Nếu trời xanh đã cho nàng sống lại, thì đây chính là sự dẫn dắt âm thầm để nàng thay đổi mọi chuyện.

Ngu An Ca nói với Nhạn Bạch: “Hãy đem chuyện Sầm Gia Thụ rõ ràng đã có hôn ước nhưng vẫn lén lút qua lại với con gái nhà họ Tống là Tống Cẩm Nhi, thậm chí còn gạt bỏ lễ nghĩa liêm sỉ, tự tiện đến nhà ép ta từ hôn, rêu rao rộng rãi khắp nơi cho ta!”

Kiếp trước nàng bị Sầm Gia Thụ và Tống Cẩm Nhi làm cho bại hoại danh tiết, kiếp này, nàng sẽ dùng chính chiêu bài đó để trả đũa bọn chúng.

Nhà họ Ngu vốn có ơn với nhà họ Sầm, Sầm Gia Thụ còn chưa bước chân vào chốn quan trường mà đã mang danh kẻ vong ơn phụ nghĩa, con đường làm quan của hắn sau này chắc chắn sẽ đầy rẫy gian truân.

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

Tống Cẩm Nhi lại càng không cần phải nói, người đời vốn dĩ khắt khe với nữ nhi, một khi bị phanh phui chuyện xấu hổ này, ả muốn được vẻ vang gả vào phủ Đại hoàng t.ử như kiếp trước là điều hoàn toàn không thể.

Thanh kiếm trong tay đã được lau sạch, Ngu An Ca múa một đường kiếm sắc lẹm, lưỡi kiếm rền vang thanh mảnh nhưng đầy sát khí.

Nhạn Bạch nhìn thấy vậy thì thoáng ngẩn ngơ, sau một giấc ngủ dậy, tiểu thư vẫn là vị tiểu thư ấy, nhưng nàng lại luôn cảm thấy có điều gì đó đã đổi thay.

Nếu nhất định phải nói ra, thì chính là trên người tiểu thư đã có thêm một phần lạnh lẽo căm hờn, khiến người ta không dám xem thường.

Ngu An Ca tra kiếm vào bao, lẩm nhẩm tính toán thời gian rồi bảo Nhạn Bạch: “Ngươi gọi thêm Ngư Thư, dẫn theo mấy tên cao thủ đi cùng ta ra ngoài một chuyến.”

Nhạn Bạch sực tỉnh: “Tiểu thư, chúng ta đi đâu vậy ạ?”

Ngu An Ca đáp: “Đi giúp người.”

Nhạn Bạch thắc mắc: “Giúp ai cơ ạ?”

Động tác của Ngu An Ca khựng lại, trong đầu chợt hiện lên bóng dáng thanh cao thoát tục như sương tuyết: “Nam Xuyên Vương, Thương Thanh Yến.”

Nhạn Bạch hít một hơi khí lạnh: “Tiểu thư! Vì sao Nam Xuyên Vương lại tới thành Vọng Xuân? Hơn nữa ngài ấy là... chúng ta tuyệt đối không nên dính dáng vào!”

Nam Xuyên Vương vốn là thái t.ử do tiên đế lập nên, đáng tiếc khi tiên đế băng hà, Thương Thanh Yến chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi.

Vị nhiếp chính vương khi đó, cũng chính là thánh thượng hiện nay, đã mượn danh nghĩa "vua còn nhỏ nước chưa yên, hoàng thúc trị quốc" để cướp ngôi.

Sau khi ngôi báu đã vững, thánh thượng để bịt miệng thiên hạ nên không g.i.ế.c tuyệt Thương Thanh Yến, mà chỉ phế bỏ ngôi vị thái t.ử, phong làm Nam Xuyên Vương.

Thân phận của Thương Thanh Yến vô cùng nhạy cảm, ai cũng thấy rõ sát ý của thánh thượng đối với ngài, vì thế chẳng ai dám lại gần.

Thế nhưng Ngu An Ca lại nhớ đến kiếp trước, lúc nước mất nhà tan, hoàng thất đều dâng sớ đầu hàng nước Lương, chỉ có Nam Xuyên Vương đứng lên khởi nghĩa, lập ra triều đại mới, kêu gọi những người có chí hướng cùng chống lại quân Lương.

Nàng khổ sở giữ thành Vọng Xuân, người duy nhất sẵn lòng giúp đỡ nàng chính là vị Nam Xuyên Vương mà ai nấy đều né tránh này.

Chỉ tiếc nàng không đợi được viện quân của ngài thì đã bị Tống Cẩm Nhi và Sầm Gia Thụ phản bội, c.h.ế.t t.h.ả.m nơi cổng thành.

Một người có thực lực, có mưu đồ, lại còn có ơn với nàng ở kiếp trước như vậy, nàng nhất định phải kết giao cho bằng được.

Ngu An Ca nói với Nhạn Bạch: “Ngươi yên tâm, ta tự có tính toán.”

Trong lúc nói chuyện, Ngu An Ca đã thay một bộ nam phục, dùng một dải lụa đỏ buộc mái tóc đen nhánh như suối đổ, đôi lông mày được nàng cố ý tô đậm thêm, đôi mắt đen sâu thẳm vừa lạnh lùng vừa mang theo nét quyến rũ bí ẩn, khiến người ta nhìn thấy là muốn tìm hiểu sâu thêm.

Nhạn Bạch trong lòng đầy rẫy thắc mắc, nhưng Ngu An Ca xưa nay vốn quyết đoán, không phải là người nàng có thể khuyên nhủ, nên chỉ đành vâng lệnh làm theo.

Khi đoàn người của Ngu An Ca lên đường, trời bỗng đổ mưa, xe ngựa lao vun v.út trong màn mưa, thỉnh thoảng lại b.ắ.n tung những tia nước.

Ngu An Ca ngồi trong xe ngựa chau mày suy nghĩ, nàng nhớ kiếp trước Thương Thanh Yến tới thành Vọng Xuân vào thời điểm này là để nhận chỉ dụ đón ca ca nàng là Ngu An Hòa về kinh thành.

Thế nhưng ngài lại gặp phải sát thủ tại chùa Linh Âm và bị trọng thương, từ đó về sau, thân thể vốn đã yếu ớt của Thương Thanh Yến lại càng thêm suy sụp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nếu nàng có thể kịp thời cứu giúp, đỡ cho Thương Thanh Yến kiếp nạn này, có lẽ nàng có thể sớm hợp tác với ngài để tính chuyện tương lai.

Chỉ là Thương Thanh Yến có thể ẩn nhẫn dưới tay thánh thượng bấy nhiêu năm, tuyệt đối không phải kẻ đơn giản, huống hồ bên cạnh ngài còn có rất nhiều sứ giả từ kinh thành đi theo, nếu đường đột xông tới chỉ sợ sẽ hỏng việc.

Đang lúc Ngu An Ca suy tính, Ngư Thư đang đ.á.n.h xe bên ngoài gọi khẽ: “Tiểu thư, thấy xe ngựa của Nam Xuyên Vương rồi.”

Ngu An Ca vội vàng vén rèm xe, nhìn qua màn mưa mù mịt, thấy một đoàn xe ngựa đang dừng ở phía xa.

Xe ngựa rất giản dị, cũng giống như con người của Thương Thanh Yến vậy.

Đầu óc Ngu An Ca lóe lên một tia sáng, nàng quyết đoán ra lệnh: “Đâm thẳng vào đó cho ta!”

Ngư Thư còn tưởng mình nghe nhầm, tuy rằng thân phận của Nam Xuyên Vương nhạy cảm, nhưng dù sao cũng là người của hoàng tộc, không phải muốn đ.â.m là đ.â.m được.

Nhưng Ngu An Ca lại kiên quyết nhấn mạnh: “Nghe ta, đ.â.m vào!”

Ngư Thư còn đang do dự thì Ngu An Ca đã giật lấy roi ngựa, quất mạnh một phát vào lưng ngựa.

Con ngựa hí vang một tiếng rồi bắt đầu lao điên cuồng về phía trước.

"Chủ t.ử, sắp đến chùa Linh Âm rồi." Trúc Ảnh khẽ nói.

Vị chủ t.ử Thương Thanh Yến mà hắn nhắc đến đang vận một bộ y phục trắng muốt, tựa lưng vào thành xe ngựa, mái tóc đen xõa trên vai, tay vân vê chuỗi hạt bồ đề bằng ngọc trắng.

Sắc mặt ngài mang một vẻ nhợt nhạt không khỏe mạnh, ánh mắt rất nhạt nhưng lại như chứa đựng cả gió trăng vô tận, mỗi cử chỉ đều toát ra vẻ phong nhã khó diễn tả thành lời.

Người ngoài nhìn vào chắc hẳn sẽ lầm tưởng đây là vị ẩn sĩ lánh đời, hoặc là vị thần tiên không vướng bụi trần nào đó.

Thương Thanh Yến xoay chuỗi hạt trên tay, khẽ đáp một tiếng "Ừ". Đi đường dài vất vả, lại còn phải diễn kịch trước mặt đám sứ giả kinh thành khiến ngài cảm thấy hơi mệt mỏi.

Trúc Ảnh nhìn sắc mặt trắng bệch của Thương Thanh Yến, bất bình nói: “Thánh thượng rõ biết thân thể ngài yếu nhược mà còn bắt ngài lặn lội đường xa tới đón con trai của Thần Uy đại tướng quân là Ngu An Hòa về kinh, tâm địa thật là độc ác.”

Thương Thanh Yến lại khẽ cười, tỏ vẻ không để tâm: “Mấy vị hoàng t.ử đều đã trưởng thành, thánh thượng bắt đầu có ý định lập thái t.ử, kẻ từng ngồi vị trí đó như ta chung quy vẫn là cái gai trong mắt ông ta. Cứ đợi mà xem, phía trước e rằng còn nhiều gian nan hiểm nguy hơn nữa.”

Trúc Ảnh nghe vậy thì tức giận đến trợn tròn mắt, nếu không phải vì thánh thượng cướp ngôi, chủ t.ử nhà hắn đáng lẽ phải ngồi trên đài cao tôn quý, đâu đến mức phải sống chật vật giữa khe hẹp thế này? Trúc Ảnh nói: “Người ta đều bảo nhà họ Ngu là 'hổ phụ sinh khuyển t.ử', Thần Uy đại tướng quân dũng mãnh thiện chiến bao nhiêu thì vị công t.ử nhà họ Ngu lại là kẻ ăn chơi trác táng bấy nhiêu. Ta chỉ mong vị công t.ử đó không phải kẻ quá ngu ngốc, nếu gặp nguy hiểm đừng làm liên lụy đến ngài.”

Thương Thanh Yến nheo mắt, dường như hồi tưởng lại điều gì đó: “Ta nhớ Ngu An Hòa có một muội muội song sinh, tên là Ngu An Ca.”

Trúc Ảnh ngẩn người ra một lát rồi đáp: “Đúng vậy, nghe nói có hôn ước với đại công t.ử Sầm Gia Thụ của phủ Vĩnh Xương Bá.”

Tay Thương Thanh Yến đang xoay chuỗi hạt chợt khựng lại, trong mắt bỗng phủ lên một lớp sương lạnh mờ ảo.

Trúc Ảnh hiểu Thương Thanh Yến, biết là ngài đang không vui, nhưng lại chẳng rõ nguyên nhân: “Ngu tiểu thư có chuyện gì sao ạ?”

Thương Thanh Yến chạm nhẹ vào vành môi trên của mình: “Chỉ là chợt nhớ lại vài chuyện cũ mà thôi.”

Ngay lúc này, bên ngoài truyền đến một trận ồn ào, xen lẫn tiếng la hét và tiếng ngựa hí.

Trúc Ảnh nhận thấy nguy hiểm, định rút kiếm xông ra nhưng bị Thương Thanh Yến giữ c.h.ặ.t lại, ngài khẽ lắc đầu ra hiệu cho hắn đừng để lộ bản thân.

Trúc Ảnh chỉ đành vén rèm xe lên xem xét tình hình bên ngoài, thì thấy một con ngựa điên đang kéo theo chiếc xe ngựa, lao thẳng về phía họ.

“Chủ t.ử cẩn thận!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngô Hoàng Vạn Tuế - Chương 3 | Đọc truyện chữ