Nghịch Thế Yêu Tôn - Nghịch Thế Tà Thần - Vân Triệt (Bản dịch mới)
Không ai sánh kịp
Lúc Tiêu Ung còn tại thế, địa vị của Tiêu Liệt trong nhà họ Tiêu có thể nói là không ai sánh kịp, ngay cả gia chủ đương thời cũng hết sức cung kính với ông ấy, Lý do thì quá rõ: thiên tư kinh người mà Tiêu Ưng bộc lộ định sẵn tương lai hân sẽ là kẻ mạnh nhất thể hệ đó của nhà họ Tiêu. Ở thế giới tôn sùng huyền lực này, Tiêu Liệt với thân phận phụ thân của Tiêu Ung đương nhiên được trên dưới nhà họ Tiêu tôn trọng. Nhưng Tiêu Ưng bị ám sát mà chết, cháu đích tôn duy nhất Tiêu Triệt lại là kẻ huyền mạch tàn phế. Dầu hiện giờ Tiêu Liệt là cường giá đệ nhất Lưu Vân Thành, nhưng con trai chết, cháu thì phế, hậu nhân chẳng có người kế tục, còn ai nế sợ ông nữa? Địa vị của ông trong nhà họ Tiêu cũng tuột dốc không phanh.
Tiêu Liệt không nối giận. Bình thường ông đã sớm quen với những lời mia mai châm chọc ấy, chỉ mim cười nhạt: "Đa tạ chư vị nế mặt tới đây, lát nữa dự yến nhất định phải uống thêm mấy chén."
“Đã nế mặt rồi, rượu thì thôi khỏi. Trưởng tôn của ta, Tiêu Thừa Chí, vừa mới đột phá cảnh giới Sơ Huyền cấp bảy, ở đây đã lỡ dở không ít thời gian rồi, ta phải lập tức tự tay giúp cậu ấy cúng cố." Tam trưởng lão Tiêu Trạch vừa nói vừa đứng dậy.
"Thừa Chi đã đột phả Sơ Huyền báy rồi ư? Mới mười bảy mà đã có thành tựu như vậy, tiền đổ thật không thế lường. Tam trưởng lão, chẳng trách hõm nay lão huynh sắc mặt hồng hào, thật đáng mừng đáng chúc!" Tử trướng lão Tiêu Thành cũng đứng dậy theo, vé mặt kinh ngạc, hướng về tam trướng lão mà chúc mừng.
Dù tính tình Tiêu Liệt có tốt đến đâu, giữa chân mày cũng thoáng hiện một nét giận. Bốn người này trước kia xưng huynh gọi đệ với ông, thân như anh em, thỉnh thoảng còn lộ vẻ cung kính lấy lòng. Nhưng từ sau khi Tiêu Ưng qua đời, Tiêu Triệt bị chứng thực huyền mạch tàn phế, thái độ của bọn họ với ông liền xoay ngoat một trăm tám mươi độ, nay thi gần như chắng đếm xia đến ông nữa. Bình thường khoe khoang không biết bao nhiêu lần trước mặt ông về con cháu nhà mình thể này thế nọ, đến cả trong đại sảnh hôn lẽ của cháu ông hôm nay, bọn họ vẫn cử thán nhiên mía mai châm chọc, lấy thành tựu cháu mình ra xê toang vết thương sâu nhất trong lòng ông.
Bầu không khi đột nhiên biển đoi khiến người chu hôn Tiêu Đức toát mỗ hôi như tăm. Hàn vội vàng lược bỏ hết các nghi thức còn lại, lớn tiếng hỗ: "Tân lang tân nương đưa vào động phòng! Chư vị khách quý mời dự yến!"
Trong tiếng trống kèn rộn răng quấn quanh bên tai, bải đường xong, Tiêu Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt liền cùng nhau, dưới ánh mắt mọi người, bước vào tiều viện của Tiêu Triệt. Phòng động phòng chính là gian phòng hàn thường ở, đã được trang trí một màu đỏ rực: thảm đổ thêu tinh xảo rồng phượng mấy lành, chữ Song Hỷ to tướng, khấp phòng treo lụa điều, dải đỏ, trên giá đèn vàng đặt đôi nến hỷ đỏ thăm tỏa sáng long lanh, thãn nến son vàng khắc rồng bay phượng múa; ngọn lửa đong đưa phản chiếu lên tấm rèm lưu ly óng ánh gần như chạm đất, khiến cả phòng phủ một sắc mơ hồ mộng ảo, như tách biệt với bên ngoài, ánh sáng lấp lánh đến hoa cá mắt.
Hạ Khuynh Nguyệt được thị nữ của nàng là Hạ Đông Linh dlu ngồi xuống giường, rồi Hạ Đông Linh lặng lẽ lui ra, khép cửa lại. Trong phòng lập tức tĩnh mịch, chỉ lờ mờ nghe thấy tiếng thở của mình.
Hạ Khuynh Nguyệt ngồi yên, im lang không một tieng động. Tiêu Triệt không tiền lại gần, chí đứng ớ cửa, mắt nhìn ra ngoài, ánh mắt u ám hắn.
"Ông nội ngươi bị người ta ức hiếp đến thế, lại còn ngay trong đám cưới của ngươi, lòng chc kho chịu lầm, phái không?"
Bên tai vang lên một giọng mềm nhẹ mà lạnh trong, thần sắc Tiêu Triệt khẽ động. Hạ Khuynh Nguyệt vậy mà chủ động lên tiếng với han, khiến han khá bất ngờ, dù lời nàng nói quả thực chói tai.
Tuy hàn và Hạ Khuynh Nguyệt đính ước từ nhỏ, nhưng trừ vài lần liếc thấy khi còn bé, sau mười tuối, đây là lần đầu tiên hần thấy dung nhan thật của Hạ Khuynh Nguyệt - vì nàng hầu như không ra khỏi khuê phòng. Còn Tiêu Triệt, tự biết huyền mạch tàn phế, trong lòng luôn ngập mặc cảm và tự trách, cũng rất it bước ra khỏi nhà họ Tiêu, chỉ thỉnh thoảng nghe người khác nói vài câu, bảo rầng sau khi trưởng thành, Hạ Khuynh Nguyệt phong hoa tuyệt đại; trong lòng hàn cũng từng mơ hồ vẽ nên một bóng hình.
Mà giờ phút này khi thấy dung nhan thật của Hạ Khuynh Nguyệt, bóng hình mơ hồ hân hàng tưởng tượng liền tan biến trong chốc lát. Bởi vẻ đẹp của nàng đã vượt quá sức tưởng tượng của hân. Hân không biết nên dùng gì đế tả cái gọi là "tuyệt đại phong hoa" này; dầu Tiêu Triệt mang ký ức hai đời, đối diện dung nhan ấy, tâm thần hắn cũng ngẩn ngơ khá lâu.
Hạ Khuynh Nguyệt được xưng là đệ nhất mỹ nhân Lưu Vân Thành, nhưng lúc này, dẫu có người nói nàng là đệ nhất mỹ nhân Đế Quốc Thương Phong, Tiêu Triệt cũng tuyệt không nghi ngờ. Hân không tưởng tượng nối còn phong hoa nào có thế vượt qua mỹ cảnh trước mắt. Mà cô gái trước mặt lại đồng tuối hần, mới mười sáu. Ở tuối này, một cô gái còn chưa kịp nở trọn vẻ đẹp. Nếu qua thêm vài năm nữa, không biết mị lực của Hạ Khuynh Nguyệt sẽ đạt đến cảnh giới nào - có lẽ sẽ đẹp đến mức hư áo.