Lần này là chế độ đấu đội.

Đội Trốn Khỏi và đội Săn Lùng Hoang Dã vẫn giữ nguyên đội hình cũ.

Tùy Thất yên tâm hẳn, cô mở danh sách vật tư lên, kiểm tra những vật tư tạo ra từ thẻ vật tư.

Một túi mì sợi, một chai nước tinh khiết 750 ml, một bình xịt cầm m.á.u và một nồi sắt lớn.

Thẩm Úc mở được một chiếc ô chống nắng, đưa luôn cho Tùy Thất: "Chị và Muội Bảo dùng đi."

Tùy Thất bình tĩnh nhận lấy: "Được đấy, cậu Thẩm."

Muội Bảo mở được một con gấu bông có hình voi trắng nhỏ.

Tả Thần mở được một hòn đá xanh lam thuôn dài, bề ngoài trông giống như một con cá.

Anh ta nhíu mày, hỏi: "Sao tôi toàn mở ra mấy thứ kỳ lạ thế này nhỉ?"

Thẩm Úc ghé sát vào nhìn: "Chỉ là một hòn đá thôi, kỳ lạ chỗ nào chứ?"

Tả Thần: "Hình dáng ấy, tôi chưa thấy hòn đá nào có hình dạng thế này bao giờ."

Muội Bảo bắt đầu khen: "Không lạ đâu, hòn đá này rất đẹp mà."

Tùy Thất nhìn đi nhìn lại hòn đá hình con cá kia, vẫn chẳng nhìn ra manh mối gì.

Liên Quyết ngồi bên cạnh vừa liếc nhìn đã nhận ra ngay, điềm đạm nói: "Là đá dụ cá."

Bốn người đội Trốn Khỏi đồng loạt nhìn anh, trong mắt lấp lánh ánh sáng khao khát tri thức.

Liên Quyết giải đáp thắc mắc cho bọn họ: "Chỉ cần thả đá dụ cá xuống nước, cá ở gần đó sẽ bị thu hút đến."

Mắt Tả Thần sáng hẳn lên: "Vậy chẳng phải hòn đá này là công cụ bắt cá đỉnh nóc kịch trần sao?"

Ý cười cũng hiện lên trong mắt Thẩm Úc: "Đồ ăn của chúng ta có hy vọng rồi."

Tùy Thất tò mò hỏi: "Có phải hòn đá này chỉ thu hút được mỗi cá thôi không? Còn tôm cua thì sao?"

"Không rõ nữa." Liên Quyết thành thật trả lời: "Tôi chỉ tình cờ thấy những người thích câu cá dùng thứ này để hỗ trợ câu cá thôi, tôi chưa tự tay dùng bao giờ."

Bùi Dực ba bước gộp làm hai sáp đến bên cạnh Tả Thần: "Anh Thần, lúc anh bắt cá thì cho em theo với nhé."

Tả Thần trêu chọc cậu ta: "Cho cậu theo làm gì?"

"Em sẽ làm chân chạy vặt cho anh." Bùi Dực cười, để lộ ra hai lúm đồng tiền: "Chỉ cần anh trả cho em vài con cá làm tiền công là được."

"Thế thì không cần đâu." Tả Thần giơ tay khoác vai Thẩm Úc: "Tôi có cậu Thẩm làm chân chạy vặt rồi."

Bùi Dực vòng tay choàng qua, ôm lấy cả Tả Thần và Thẩm Úc: "Thêm một người là thêm một phần sức lực, hai anh cho em theo đi mà."

Cậu ta ôm hai người lắc qua lắc lại: "Cho em đi đi, cho em đi đi."

Tả Thần và Thẩm Úc bị cậu ta vòng tay siết lại gần nhau hơn, đầu tựa đầu, má kề má.

Thẩm Úc giơ tay đỡ lấy tay Bùi Dực: "Đừng lắc nữa."

Bùi Dực không dừng lại, ngược lại còn lắc hăng hơn.

Thẩm Úc không nhịn nổi nữa: "Tả Thần, đồng ý với cậu ta nhanh."

Tả Thần nói liến thoắng: "Cho cậu theo, cho cậu theo."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Cảm ơn anh Thần!" Bùi Dực hài lòng, cười tươi buông hai người bọn họ ra.

Thẩm Úc và Tả Thần đồng loạt thở phào một hơi.

Khóe miệng Tùy Thất hiện ra nụ cười nhẹ nhõm, cô quay sang nhìn Liên Quyết, hỏi: "Các anh định hành động một mình, hay là đi cùng bọn tôi?"

Liên Quyết sảng khoái đáp: "Đi cùng đi, chúng tôi nghe cô chỉ huy."

Cô cũng dứt khoát đồng ý: "Được."

Tám người quây thành một vòng tròn, nghe Tùy Thất sắp xếp nhiệm vụ.

"Bây giờ chúng ta có ba việc ưu tiên cần làm, đó là tìm nước ngọt, nhóm lửa, dựng nơi trú ẩn."

Cô nhìn các đồng đội của mình: "Thảo luận về việc phân bổ nhân sự một chút đi."

Tả Thần hỏi: "Có phải chúng ta vẫn dùng cách khoan gỗ lấy lửa để nhóm lửa không?"

Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333

Cô gật đầu: "Ừm."

"Vậy để tôi và cậu Thẩm phụ trách nhóm lửa, bọn tôi từng khoan một lần rồi, có kinh nghiệm."

Nhân sự nhóm lửa đã được chốt.

Liên Quyết tiếp lời ngay sau đó: "Tôi sẽ dựng nơi trú ẩn, tôi cần hai người hỗ trợ."

Trần Tự xung phong lên tiếng đầu tiên: "Tính cả tôi vào đi."

Muội Bảo không chút chần chừ giơ bàn tay nhỏ bé lên: "Em có được không?"

Liên Quyết cười khẽ, nói: "Em rất thích hợp."

Muội Bảo vui vẻ, miệng cười toe toét.

Nhân sự dựng nơi trú ẩn đã được xác định.

Ba người Tùy Thất, Tân Dặc và Bùi Dực phụ trách tìm nước ngọt.

Tùy Thất vỗ tay: "Được rồi, vậy chúng ta xác định vị trí dựng nơi trú ẩn trước, sau đó sẽ tập hợp ở đấy."

Tám người chuẩn bị trước.

Trần Tự lấy tuýp t.h.u.ố.c mỡ đuổi côn trùng vừa mở ra ban nãy, đưa cho mỗi người bôi một ít.

Bôi t.h.u.ố.c mỡ xong, ai nấy thắt c.h.ặ.t ống tay áo và ống quần, rời khỏi bờ biển, đi về phía khu rừng rậm rạp.

Mười mấy người chơi vốn đang lặng lẽ ngồi, thấy bọn họ rục rịch cũng lần lượt đứng dậy, cả đám theo sát sau lưng tám người phía trước, giữ khoảng cách không xa không gần.

Thẩm Úc đi bên cạnh Tùy Thất, thấp giọng hỏi: "Chị Tùy, xử lý mấy cái đuôi phía sau thế nào đây?"

Tùy Thất gạt chiếc lá to bản trước mắt ra: "Chỉ cần bọn họ không đến kiếm chuyện, cậu cứ mặc kệ đi."

Thảm thực vật trong khu rừng này quá dày đặc, tầm nhìn hơi hạn chế.

Những hố sâu hay vách đá dựng đứng ẩn dưới cành lá cũng rất khó bị phát hiện.

Liên Quyết và Tả Thần mở đường ở phía trước, cô bước nhanh hai bước, đi đến sau lưng hai người bọn họ dặn dò: "Đi chậm thôi, cẩn thận dưới chân."

Hai người lập tức đi chậm lại.

Tùy Thất loáng thoáng ngửi thấy mùi hơi nước vô cùng ẩm ướt, cố ý dẫn bọn họ đi về hướng có mùi hơi nước nồng hơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 394 | Đọc truyện chữ