Chuyện Ngu An Ca và Sầm Gia Thụ hủy hôn qua sự rêu rao của Quách phu nhân cũng đã truyền đến tai bàn dân thiên hạ.

Nhưng lần này, chẳng còn ai nói ra nói vào chuyện của Ngu An Ca nữa, ngược lại người người đều chỉ trích Sầm Gia Thụ bạc tình bạc nghĩa, cái danh xấu xa không lo tu sửa đức hạnh cũng chuyển sang đầu Tống Cẩm Nhi.

Ngu An Ca nghe tin Sầm Gia Thụ bị phạt nhốt trong từ đường quỳ suốt ba ngày, Tống Cẩm Nhi cũng bị lôi đến chỗ đích mẫu, ngày ngày phải đứng hầu hạ theo quy củ.

Tuy nhiên, việc Ngu An Ca và Sầm Gia Thụ đã hủy hôn vẫn khiến một vài kẻ bắt đầu rục rịch ý đồ xấu.

Vệ Thủy Mai đeo mạng che mặt, từ sáng sớm đã đến Thọ Xuân Đường. Kể từ sau lần bị người của Phan công công đ.á.n.h, mặt bà ta đã hoàn toàn bị hủy hoại, trên hai gò má chằng chịt những vết sẹo đáng sợ.

Ngu Tam gia dạo gần đây không thèm bước chân vào phòng bà ta, còn lén lút tìm một người đàn bà khác ở bên ngoài làm phòng nhì.

Bị bà ta phát hiện, Ngu Tam gia còn mặt dày vô sỉ nói rằng, đó là vì nể mặt bà ta, để bà ta trong lúc m.a.n.g t.h.a.i đừng suy nghĩ nhiều nên mới nuôi phòng nhì ở ngoài, nếu không đã trực tiếp nạp người ta làm thiếp rồi.

Vệ Thủy Mai tức đến phát điên, cãi vã một trận lôi đình với Ngu Tam gia, vậy mà hắn chẳng màng đến việc bà ta đang có mang, thẳng tay đẩy ngã bà ta xuống đất.

“Nếu không phải tại ngươi ăn nói hàm hồ, sao lại để Nam Xuyên Vương nắm được thóp, bảo rằng ta bất kính với Hoàng hậu nương nương. Ta vừa mới tìm được đường đi làm việc cho Nhị hoàng t.ử thì đã khiến ngài ấy chán ghét, giờ thì hỏng hết cả rồi! Đều là lỗi của con tiện nhân ngươi!”

Vệ Thủy Mai cứ nhớ lại những lời Ngu Tam gia nói là lại thấy đau đớn đứt ruột đứt gan, nhưng bà ta không dám oán hận Ngu Tam gia, chỉ căm thù Ngu An Hòa đến tận xương tủy.

Lúc này nghe tin Ngu An Ca và Sầm Gia Thụ đã hủy hôn, bà ta chẳng màng đến vết thương trên mặt chưa lành, liền đến tìm Ngu lão phu nhân.

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

Ngu lão phu nhân thấy Vệ Thủy Mai, liền nhíu mày khiển trách: “Thầy t.h.u.ố.c đã bảo rồi, lần trước ngươi bị động t.h.a.i khí, đáng lẽ phải nằm giường tĩnh dưỡng cho tốt, giờ còn chạy loạn cái gì!”

Vệ Thủy Mai trong lòng mắng lão bà già độc ác, nhưng ngoài mặt lại ôm bụng lấy lòng: “Chẳng phải là đã mấy ngày con chưa được gặp nương sao, con dâu trong lòng nhớ người lắm, vừa thấy khỏe hơn một chút là đến để tận hiếu với người ngay.”

Ngu lão phu nhân lại chẳng thèm nhận tình nghĩa đó: “Ngươi cứ t.ử tế mà sinh đứa bé này ra cho ta, đó đã là tận hiếu lớn nhất rồi. Nếu cháu trai ta có mệnh hệ gì, ta lột da ngươi!”

Vệ Thủy Mai xoa xoa bụng, dịu dàng nói: “Nương, con dâu hôm nay qua đây, còn có một chuyện muốn xin nương định liệu giúp.”

Ngu lão phu nhân hỏi: “Chuyện gì? Nói đi.”

Vệ Thủy Mai thưa: “Con bé An Ca vừa mới hủy hôn với Sầm Thám hoa, nhưng năm nay cũng đã mười bảy rồi, đến tuổi phải thành thân. Người thử nghĩ xem, thành Vong Xuyên là nơi biên thùy hẻo lánh như thế thì làm gì có nhà nào t.ử tế, cộng thêm đại ca lại bận rộn việc quân, con gái tốt thế này không thể để bị lỡ dở được. Theo ý con dâu, hôn sự của An Ca vẫn nên để người làm chủ, tốt nhất là tìm một người chúng ta biết rõ gốc gác.”

Ngu lão phu nhân biết rõ Vệ Thủy Mai sẽ chẳng tốt bụng gì mà đi tìm nhà t.ử tế cho Ngu An Ca, bèn hỏi: “Ngươi đã có nhân tuyển nào chưa?”

Vệ Thủy Mai thưa: “Con có một đứa cháu trai, hiện giữ chức Giáo úy thủ thành, tướng mạo đường đường, tính tình lại sảng khoái, xứng với An Ca nhà ta chẳng phải rất vừa vặn sao?”

Ngu lão phu nhân biết rõ đứa cháu đó của Vệ Thủy Mai, hắn chẳng có tài cán gì, vừa lười vừa tham, suốt ngày chỉ biết la cà sòng bạc kỹ viện.

Nhà họ Vệ vẫn là nhờ vào thể diện của nhà họ Ngu, lại bỏ ra không ít tiền bạc mới lo được cho hắn cái chức Giáo úy thủ thành đó.

Đó rõ ràng là hố lửa, nhưng ai bảo Ngu lão phu nhân lại chán ghét Ngu Đình, cũng chán ghét cả hai huynh muội Ngu An Ca và Ngu An Hòa chứ? [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngu lão phu nhân trong lòng vừa mới có chút lung lay, liền nghĩ đến cảnh năm đó Ngu Đình thái độ cứng rắn đòi đưa hai huynh muội đi, bà ta bĩu môi: “Ngươi dẹp ý định đó đi, cả Sầm Thám hoa mà đại ca còn chẳng thèm để vào mắt, bảo hủy hôn là hủy ngay, huống hồ là đứa cháu trông cổng thành của ngươi.”

Dẫu bà ta có thiển cận đến đâu thì cũng biết con gái của Thần Uy Đại tướng quân dẫu có gả thấp, cũng chẳng đến mức gả cho một tên Giáo úy.

Vệ Thủy Mai nói: “Nương, người đừng nhìn chức Giáo úy thủ thành nhỏ mọn, nhưng nếu có đại ca nâng đỡ, chẳng phải hắn muốn thăng quan là thăng quan ngay sao. Huống hồ đứa cháu đó của con thực sự biết thương người, lại có người và con giúp đỡ, nếu An Ca gả cho hắn, chắc chắn sẽ có phúc lộc hưởng không hết.”

Chẳng phải phúc lộc hưởng không hết, mà là khổ cực chịu không thấu. Nếu thực sự gả vào nhà họ Vệ, con nhỏ cứng đầu Ngu An Ca kia chẳng phải sẽ để mặc bọn họ muốn nhào nặn thế nào thì nhào nặn sao.

Ngu lão phu nhân nghĩ đến khả năng này, thầm cảm thấy hả dạ. Bà ta vốn từ thân phận hầu thiếp được đưa lên làm chính thất thì đã sao? Con cháu đích hệ của vợ cả chẳng phải vẫn bị kẻ từng làm thiếp như bà ta nắm gọn trong lòng bàn tay sao?

Ngu lão phu nhân vừa cười một cái, lại nhíu mày bảo: “Tốt thì tốt thật, chỉ sợ đại ca ngươi bên đó không đồng ý.”

Vệ Thủy Mai đảo mắt một vòng: “Con biết nỗi lo của nương, hay là thế này đi, con để cháu trai con đến nhà ở một thời gian. Hắn cũng trạc tuổi An Hòa, cứ để hắn dẫn An Hòa đi chơi bời trong Thịnh Kinh, hai đứa chúng nó cũng coi như cùng chí hướng. Nếu An Hòa thấy người anh em này được, chúng ta sẽ đón An Ca từ thành Vong Xuyên về, tác hợp cho bọn chúng. Còn nếu An Hòa thấy không được, thì coi như để An Hòa kết giao thêm bạn bè.”

Ý tứ trong lời nói, cháu trai của Vệ Thủy Mai cũng là một kẻ chơi bời lêu lổng, nếu thành công thì tốt nhất, bằng không thì cũng có thể kéo An Hòa sa ngã theo.

Dù sao ở cái kinh thành Thịnh Kinh này, chẳng có ai quản thúc Ngu An Hòa như Ngu Đình cả.

Ngu lão phu nhân nghe ra ẩn ý này, bèn nói: “Vậy thì cứ đón nó qua ở vài ngày đi, dù sao cũng là người thân qua lại.”

Vệ Thủy Mai lập tức hớn hở ra mặt, viết thư gọi cháu trai qua ngay.

Trong Sâm Vi Viện, Ngu An Ca đang vung b.út viết thơ trên giấy, nàng viết không phải thứ gì khác, mà chính là bài "Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ" trong trí nhớ mà Tống Cẩm Nhi đã "sáng tác" tại hội Không Sơn Nhã Tập kiếp trước.

Viết xong, Ngu An Ca đặt b.út xuống, gọi Nhạn Bạch tới: “Ngươi lại đây xem bài thơ này thế nào?”

Nhạn Bạch vừa tiến lại gần vừa lẩm bẩm: “Nô tỳ vốn là kẻ thô kệch chỉ biết múa đao múa kiếm, làm sao biết thơ hay dở thế nào ạ.”

Nhưng sau khi xem xong, Nhạn Bạch trợn tròn mắt, không tự chủ được mà đọc lên: “Đời người nối tiếp vô cùng tận, trăng sáng năm năm vẫn giống nhau... Đêm qua hoa rụng bên đầm vắng, thương nửa mùa xuân chẳng thấy nhà...”

Nhạn Bạch đặt tờ giấy tuyên xuống, dẫu nàng là kẻ không hiểu thi từ cũng có thể cảm nhận được cái hay huyền diệu trong bài thơ này.

“Thơ hay! Thơ hay quá! Công t.ử, đây là ngài làm sao?”

Ngu An Ca dùng cán b.út gõ nhẹ vào đầu nàng, lườm một cái: “Nếu ta có bản lĩnh làm được bài thơ như thế này, thì đã sớm danh vang thiên hạ rồi.”

Nhạn Bạch kêu lên một tiếng, chu môi nói: “Nhưng nô tỳ thấy thơ công t.ử làm vẫn là hay nhất thiên hạ.”

Ngu An Ca mỉm cười, thơ nàng làm cùng lắm chỉ gọi là đúng luật, còn lâu mới được gọi là hay, chẳng qua con bé Nhạn Bạch này luôn hướng về nàng, bất kể nàng làm gì, Nhạn Bạch đều thấy là nhất thiên hạ.

Ngu An Ca nói: “Được rồi, đừng nịnh hót nữa, ngươi đọc lại cho kỹ đi, rồi nghĩ xem, nếu có người bất ngờ làm ra bài thơ này tại hội Không Sơn Nhã Tập sắp tới, thì sẽ thế nào?”

Nhạn Bạch đọc lại một lần nữa, rồi gãi đầu: “Hình như có chỗ nào đó không ổn ạ.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngô Hoàng Vạn Tuế - Chương 29 | Đọc truyện chữ