Hoàng thượng hỏi: “Nếu t.h.i t.h.ể đã bị đ.á.n.h đến tan nát, sao Liễu nhị muội lại có thể trông thấy Liễu tiểu thư được?”

Tiểu thái giám thưa: “Chuyện quái lạ chính là ở chỗ đó, rõ ràng là người đã hạ huyệt chôn cất, sao có thể sống lại được chứ? Có kẻ bảo Liễu tiểu thư bị tà ma nhập xác, cũng có kẻ nói Liễu tiểu thư căn bản vẫn chưa c.h.ế.t.”

Thôi Hoàng hậu nghi hoặc: “Cách nói tà ma nhập xác thì vốn đã quá quen thuộc, truyện chí quái dân gian thường lấy đó làm cớ, nhưng nói Liễu tiểu thư chưa c.h.ế.t thì có phần hơi khiên cưỡng.”

Tiểu thái giám nói: “Cũng không tính là khiên cưỡng đâu ạ, lúc nãy nô tài chưa kể hết, vị Liễu nhị muội này sau khi thấy Liễu tiểu thư, tự nhiên là tình chị em sâu nặng, muốn đến nhận mặt nhau. Nhưng không ngờ tới, Liễu tiểu thư này lại đi thẳng vào phủ của một vị quyền cao chức trọng ở địa phương, rồi cứ thế không danh không phận mà đi theo vị quan đó.”

Thôi Hoàng hậu mỉm cười hỏi: “Vị quyền cao chức trọng đó chẳng lẽ chính là tình lang đã lén lút qua lại với Liễu tiểu thư trước kia sao?”

Tiểu thái giám thưa: “Không phải, không phải ạ, nhưng vị quan đó từng là một trong những kẻ thầm thương trộm nhớ Liễu tiểu thư. Vì Liễu tiểu thư phẩm hạnh có tì vết, hắn không tiện đem trầu cau đến hỏi cưới, sợ làm nhục gia môn, nên đã dùng một kẻ c.h.ế.t thay để giữ lấy mạng cho Liễu tiểu thư, cũng thuận lợi rước được giai nhân vào lòng. Nô tài lúc nãy cũng nói rồi, t.h.i t.h.ể của Liễu tiểu thư đã bị đ.á.n.h đến nát bấy, tự nhiên là chẳng thể nhìn rõ thật giả.”

Thôi Hoàng hậu bảo: “Tấm lòng của vị quan kia dành cho Liễu tiểu thư quả là đáng quý, chẳng màng đến việc nàng ta tiếng xấu vang xa mà vẫn nguyện ý giữ lại một mạng cho nàng ta. Nhưng cái sai lớn nhất chính là kẻ này không nên coi thường lễ pháp, coi mạng người như cỏ rác.”

Hoàng thượng nghiêm giọng: “Vậy theo ý Hoàng hậu, vị quan kia nên làm thế nào mới phải?”

Thôi Hoàng hậu thưa: “Theo thiếp thấy, vị quan đó nếu thật lòng yêu mến tiểu thư kia thì nên trước khi Liễu lão gia thi hành gia pháp đã kịp thời đến cửa cầu cưới, dù là phận làm thiếp thì cũng tốt hơn việc coi rẻ mạng người, lại còn giấu giếm nàng ta không danh không phận như thế.”

Hoàng thượng nắm lấy tay Thôi Hoàng hậu, u uất thở dài: “Người hiểu trẫm nhất, chỉ có T.ử Đồng mà thôi.”

Ông và Tân Di, chẳng phải cũng như vậy sao? Mối duyên bị cắt đứt năm xưa khiến ông nhiều năm không nguôi nhung nhớ. Sau khi Tiên đế băng hà, ông thà chịu điều tiếng cũng phải đón Tân Di vào cung, trao cho danh phận và sự vẻ vang.

Thôi Hoàng hậu khẽ tựa vào vai Hoàng thượng: “Thế gian này không sợ người có tình, chỉ sợ kẻ mượn danh nghĩa có tình để làm những chuyện bất nghĩa.”

Hoàng thượng lúc này chỉ coi đây là một câu chuyện để nghe, chưa hề nghĩ sâu xa.

Đây cũng chính là mục đích của Thôi Hoàng hậu. Những thứ phô bày quá lộ liễu có thể đổi lấy cơn thịnh nộ nhất thời của Hoàng thượng, nhưng với tư cách là một người cha, ông cũng dễ vì thẹn mà hóa giận, lại càng dễ hoài nghi tâm địa của kẻ vạch trần.

Nhưng đến một ngày nào đó ông tình cờ phát hiện ra, kẻ mà lúc này ông đang khinh miệt lại chính là nhi t.ử ruột của mình, thì sự đả kích mang lại sẽ tăng lên gấp bội.

Giữa Đế và Hậu đang lúc ấm áp hòa thuận, tất cả mọi người đều lui ra ngoài.

Tiểu thái giám vừa kể chuyện lúc nãy tươi cười nhận lấy tiền thưởng từ Ngân Tước - đại cung nữ thân cận của Thôi Hoàng hậu, ngẩng đầu nhìn sắc mặt của Ngân Tước rồi nói: “Ngân Tước cô cô, Hoàng thượng và nương nương ân ái như vậy, sao trông cô cô có vẻ không vui thế ạ?”

Ngân Tước gõ vào đầu tiểu thái giám một cái: “Chuyện không nên nói thì đừng nói bừa! Còn không mau lui xuống!”

Tiểu thái giám thấy tốt thì dừng, lủi đi mất dạng.

Ngân Tước nhìn cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t, trong lòng thấy xót xa cho nương nương nhà mình.

Người ngoài đều bảo Hoàng hậu nương nương xuất thân không hiển hách nhưng lại được Hoàng thượng không rời bỏ, ân ái nhiều năm, cùng nhau đi qua gian khó.


Cũng chỉ có người nhà mình mới biết nương nương những năm qua đã sống thế nào, chẳng qua là thuận theo ý tứ của Hoàng thượng mà nói năng làm việc, thậm chí, bản thân là chính thê mà còn phải ca tụng thâm tình của Hoàng thượng dành cho thiếp thất.

Thôi Hoàng hậu nằm trên giường, nhìn hoa đào ngoài cửa sổ, khóe môi để lộ một nụ cười mỉa mai.

Cái gì mà người có tình?

Thật là khiến kẻ khác buồn nôn.

Trong một viện lạc hẻo lánh ở phủ Thái t.ử, tất cả người hầu đều xếp hàng nằm sấp, bị kẻ hành hình dùng cành liễu quất mạnh.

Một thị nữ đứng từ trên cao nhìn xuống Tống Cẩm Nhi đang ngồi bệt dưới đất mà bảo: “Tống tiểu thư thấy rồi chứ? Đây chính là hậu quả của việc không nghe lời.”

Tống Cẩm Nhi bị cảnh tượng này dọa cho run lẩy bẩy. Đám người này vì nàng mà chịu phạt, nhưng nàng lại không dám mở miệng xin tha.

Kể từ khi Thái t.ử rời đi, Tống Cẩm Nhi ngoan ngoãn được vài ngày rồi lại bắt đầu rục rịch không yên.

Nàng biết với tình cảnh hiện tại, mình căn bản không thể tồn tại giữa thế đạo ăn tươi nuốt sống này, nhưng nàng chỉ muốn đội nón che mặt ra ngoài đi dạo một chút, dù cho có người giám sát cũng được.

Nhưng chỉ một nguyện ước nhỏ nhoi đó thôi, đám thị nữ trong phủ cũng chẳng đời nào đồng ý.

Tống Cẩm Nhi chỉ đành nhân lúc bọn họ đổi ca trực mà leo lên tường nhìn ra bên ngoài một chút.

Nhưng vừa nhìn một cái đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nàng thấy Tống Sương, cũng có thể chắc chắn rằng Tống Sương đã nhìn thấy mình.

Một mặt, nàng lo lắng đám thị nữ này sẽ nói xấu mình sau lưng với Thái t.ử; mặt khác, nàng lại nghĩ Tống Sương chẳng thể làm gì được mình, nên cứ thế giấu giếm chuyện này đi.

Nhưng không ngờ tới, nàng càng giấu lại càng gây ra tai họa. Chuyện tà ma bên ngoài, chuyện kẻ c.h.ế.t thay xôn xao khắp nơi, có kẻ đã đoán ra được thân phận của nàng.

Đợi đám người bên dưới bị đ.á.n.h xong, từng kẻ một đau đớn khóc lóc t.h.ả.m thiết, thị nữ nọ bước đến trước mặt Tống Cẩm Nhi.

Lúc này Tống Cẩm Nhi giống như chim sợ cành cong, cảnh giác nói: “Ngươi muốn làm gì? Ngươi không được đ.á.n.h ta! Ngươi đ.á.n.h ta thì Thái t.ử sẽ không tha cho ngươi đâu!”

Thị nữ nọ chau mày nhìn kẻ gây họa này: “Tống tiểu thư vẫn nên nghĩ cách làm sao đối phó với những lời đồn đại bên ngoài đi.”

Tống Cẩm Nhi nghiến răng, hồn siêu phách lạc, đầu óc trống rỗng hoàn toàn.

Cùng lúc đó, tại viện Đinh Khê xa xôi ở Giang Nam, một vị khách không mời mà đến đã ghé thăm.

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

Nàng ta tháo mũ xuống, để lộ gương mặt bầu bĩnh như trẻ con, tràn đầy vui sướng nói với Ngu An Ca: “Tiểu thư giao cho nô tỳ làm việc đã thành rồi! Cái c.h.ế.t của Tống phu nhân quả nhiên là do Thái t.ử làm. Nô tỳ đã mua chuộc thị nữ bên cạnh Tống đại tiểu thư, kịp thời tiết lộ sự thật này cho nàng ấy. Giờ đây Tống đại tiểu thư và Nhị hoàng t.ử phi giao tình vô cùng sâu đậm, Nhị hoàng t.ử phi thậm chí còn muốn nhận Tống đại tiểu thư làm nghĩa muội.”

Ngu An Ca an ủi: “Ngươi vất vả rồi.”

Ngu An Ca không khỏi nhìn về phía viện của Thương Tiệm Hành. Có lẽ lúc này nàng chỉ có thể ngước nhìn Thái t.ử, nhưng Thương Tiệm Hành đừng quên rằng, Nhị hoàng t.ử ở ngay sát cạnh hắn, lúc nào cũng muốn kéo hắn xuống ngựa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận