên Vương hiền lành, xem ra quả không sai.
Nhưng nghĩ lại cũng đúng thôi, với thân phận như ngài, đâu dám tùy ý làm càn chứ? Thế nhưng hơi thở nhẹ nhõm ấy còn chưa kịp trôi đi, Thương Thanh Yến đã nói tiếp: “Chỉ là chuỗi hạt bồ đề bằng ngọc trắng trên cổ tay ta giá trị liên thành, lại được đích thân đại sư Vạn Thủy làm lễ khai quang, tự nhiên khác hẳn với những món đồ tầm thường khác...”
Ngu An Ca lại nín thở, ngước mắt nhìn trộm ngài qua khe cửa sổ.
Khuôn mặt như ngọc trắng của Thương Thanh Yến tuy dính vài vết bùn nhưng vẫn không che giấu được vẻ phong nhã hào hoa, đẹp đẽ vô ngần.
Ngài vẫn giữ nụ cười ôn hòa như gió thoảng mây trôi, chỉ có điều lời nói ra lại chẳng ôn hòa chút nào: “Làm phiền Ngu công t.ử rồi.”
Nước mưa đ.á.n.h xuống mặt đất, b.ắ.n tung tóe thành từng đóa hoa nước.
Dáng vẻ Ngu An Ca nhếch nhác, trên mặt nở nụ cười khổ sở: “Dám hỏi Vương gia, chuỗi hạt đó có tổng cộng bao nhiêu viên ạ?”
Thương Thanh Yến ho khẽ hai tiếng trong xe ngựa: “Hai mươi bảy viên.”
Ngu An Ca cúi đầu suy tính, lúc này Thương Thanh Yến vẫn chưa biết hiểm nguy phía trước, nàng đã lỡ đ.â.m trúng người ta, phải khiến ngài nguôi giận trước thì mới dễ tìm cơ hội tiếp cận. Huống hồ sứ giả kinh thành đang đứng bên cạnh quan sát, trận trách phạt này nàng kiểu gì cũng phải gánh chịu.
Ngu An Ca hít sâu một hơi, liền cúi người bắt đầu tìm kiếm trong đống bùn lầy.
Mưa rơi không nhỏ, mọi người biết Ngu An Ca phải tìm hạt châu cho Thương Thanh Yến nên đều đứng chờ một bên. Nhạn Bạch và Ngư Thư cũng vào giúp một tay, còn đám sứ giả kinh thành thì không tiện ra mặt giúp đỡ.
Ngu An Ca cứ thế nhặt nhạnh từng chút một trong bùn, khiến đôi tay lấm lem hết thảy.
Thương Thanh Yến quan sát qua khe cửa không khỏi nhíu mày, Trúc Ảnh đứng bên cạnh nói: “Chủ t.ử nhìn thấy khó chịu, vì sao còn cứ nhìn mãi thế?”
Trúc Ảnh biết chủ t.ử nhà mình có bệnh sạch sẽ, mắt không chịu nổi thứ gì bẩn thỉu, vậy mà hiện giờ lại lén lút nhìn người bùn mò mẫm trong vũng bùn, thật là chuyện lạ.
Thương Thanh Yến theo bản năng chạm vào vành môi trên: “Lúc nhỏ ta ở kinh thành từng có giao thiệp với anh em nhà họ Ngu. Ngu đại công t.ử thì tính tình lông bông, còn muội muội hắn lại là một kẻ bướng bỉnh khó trị.”
Năm tám tuổi, hắn bắt gặp Ngu An Ca gây họa, lời qua tiếng lại thế nào mà nàng liền đ.ấ.m hắn một cú, làm gãy mất một chiếc răng cửa.
Hắn vì giữ thể diện mà suốt một tháng trời không hé môi nói nửa lời, Ngu An Ca còn cười nhạo hắn là kẻ câm.
Con người hắn nhìn bên ngoài thì tiêu sái phong trần, nhưng thực chất lại rất hay ghi thù, có thù tất báo. Nay ca ca của Ngu An Ca rơi vào tay hắn, nợ em trai trả, hắn làm khó một chút coi như báo thù chuyện rụng răng năm xưa.
Đang lúc suy nghĩ, Ngu An Ca đã đi tới bên ngoài xe ngựa, vẻ mặt khổ sở nói: “Vương gia, đã tìm thấy hai mươi sáu viên rồi, còn một viên nữa dù đã tìm khắp xung quanh vẫn không thấy đâu ạ.”
Thương Thanh Yến "chậc" một tiếng, giọng điệu vô cùng phiền não: “Chuyện này phải làm sao đây? Thiếu mất một viên thì không còn trọn vẹn nữa rồi.”
Ngu An Ca không khỏi cau mày, trời mưa đường trơn, hay là bị nước mưa cuốn xuống chân núi rồi? Nếu vậy thì tìm kiếm chẳng khác nào mò kim đáy bể.
“Vương gia xin bớt giận, đợi kẻ hèn này về kinh sẽ dốc sức tìm một viên ngọc bồ đề thượng hạng khác để bù đắp cho ngài.”
Thương Thanh Yến ngồi ngay ngắn trong xe, đầu ngón tay đang mân mê một viên hạt châu trắng muốt, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười nhạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngu công t.ử không biết đó thôi, ngọc bồ đề thượng hạng không khó tìm, cái khó là chuỗi hạt này đã ở trên tay ta nhiều năm, sớm đã có tình cảm gắn bó.”
Ngu An Ca không khỏi nghiến răng: “Vậy để kẻ hèn... dẫn người đi tìm kỹ lại lần nữa?”
Thương Thanh Yến u uất thở dài: “Trời mưa đường trơn, nếu vì chuyện này mà Ngu công t.ử bị nhiễm lạnh thì lại là lỗi của ta.”
Ngu An Ca nghe ngài nói vậy, mắt liền đảo một vòng, nhân cơ hội nói: “Là do kẻ hèn không tốt, nếu Vương gia không chê, mấy ngày tới đây kẻ hèn xin được ở bên cạnh hầu hạ t.h.u.ố.c thang cho đến khi Vương gia bình phục, có được không ạ?”
Thương Thanh Yến vốn dĩ cũng có ý muốn thăm dò Ngu An Ca, nghe nàng nói vậy liền nắm c.h.ặ.t viên hạt châu mà nàng tìm không thấy vào lòng bàn tay, khẽ cười nói: “Vậy thì làm phiền Ngu công t.ử rồi.”
Ngu An Ca thở phào, tiễn Thương Thanh Yến "bệnh tật yếu ớt" rời đi trước.
Lúc này Phan Đức mới tiếp lời chuyện lúc nãy: “Ngu công t.ử, trời mưa đường trơn, hay là ngài theo chúng ta tới chùa Linh Âm lánh tạm. Đợi ngày mai tạnh mưa, chúng ta sẽ tới phủ tướng quân trịnh trọng bái kiến đại tướng quân.”
Ngu An Ca theo hắn lên xe, giải thích: “Cha ta đang đi tuần tra biên giới rồi, nhất thời không về ngay được. Đằng nào ta cũng gặp được các ngài rồi, hay là chúng ta khởi hành sớm một chút đi.”
Chuyện trọng sinh kiếp trước kiếp này quá đỗi kỳ lạ, chưa bàn tới việc cha và ca ca có tin hay không, chỉ riêng việc nàng giả danh ca ca để tiếp cận Nam Xuyên Vương thì họ chắc chắn sẽ không đồng ý.
Vì vậy nàng định tiền trảm hậu tấu, vào kinh rồi mới gửi thư về, lúc đó cha và ca ca muốn ngăn cản cũng không kịp nữa.
Phan Đức không ngờ Ngu An Ca lại dứt khoát như vậy, do dự nói: “Như vậy e là không ổn.”
Ngu An Ca vẻ mặt lo lắng, còn lén nhét vào tay Phan Đức mấy thỏi vàng nhỏ: “Thật lòng chẳng giấu gì ngài, mấy hôm trước ta có gây ra một tai họa nhỏ, nếu đợi cha ta đi tuần về thì không tránh khỏi một trận đòn thừa sống thiếu c.h.ế.t. Hôm nay ta đội mưa ra ngoài chính là để trốn cha ta đấy.”
Câu này không phải nói dối, mấy ngày trước, ca ca nàng đã đ.á.n.h con trai tri huyện vì tội trêu ghẹo góa phụ ngay giữa phố.
Tuy là làm việc nghĩa, nhưng cha đối với ca ca vô cùng nghiêm khắc, về nhà nhất định sẽ dùng gia pháp. Đêm đó ca ca nàng đã thu dọn tay nải bỏ trốn, nhờ vậy Ngu An Ca mới có cơ hội giả dạng.
Phan Đức đối với chuyện này không hề nghi ngờ, trước khi tới đây hắn đã dò hỏi qua, Ngu An Hòa lúc ở kinh thành được Ngu lão phu nhân nuôi chiều thành một kẻ ăn chơi trác táng chính hiệu, Thần Uy đại tướng quân dùng hết mọi cách cũng không nâng đỡ nổi bãi bùn nhão này, nên mới mang danh "hổ phụ sinh khuyển t.ử".
Nhưng điều Phan Đức không biết là, kẻ trong mắt người ngoài là phế vật lại chính là người thương yêu Ngu An Ca nhất nhà.
Ca ca không những mặc kệ nàng gây họa khắp nơi mà còn đứng ra nhận tội thay, thỉnh thoảng để che mắt gia đình, huynh ấy còn không ngại giả làm nữ nhi, bóp giọng để lừa người trong nhà.
Người ca ca tốt như vậy, kiếp trước lại c.h.ế.t t.h.ả.m như thế, Ngu An Ca làm sao có thể để huynh ấy dẫm vào vết xe đổ?
Thế nên chuyến đi Thịnh Kinh này, nàng nhất định phải đi thay ca ca.
Phan Đức thầm cười nhạo Ngu An Ca là kẻ ngốc, lại tưởng thật rằng thánh thượng triệu hắn về kinh để hầu hạ người bệnh.
Thế này cũng tốt, nếu để Thần Uy đại tướng quân biết thì chẳng biết sẽ nảy sinh bao nhiêu rắc rối, giờ là đích thân Ngu công t.ử chủ động yêu cầu bí mật rời đi.
Phan Đức cười híp mắt thu vàng vào tay áo: “Đã vậy thì đợi Nam Xuyên Vương khỏe hơn một chút, chúng ta sẽ khởi hành.”
Ngu An Ca thở hắt ra một hơi dài, trên mặt lộ rõ vẻ may mắn vì trốn thoát được một kiếp nạn: “Đa tạ sứ giả đã giúp ta thoát được một trận đòn roi.”
Phan Đức đáp: “Khách khí rồi, khách khí rồi.”
Cả đoàn người cùng đi đến chùa Linh Âm. Sau khi vào chùa, Ngu An Ca bảo tiểu sa di bưng nước nóng tới để tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ y phục khác, rồi dặn Ngư Thư đi quan sát động tĩnh trong chùa.
Một lát sau, Ngư Thư đi tới nói nhỏ: “Tiểu thư, trong chùa có vẻ không ổn.”
Ngu An Ca đang thu xếp ám khí trong tay áo, thầm nghĩ: Quả nhiên là vậy.
Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!
Hắn vốn dĩ rất ưa sạch sẽ, một bộ bạch y xưa nay không vướng bụi trần, lần này cả người lăn lộn một vòng trong vũng bùn, tự nhiên là thấy khó chịu khắp thân mình.
Thương Thanh Yến đưa tay phải vuốt ve cổ tay trái đang trống không, giọng nói yếu ớt tựa như làn sương trắng dễ tan trong núi: “Đã là chuyện ngoài ý muốn, Ngu công t.ử không cần quá tự trách.”
Ngu An Ca thở phào nhẹ nhõm, người ta đều nói tính tình Nam Xuyên Vương hiền lành, xem ra quả không sai.
Nhưng nghĩ lại cũng đúng thôi, với thân phận như ngài, đâu dám tùy ý làm càn chứ? Thế nhưng hơi thở nhẹ nhõm ấy còn chưa kịp trôi đi, Thương Thanh Yến đã nói tiếp: “Chỉ là chuỗi hạt bồ đề bằng ngọc trắng trên cổ tay ta giá trị liên thành, lại được đích thân đại sư Vạn Thủy làm lễ khai quang, tự nhiên khác hẳn với những món đồ tầm thường khác...”
Ngu An Ca lại nín thở, ngước mắt nhìn trộm ngài qua khe cửa sổ.
Khuôn mặt như ngọc trắng của Thương Thanh Yến tuy dính vài vết bùn nhưng vẫn không che giấu được vẻ phong nhã hào hoa, đẹp đẽ vô ngần.
Ngài vẫn giữ nụ cười ôn hòa như gió thoảng mây trôi, chỉ có điều lời nói ra lại chẳng ôn hòa chút nào: “Làm phiền Ngu công t.ử rồi.”
Nước mưa đ.á.n.h xuống mặt đất, b.ắ.n tung tóe thành từng đóa hoa nước.
Dáng vẻ Ngu An Ca nhếch nhác, trên mặt nở nụ cười khổ sở: “Dám hỏi Vương gia, chuỗi hạt đó có tổng cộng bao nhiêu viên ạ?”
Thương Thanh Yến ho khẽ hai tiếng trong xe ngựa: “Hai mươi bảy viên.”
Ngu An Ca cúi đầu suy tính, lúc này Thương Thanh Yến vẫn chưa biết hiểm nguy phía trước, nàng đã lỡ đ.â.m trúng người ta, phải khiến ngài nguôi giận trước thì mới dễ tìm cơ hội tiếp cận. Huống hồ sứ giả kinh thành đang đứng bên cạnh quan sát, trận trách phạt này nàng kiểu gì cũng phải gánh chịu.
Ngu An Ca hít sâu một hơi, liền cúi người bắt đầu tìm kiếm trong đống bùn lầy.
Mưa rơi không nhỏ, mọi người biết Ngu An Ca phải tìm hạt châu cho Thương Thanh Yến nên đều đứng chờ một bên. Nhạn Bạch và Ngư Thư cũng vào giúp một tay, còn đám sứ giả kinh thành thì không tiện ra mặt giúp đỡ.
Ngu An Ca cứ thế nhặt nhạnh từng chút một trong bùn, khiến đôi tay lấm lem hết thảy.
Thương Thanh Yến quan sát qua khe cửa không khỏi nhíu mày, Trúc Ảnh đứng bên cạnh nói: “Chủ t.ử nhìn thấy khó chịu, vì sao còn cứ nhìn mãi thế?”
Trúc Ảnh biết chủ t.ử nhà mình có bệnh sạch sẽ, mắt không chịu nổi thứ gì bẩn thỉu, vậy mà hiện giờ lại lén lút nhìn người bùn mò mẫm trong vũng bùn, thật là chuyện lạ.
Thương Thanh Yến theo bản năng chạm vào vành môi trên: “Lúc nhỏ ta ở kinh thành từng có giao thiệp với anh em nhà họ Ngu. Ngu đại công t.ử thì tính tình lông bông, còn muội muội hắn lại là một kẻ bướng bỉnh khó trị.”
Năm tám tuổi, hắn bắt gặp Ngu An Ca gây họa, lời qua tiếng lại thế nào mà nàng liền đ.ấ.m hắn một cú, làm gãy mất một chiếc răng cửa.
Hắn vì giữ thể diện mà suốt một tháng trời không hé môi nói nửa lời, Ngu An Ca còn cười nhạo hắn là kẻ câm.
Con người hắn nhìn bên ngoài thì tiêu sái phong trần, nhưng thực chất lại rất hay ghi thù, có thù tất báo. Nay ca ca của Ngu An Ca rơi vào tay hắn, nợ em trai trả, hắn làm khó một chút coi như báo thù chuyện rụng răng năm xưa.
Đang lúc suy nghĩ, Ngu An Ca đã đi tới bên ngoài xe ngựa, vẻ mặt khổ sở nói: “Vương gia, đã tìm thấy hai mươi sáu viên rồi, còn một viên nữa dù đã tìm khắp xung quanh vẫn không thấy đâu ạ.”
Thương Thanh Yến "chậc" một tiếng, giọng điệu vô cùng phiền não: “Chuyện này phải làm sao đây? Thiếu mất một viên thì không còn trọn vẹn nữa rồi.”
Ngu An Ca không khỏi cau mày, trời mưa đường trơn, hay là bị nước mưa cuốn xuống chân núi rồi? Nếu vậy thì tìm kiếm chẳng khác nào mò kim đáy bể.
“Vương gia xin bớt giận, đợi kẻ hèn này về kinh sẽ dốc sức tìm một viên ngọc bồ đề thượng hạng khác để bù đắp cho ngài.”
Thương Thanh Yến ngồi ngay ngắn trong xe, đầu ngón tay đang mân mê một viên hạt châu trắng muốt, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười nhạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngu công t.ử không biết đó thôi, ngọc bồ đề thượng hạng không khó tìm, cái khó là chuỗi hạt này đã ở trên tay ta nhiều năm, sớm đã có tình cảm gắn bó.”
Ngu An Ca không khỏi nghiến răng: “Vậy để kẻ hèn... dẫn người đi tìm kỹ lại lần nữa?”
Thương Thanh Yến u uất thở dài: “Trời mưa đường trơn, nếu vì chuyện này mà Ngu công t.ử bị nhiễm lạnh thì lại là lỗi của ta.”
Ngu An Ca nghe ngài nói vậy, mắt liền đảo một vòng, nhân cơ hội nói: “Là do kẻ hèn không tốt, nếu Vương gia không chê, mấy ngày tới đây kẻ hèn xin được ở bên cạnh hầu hạ t.h.u.ố.c thang cho đến khi Vương gia bình phục, có được không ạ?”
Thương Thanh Yến vốn dĩ cũng có ý muốn thăm dò Ngu An Ca, nghe nàng nói vậy liền nắm c.h.ặ.t viên hạt châu mà nàng tìm không thấy vào lòng bàn tay, khẽ cười nói: “Vậy thì làm phiền Ngu công t.ử rồi.”
Ngu An Ca thở phào, tiễn Thương Thanh Yến "bệnh tật yếu ớt" rời đi trước.
Lúc này Phan Đức mới tiếp lời chuyện lúc nãy: “Ngu công t.ử, trời mưa đường trơn, hay là ngài theo chúng ta tới chùa Linh Âm lánh tạm. Đợi ngày mai tạnh mưa, chúng ta sẽ tới phủ tướng quân trịnh trọng bái kiến đại tướng quân.”
Ngu An Ca theo hắn lên xe, giải thích: “Cha ta đang đi tuần tra biên giới rồi, nhất thời không về ngay được. Đằng nào ta cũng gặp được các ngài rồi, hay là chúng ta khởi hành sớm một chút đi.”
Chuyện trọng sinh kiếp trước kiếp này quá đỗi kỳ lạ, chưa bàn tới việc cha và ca ca có tin hay không, chỉ riêng việc nàng giả danh ca ca để tiếp cận Nam Xuyên Vương thì họ chắc chắn sẽ không đồng ý.
Vì vậy nàng định tiền trảm hậu tấu, vào kinh rồi mới gửi thư về, lúc đó cha và ca ca muốn ngăn cản cũng không kịp nữa.
Phan Đức không ngờ Ngu An Ca lại dứt khoát như vậy, do dự nói: “Như vậy e là không ổn.”
Ngu An Ca vẻ mặt lo lắng, còn lén nhét vào tay Phan Đức mấy thỏi vàng nhỏ: “Thật lòng chẳng giấu gì ngài, mấy hôm trước ta có gây ra một tai họa nhỏ, nếu đợi cha ta đi tuần về thì không tránh khỏi một trận đòn thừa sống thiếu c.h.ế.t. Hôm nay ta đội mưa ra ngoài chính là để trốn cha ta đấy.”
Câu này không phải nói dối, mấy ngày trước, ca ca nàng đã đ.á.n.h con trai tri huyện vì tội trêu ghẹo góa phụ ngay giữa phố.
Tuy là làm việc nghĩa, nhưng cha đối với ca ca vô cùng nghiêm khắc, về nhà nhất định sẽ dùng gia pháp. Đêm đó ca ca nàng đã thu dọn tay nải bỏ trốn, nhờ vậy Ngu An Ca mới có cơ hội giả dạng.
Phan Đức đối với chuyện này không hề nghi ngờ, trước khi tới đây hắn đã dò hỏi qua, Ngu An Hòa lúc ở kinh thành được Ngu lão phu nhân nuôi chiều thành một kẻ ăn chơi trác táng chính hiệu, Thần Uy đại tướng quân dùng hết mọi cách cũng không nâng đỡ nổi bãi bùn nhão này, nên mới mang danh "hổ phụ sinh khuyển t.ử".
Nhưng điều Phan Đức không biết là, kẻ trong mắt người ngoài là phế vật lại chính là người thương yêu Ngu An Ca nhất nhà.
Ca ca không những mặc kệ nàng gây họa khắp nơi mà còn đứng ra nhận tội thay, thỉnh thoảng để che mắt gia đình, huynh ấy còn không ngại giả làm nữ nhi, bóp giọng để lừa người trong nhà.
Người ca ca tốt như vậy, kiếp trước lại c.h.ế.t t.h.ả.m như thế, Ngu An Ca làm sao có thể để huynh ấy dẫm vào vết xe đổ?
Thế nên chuyến đi Thịnh Kinh này, nàng nhất định phải đi thay ca ca.
Phan Đức thầm cười nhạo Ngu An Ca là kẻ ngốc, lại tưởng thật rằng thánh thượng triệu hắn về kinh để hầu hạ người bệnh.
Thế này cũng tốt, nếu để Thần Uy đại tướng quân biết thì chẳng biết sẽ nảy sinh bao nhiêu rắc rối, giờ là đích thân Ngu công t.ử chủ động yêu cầu bí mật rời đi.
Phan Đức cười híp mắt thu vàng vào tay áo: “Đã vậy thì đợi Nam Xuyên Vương khỏe hơn một chút, chúng ta sẽ khởi hành.”
Ngu An Ca thở hắt ra một hơi dài, trên mặt lộ rõ vẻ may mắn vì trốn thoát được một kiếp nạn: “Đa tạ sứ giả đã giúp ta thoát được một trận đòn roi.”
Phan Đức đáp: “Khách khí rồi, khách khí rồi.”
Cả đoàn người cùng đi đến chùa Linh Âm. Sau khi vào chùa, Ngu An Ca bảo tiểu sa di bưng nước nóng tới để tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ y phục khác, rồi dặn Ngư Thư đi quan sát động tĩnh trong chùa.
Một lát sau, Ngư Thư đi tới nói nhỏ: “Tiểu thư, trong chùa có vẻ không ổn.”
Ngu An Ca đang thu xếp ám khí trong tay áo, thầm nghĩ: Quả nhiên là vậy.
Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận