Dương Thái sư giật mình, quay đầu lại thấy Thương Thanh Yến chậm rãi bước tới, vẫn là dáng vẻ bệnh tật yếu ớt kia, vạt áo bay nhẹ trong gió, thanh lãnh thoát tục tựa tuyết trắng trên đỉnh núi, như vầng trăng sáng trên trời cao.

Ánh mặt trời chiếu lên vạt áo trắng nhưng chẳng hề mang lại cho hắn chút hơi ấm nào, trái lại hắn còn khẽ ho hai tiếng, khiến dáng vẻ ấy thêm vài phần hơi thở người thường.

Dương Thái sư là người trọng hiền tài, biết rõ Thương Thanh Yến là một kỳ tài hiếm có về thơ từ thư họa, nhưng cũng chỉ có thể thể hiện tài năng thiên bẩm ở những khía cạnh đó mà thôi.

Thật đáng tiếc.

Tiếng bàn tán của đám đông bên ngoài về việc Ngu đại công t.ử đến dự hội nhã tập vẫn không dứt, Dương Thái sư chỉ đành nói: “Thiếp mời của hội nhã tập quý giá biết nhường nào, Vương gia hà tất phải lãng phí lên người một kẻ ăn chơi trác táng như vậy?”

Thương Thanh Yến nói: “Dương Thái sư còn chưa từng xem qua thơ văn của hắn, sao đã biết là lãng phí?”

Trong mắt Dương Thái sư hiện lên vài phần khinh khỉnh: “Ai mà chẳng biết, công t.ử của Thần Uy Đại tướng quân chẳng khác nào bùn nhão không trát nổi tường. Nếu hắn thực sự có tài thơ phú thì đã bộc lộ ra từ lâu rồi.”

Thương Thanh Yến nhìn về phía đám văn nhân đang ghé tai nhau bàn tán trong hội nhã tập: “Trong hội này kẻ bất tài mưu cầu danh hão nhiều vô kể, thêm hắn cũng chẳng nhiều, bớt hắn cũng chẳng ít.”

Dương Thái sư đành bất lực, ai bảo vị này có thân phận cao quý hơn lão, mà tài hoa lại thực sự xuất chúng chứ? Hắn có tư cách để mắng kẻ khác là hạng bất tài.

Ngu An Ca phớt lờ mọi ánh mắt đang đổ dồn vào mình, thản nhiên đi thẳng đến vị trí của mình.

Bên cạnh có một thư sinh mặt chữ điền chủ động chào hỏi nàng: “Ngu công t.ử, tại hạ là Liễu Văn Hiên, xin được bái kiến.”

Ngu An Ca nhìn mặt hắn ta thì nhớ ra rồi, Liễu Văn Hiên chính là vị Trạng nguyên của năm nay.

Nhưng chẳng biết từ đâu rộ lên một lời đồn rằng văn chương của Liễu Văn Hiên thực chất không bằng Sầm Gia Thụ. Hoàng Thượng vốn định chọn hắn ta làm Thám hoa, còn Sầm Gia Thụ làm Trạng nguyên, nhưng vì tướng mạo của hắn ta quá đỗi bình thường, trong khi Sầm Gia Thụ lại khôi ngô tuấn tú, nên để tạo nên giai thoại đẹp về một vị Thám hoa lang hào hoa phong nhã, Hoàng Thượng đã hoán đổi thứ hạng của hai người.

Lời đồn này lan truyền rộng rãi, thậm chí có người còn bất bình thay cho Sầm Gia Thụ, cảm thấy vị trí Thám hoa đã làm uổng phí tài năng của hắn ta.

Nhưng Ngu An Ca chỉ thấy đây là chuyện nực cười. Khoan hãy nói đến việc giữa Trạng nguyên và Thám hoa còn ngăn cách bởi vị trí Bảng nhãn, chỉ riêng việc Liễu Văn Hiên từ nhỏ đã có danh thần đồng, từ thi Hương đến thi Hội đều đứng đầu thiên hạ.

Năm đó khi bảng vàng khoa thi Xuân được dán lên, ý tứ trong văn chương của Liễu Văn Hiên sâu sắc vượt xa Sầm Gia Thụ. Vị Trạng nguyên ba lần đứng đầu khoa bảng này danh xứng với thực, làm gì có chuyện Trạng nguyên và Thám hoa đổi chỗ cho nhau vì tướng mạo.

Nghĩ lại thì chẳng qua do Liễu Văn Hiên xuất thân nghèo khó, còn Sầm Gia Thụ có phủ Vĩnh Xương Bá và Đại hoàng t.ử che chở, nên mới cố ý chèn ép hắn ta mà thôi.

Kiếp trước cũng chính là như vậy, Ngu An Ca không nhớ rõ kết cục của hắn ta cho lắm, chỉ nhớ hắn ta bị thế lực của Sầm Gia Thụ chèn ép dữ dội, không trụ lại được ở Văn Hàn Viện nên đã sớm xin đi nhậm chức ở nơi xa.

Ngu An Ca chắp tay đáp lễ: “Tại hạ là Ngu An Hòa, hân hạnh được gặp.”

Liễu Văn Hiên có vẻ hơi xúc động: “Sớm đã nghe danh Thần Uy Đại tướng quân anh dũng phi thường trên chiến trường, không ngờ lại sớm gặp được công t.ử của Đại tướng quân như vậy.”

Ngu An Ca cười khổ: “Liễu Trạng nguyên chắc hẳn chưa nghe qua danh tiếng của ta rồi.”

Liễu Văn Hiên xua tay: “Lời đồn đãi của thiên hạ sao có thể tin là thật? Hôm nay gặp được Ngu công t.ử, tại hạ càng thêm chắc chắn những lời đồn kia đều sai lệch.”

Ngu An Ca không rõ ý đồ đằng sau sự nhiệt tình này là gì, nhưng người ta đã có lòng thì mình không nên tuyệt tình, bèn nâng chén rượu lên mời: “Ta xin kính Liễu Trạng nguyên một chén.”

Liễu Văn Hiên bẽn lẽn cười: “Được cùng công t.ử của Đại tướng quân ngồi chung bàn uống rượu, thật là vinh hạnh khôn xiết.”

Ngu An Ca uống cạn chén rượu, khóe mắt vô tình quét qua Thương Thanh Yến đang đứng dưới bóng cây, chẳng biết hắn đã đứng đó bao lâu và đã quan sát nàng bao lâu rồi.

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

Ngu An Ca nâng chén ý bảo chào hỏi, ai ngờ Thương Thanh Yến chỉ nhàn nhạt nhìn nàng một cái rồi "xem như không thấy" mà bước đi.

Ngu An Ca cảm thấy thật khó hiểu, nàng đâu có đắc tội gì với người này, sao lại bày ra bộ mặt lạnh lùng đó chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chẳng lẽ hắn thực sự lo lắng nàng cầm thiếp mời của hắn rồi làm hắn mất mặt sao?

Rất nhanh sau đó, bên ngoài lại rộ lên một trận xôn xao. Người hầu bên kia xướng lớn: “Công t.ử phủ Vĩnh Xương Bá - Sầm Thám hoa Sầm Gia Thụ tới——”

Ngu An Ca đặt chén rượu xuống, tức thì chẳng còn chút hứng thú nào.

Kể từ khi Ngu An Ca tìm tới cửa hủy hôn, Sầm Gia Thụ đã mất chức Biên tu, vết thương ở tay phải cũng không giấu giếm được khi làm việc ở nha môn.

Thế gian này chưa bao giờ thiếu những kẻ nịnh bợ, lần trước Sầm Gia Thụ ở yến tiệc Lộc Minh được bao người vây quanh, danh tiếng lấn lướt cả vị Trạng nguyên là Liễu Văn Hiên, vậy mà lần này tới đây lại chẳng ai đoái hoài.

Ngu An Ca cười khẩy một tiếng, nâng chén rượu lên, nói dõng dạc: “Ta xin kính Liễu Trạng nguyên một chén!”

Hai chữ Trạng nguyên được Ngu An Ca nhấn giọng rất mạnh, như sợ người khác không chú ý tới vậy.

Liễu Văn Hiên đáp: “Ta cũng xin kính Ngu công t.ử.”

Sầm Gia Thụ tự nhiên bị âm thanh này thu hút, khi thấy Ngu An Ca ngồi cạnh Liễu Văn Hiên, hắn ta cau mày thật c.h.ặ.t, dường như không hiểu nổi tại sao nàng lại xuất hiện ở nơi này.

Nhiều người đưa mắt nhìn qua nhìn lại giữa Ngu An Ca và Sầm Gia Thụ với ý đồ xem kịch rất rõ ròng.

Sầm Gia Thụ nghĩ đến cảnh mình bị người trong phủ họ Sầm áp giải, phải quỳ trước mặt Ngu An Ca xin lỗi đầy nhục nhã, hắn ta chỉ biết nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, ngồi thật xa Ngu An Ca.

Khổ nỗi có kẻ biết rõ ân oán giữa hai người, vừa muốn đạp Sầm Gia Thụ một cái, lại vừa không ưa kẻ ăn chơi như Ngu An Hòa ngồi ở đây, bèn nói: “Ôi, Sầm Thám hoa và Ngu công t.ử chẳng phải quen biết từ nhỏ sao? Sao không chào hỏi nhau một câu cho phải đạo?”

Sầm Gia Thụ lạnh lùng nhìn kẻ đó, rốt cuộc cũng không nuốt trôi cơn giận bị Ngu An Ca sỉ nhục: “Kẻ mượn danh thanh cao trà trộn vào đây, ta và hắn không có gì để nói.”

Liễu Văn Hiên đặt chén rượu xuống định nói đỡ cho Ngu An Ca vài câu, nhưng bị nàng ngăn lại.

Liễu Văn Hiên quá bộc trực, không biết cách chọc giận người khác, để hắn ta ra mặt cũng vô dụng.

Ngu An Ca cười một cách phóng túng: “Kẻ mưu cầu danh ảo, vong ơn bội nghĩa còn có thể ngồi ở chốn này, hạng mượn danh thanh cao như ta tự nhiên cũng chẳng có gì để nói với hắn, nếu không cái danh tiếng vốn đã chẳng ra gì của ta lại bị vấy bẩn thêm sao?”

Ý tứ trong lời nói là Sầm Gia Thụ là thứ dơ bẩn, chỉ cần nói thêm một câu thôi cũng sẽ bị lây nhiễm sự ô uế đó.

Sầm Gia Thụ thẹn quá hóa giận, đột ngột đứng phắt dậy, nhưng dưới ánh mắt sắc lẹm đầy khí thế của Ngu An Ca, hắn ta chỉ có thể nghiến răng chậm rãi ngồi xuống.

Sầm Gia Thụ hít thở dồn dập, không thể để nàng dễ dàng chọc giận như vậy!

Hắn ta đến hội Không Sơn Nhã Tập là để lấy lại danh tiếng, lần nữa chiếm được lòng tin của Hoàng Thượng, chứ không phải để tranh cãi với Ngu An Hòa, làm trò cười cho thiên hạ.

Liễu Văn Hiên ở bên cạnh kinh ngạc tán thưởng: “Xem ra Sầm Thám hoa vẫn là chột dạ, chẳng dám đối mặt đáp lời ngài.”

Lời lẽ của Ngu An Ca vẫn độc địa như cũ: “Nghĩ lại thì ưu điểm duy nhất của hắn chính là vẫn còn chút tự biết mình biết ta.”

Biết mình mưu cầu danh hão, vong ơn bội nghĩa, và càng biết mình là thứ dơ bẩn.

Liễu Văn Hiên liên tục trầm trồ trước bản lĩnh chọc tức người khác của Ngu An Ca.

Theo thời gian, người tham dự hội nhã tập ngày càng đông. Tuy nam nữ ngồi riêng biệt nhưng vẫn có thể quan sát được động tĩnh của nhau.

Nhiều tài t.ử chưa vợ lén lút quan sát những thiếu nữ đang thưởng hoa pha trà cách đó không xa, mà những thiếu nữ ấy cũng e lệ thẹn thùng, thỉnh thoảng dùng quạt che mặt nhìn về phía này.

Đúng lúc này, một tiếng xướng lớn của người hầu đã đẩy không khí của hội nhã tập lên đến đỉnh điểm.

“Tiểu thư của Lễ bộ Thị lang - Tống Cẩm Nhi tới——”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngô Hoàng Vạn Tuế - Chương 35 | Đọc truyện chữ