Trong lòng Hướng Di dâng lên một dự cảm bất lành, bà quá hiểu rõ bản tính của phu quân mình, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, ngay cả đứa cháu ruột cũng chẳng buông tha.

Nhưng trong nhà này chưa bao giờ đến lượt Hướng Di lên tiếng, sau khi bước ra khỏi Thọ Xuân Đường, lòng bà vẫn không thôi bồn chồn.

Ngu Uyển Vân kéo vạt áo bà hỏi: “Nương thân, người làm sao vậy?”

Hướng Di dẫn Ngu Uyển Vân về viện của mình, cho lui hết kẻ hầu người hạ ra ngoài, lại đóng c.h.ặ.t cửa phòng.

Vẻ mặt Hướng Di lộ rõ sự giằng xé. Từ ngày gả vào phủ họ Ngu, dù nhà ngoại không ngừng gửi bạc trắng tiền vàng sang để trang trải mọi chi phí trong phủ, bà vẫn sống như một người vô hình.

Triều Đại Ân coi khinh địa vị thương nhân, dù cha bà là phú hộ giàu nhất vùng Giang Nam cũng khó tránh khỏi cảnh ngộ này. Đứa con gái nhà buôn như bà cũng phải đến khi gả vào phủ họ Ngu mới có tư cách được mặc lụa là, ngồi xe ngựa.

Cộng thêm việc không được phu quân yêu chiều, suốt mười mấy năm qua, bà chỉ cùng con gái thầm lặng sống trong gian viện nhỏ bé này.

Nhưng lúc này, khi biết Ngu Nghênh định dùng thủ đoạn hèn hạ để ra tay với Ngu Đại công t.ử, bà không thể nhắm mắt làm ngơ.

Hướng Di nhìn Ngu Uyển Vân mới mười lăm tuổi, hỏi: “Uyển Vân, con còn nhớ An Ca Nhị tỷ của con không?”

Ngu Uyển Vân đáp: “Con vẫn còn chút ấn tượng ạ.”

Hướng Di nắm lấy tay Ngu Uyển Vân dặn dò: “Năm con bốn tuổi bị hai đứa em họ lừa lên núi giả, su suýt chút nữa ngã xuống, chính là An Ca tỷ tỷ đã kịp thời đỡ được con. Vị Đại ca ca hôm nay con thấy chính là huynh trưởng song sinh của An Ca tỷ tỷ. Uyển Vân, chúng ta phải biết ơn người đã giúp mình.”

Ngu Uyển Vân nghe thấu sự hiểm độc ẩn sau những lời sắc mỏng tại Thọ Xuân Đường, cũng đoán được việc nương thân muốn mình làm, nàng lo lắng nói: “Nếu bị cha phát hiện chúng ta mật báo cho Đại ca ca, ông ấy sẽ không tha cho chúng ta đâu.”

Ngu Nghênh tuy là cha ruột của Ngu Uyển Vân, nhưng những thủ đoạn giày vò phụ nữ của ông ta khiến nàng từ tận đáy lòng thấy sợ hãi.

Hướng Di suy nghĩ một lát rồi bảo: “Đại ca ca của con là người thông minh, con không cần nói quá nhiều, chỉ cần tìm cơ hội nhắc nhở hắn cẩn thận là được, đặc biệt là những kẻ mà trong phủ sắp xếp đưa đến bên cạnh hắn.”

Lòng Ngu Uyển Vân dù bất an nhưng vẫn gật đầu đồng ý.

Phía bên kia, Ngu An Ca vẫn lấy cớ nhớ nhung muội muội mà dọn vào ở tại Sâm Vi Viện, nơi nàng từng ở thuở nhỏ. Giàn xích đu trong viện vẫn còn đó, chỉ là dây thừng đã phủ đầy rêu xanh.

Ngu An Ca đứng bên cạnh trầm tư hồi lâu cũng chẳng nhớ nổi vì sao lúc nhỏ lại dựng chiếc xích đu này.

Nhưng huynh trưởng từng nói, những chuyện nàng quên mất sau trận sốt cao năm ấy đều là chuyện chẳng mấy quan trọng, nên nàng cũng không truy cứu thêm.

Ngu An Ca vừa ổn định chỗ ở trong Sâm Vi Viện chẳng bao lâu, Nhạn Bạch đã nghiêm mặt bước vào: “Công t.ử, vừa rồi thị nữ thân cận của Tam tiểu thư có bắt chuyện với nô tỳ, nói rằng ngài hãy cẩn thận với những kẻ bên cạnh mình trong thời gian tới.”

Ngu An Ca thầm cười lạnh trong lòng. Nàng chẳng sợ chúng ra tay, chỉ sợ chúng không chịu ra tay, nếu không thì nàng lấy gì để phản đòn đây? Chi thứ hai và chi thứ ba vốn là hạng cỏ ven tường, gió chiều nào che chiều ấy. Đừng nhìn hiện tại bọn họ liên kết c.h.ặ.t chẽ với Nhị hoàng t.ử, sau này khi Đại hoàng t.ử được phong làm Thái t.ử, bọn họ lại phản bội Nhị hoàng t.ử để đầu quân cho Đại hoàng t.ử.

Kiếp trước huynh trưởng c.h.ế.t vì bị vu cho tội "trêu ghẹo" Tống Cẩm Nhi rồi bị đ.á.n.h gậy đến c.h.ế.t, lúc đó người của chi thứ hai và chi thứ ba vì muốn nịnh bợ Đại hoàng t.ử mà đã góp không ít công sức.

Lúc nàng kêu oan cho huynh trưởng, điều tra chân tướng, chính những người đó đã công khai giúp Đại hoàng t.ử tiêu hủy manh mối, thậm chí còn rêu rao rằng huynh trưởng vì ham mê sắc d.ụ.c mà lầm đường lạc lối, khiến huynh trưởng sau khi c.h.ế.t t.h.ả.m còn bị đóng đinh trên cột trụ nhục nhã, chịu người đời phỉ nhổ.

Hạng người nhà như vậy, nàng nhìn thêm một cái cũng thấy buồn nôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

Cũng may đời này, nhờ Thương Thanh Yến chuyện bé xé ra to mà Vệ Thủy Mai phải mang cái tội bất kính với Hoàng hậu nương nương, Nhị hoàng t.ử chắc chắn sẽ sinh lòng rạn nứt với chi thứ ba.

Đây là một khởi đầu tốt đẹp.

Ngu An Ca lại nghĩ đến mẹ con Hướng Di. Nàng là người ân oán phân minh, mẹ con Hướng Di đã chấp nhận mạo hiểm để báo tin cho nàng, nàng sẽ cố gắng bảo vệ hai người bọn họ, ít nhất là không thể để họ lặp lại bi kịch của kiếp trước.

Ngu An Ca dặn Nhạn Bạch: “Hãy để mắt đến động tĩnh bên chi thứ hai, nếu Nhị thúc có ý định gả con gái đi thì phải báo cho ta ngay lập tức.”

Nhạn Bạch vâng lời: “Rõ. Ngoài ra còn một việc cần bẩm báo công t.ử, Tống Cẩm Nhi tiểu thư nhà Hộ bộ Thị lang mười ngày sau sẽ tham dự hội Không Sơn Nhã Tập.”

Nhã tập, nghe tên là biết, chính là buổi tụ hội của các văn nhân mặc khách để cùng nhau ngâm thơ múa b.út.

Ngu An Ca nhẩm tính thời gian, kiếp trước Tống Cẩm Nhi chính là nhờ Không Sơn Nhã Tập mà hoàn toàn vang danh thiên hạ, với bài thơ "Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ" mà đoạt lấy danh hiệu Đệ nhất Tài nữ Thịnh Kinh.

Ngu An Ca từng đọc qua bài thơ đó, quả thực là tuyệt diệu khôn cùng, lời thơ thanh thoát.

Chỉ là sau khi c.h.ế.t nàng mới từ trong sách biết được, Tống Cẩm Nhi căn bản không biết làm thơ, những áng thơ kia đều là tác phẩm của các thi nhân ở thế giới khác bị Tống Cẩm Nhi chép lại mà thôi.

Ngu An Ca liếc nhìn cây quýt trong viện, bảo Nhạn Bạch: “Hãy hái một ít quýt, bí mật gửi sang cho Nam Xuyên Vương. Hỏi ngài ấy xem có thể giúp ta kiếm một tấm thiệp mời dự Không Sơn Nhã Tập được không.”

Nhã tập không phải nơi ai muốn đến cũng được, đặc biệt là Ngu An Hòa lâu ngày không ở kinh thành, lại mang danh tiếng ăn chơi trác táng bên ngoài, căn bản sẽ chẳng có ai mời hắn.

Nhưng Thương Thanh Yến là một bậc nhã sĩ, cầm kỳ thi họa, thi từ ca phú không gì không tinh thông, có Thương Thanh Yến giúp đỡ, nàng nhất định có thể đến Không Sơn Nhã Tập để vạch trần bộ mặt tài nữ giả tạo của Tống Cẩm Nhi.

Thương Thanh Yến khi nhận được giỏ quýt kia thì có chút dở khóc dở cười. Ngài còn chưa xua tan được lòng nghi hoặc đối với Ngu An Ca, vậy mà sao Ngu An Ca lại sai bảo ngài thuận tay đến thế chứ?

Trúc Ảnh đứng bên cạnh nói: “Một giỏ quýt mà đòi đổi lấy thiệp mời Không Sơn Nhã Tập, Ngu công t.ử này thật khéo tính toán làm ăn.”

Không Sơn Nhã Tập không chỉ quy tụ văn nhân nhã sĩ, mà còn có các quan văn thanh liêm trong triều, thậm chí đến cả Hoàng Thượng cũng dành sự quan tâm đôi chút. Nếu có thể vang danh tại nhã tập, đối với con đường quan lộ sẽ là một trợ lực vô cùng lớn, bởi vậy thiệp mời Không Sơn Nhã Tập có giá nghìn vàng cũng khó cầu.

Thương Thanh Yến bỏ một múi quýt vào miệng: “Có những vụ làm ăn không đơn giản chỉ là đổi vật lấy vật.”

Trúc Ảnh hỏi: “Vậy vụ làm ăn này, chủ t.ử có làm không?”

Thương Thanh Yến đáp: “Làm chứ, sao lại không làm.”

Ngài cũng muốn xem thử, vị Ngu công t.ử giả heo ăn hổ này rốt cuộc định làm cái gì.

Trúc Ảnh nói: “Cũng chẳng biết một kẻ chơi bời như hắn đến Không Sơn Nhã Tập làm gì, chẳng lẽ cũng muốn đấu thơ cầu danh? Đừng có để thiên hạ chê cười.”

Thương Thanh Yến nghĩ đến những phản ứng của Ngu An Ca trong suốt chặng đường qua, không nhịn được khẽ mỉm cười: “Hắn mà là kẻ chơi bời thì thế gian này chẳng còn người thông minh nữa đâu.”

Đang nói chuyện thì thị tùng bên ngoài vào bẩm báo: “Vương gia, người trong cung tới truyền lời, Thục phi nương nương long thể bất an, Hoàng Thượng triệu ngài tiến cung.”

Nụ cười trên mặt Thương Thanh Yến lập tức tan biến không còn dấu vết, múi quýt trên tay cũng bị ngài đặt xuống.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngô Hoàng Vạn Tuế - Chương 20 | Đọc truyện chữ