"Còn có thể là ai nữa? Bạn trai cô chứ ai! Cậu ấm nhà họ Từ, Từ Gia Lạc!" Trên mặt Nhậm Quán Lâm có những vết bầm tím ẩn hiện, tôi tiến lại gần mới nhìn rõ. Lúc này anh ta mếu máo, than vãn: "Tôi ăn cơm tối xong đi dạo t.ử tế, chẳng qua là băng qua đường một chút thôi mà? Kết quả là đụng trúng bạn trai cô! Anh ta nhận ra tôi, xuống xe là lao vào đ.á.n.h tôi một trận tơi bời! Cô cô nương của tôi ơi, chẳng qua trước đây tôi từng làm tổn thương cô thôi mà? Cô có thể bảo bạn trai cô tha cho tôi được không? Một năm trước anh ta đ.á.n.h tôi còn chưa đủ sao?"

"Đợi đã!" Tôi bắt lấy thông tin trong lời nói của anh ta, hỏi: "Một năm trước anh ấy cũng từng đ.á.n.h anh?"

Nhậm Quán Lâm buông tấm ván gỗ trong tay xuống, hằn học nói: "Đúng! Chính là một năm trước! Tôi nhớ quá rõ luôn, ngày 23 tháng 9 năm ngoái, ngày đầu tiên tôi đến làm việc tại nhà hàng của người thân! Bạn trai cô lúc chuẩn bị thanh toán thì nhìn thấy tôi, thế là xắn tay áo đuổi đ.á.n.h tôi suốt ba con phố! Nói là để trút giận cho cô, khiến tôi phải nằm liệt giường ròng rã ba tháng trời!"

Tôi trợn tròn mắt, vạn lần không ngờ rằng sự thật đằng sau việc Từ Gia Lạc bỏ rơi tôi ở nhà hàng để "bán thân trả nợ" hóa ra lại là như vậy!

Nhậm Quán Lâm tiến lại gần, chắp tay cầu xin tôi: "Cô xem, ân oán của chúng ta cũng qua rồi, cô có thể nói với bạn trai cô một tiếng, bảo anh ta quên cái loại tép riu như tôi đi được không! Cái thân hình nhỏ bé này của tôi không chịu nổi thêm vài trận đòn của anh ta đâu!"

Tôi lườm anh ta một cái, cầm túi xách đập thẳng vào đầu anh ta.

"Anh đáng đời lắm!"

Ngày 1 tháng 10, ngày thứ 9 kể từ khi bắt đầu nhiệm vụ, giá trị X là 64.

Tôi hoàn toàn mất liên lạc với Từ Gia Lạc, WeChat, điện thoại, gọi đi đều không có hồi âm.

Tôi ngồi bên bậu cửa sổ của căn hộ, nhìn thấy những dải băng rôn chúc mừng Quốc khánh đã được treo lên, dường như cả thế giới đều đang chìm đắm trong niềm vui nghỉ lễ.

Chỉ có tôi, cô độc một mình.

Đột nhiên, chuông cửa vang lên, tôi mở cửa, thấy Từ Gia Lạc đang đứng đó.

"Tôi đến lấy ít đồ. Ở chỗ em còn vài bộ quần áo của tôi, tôi đến lấy về."

Chạm phải ánh mắt lạnh lùng của Từ Gia Lạc, tay tôi bỗng buông thõng.

Từ Gia Lạc không nói một lời đi vào phòng trong, sau khi nhanh ch.óng thu dọn xong, anh bước ra nhìn tôi.

Có lẽ thấy dáng vẻ tôi quá t.h.ả.m hại, ánh sáng trong mắt anh dịu đi đôi chút.

Anh đưa tay ra, có lẽ định xoa đầu tôi, nhưng rồi lại kìm lại.

"Cửa hàng hoa đó, tôi đã tìm chủ nhà mua lại rồi, sau này mặt bằng đó là của em, mở tiệm hoa cũng được, cho thuê cũng được, tùy em."

Anh khựng lại một chút rồi nói: "Sau này hãy tự chăm sóc tốt cho bản thân."

Lòng tôi trống rỗng, Từ Gia Lạc nhấc chân bước ra cửa, tôi vội vàng gọi một tiếng: "Gia Lạc!"

Từ Gia Lạc nghiêng người quay đầu lại.

Tim tôi bắt đầu loạn nhịp, lắp bắp nói: "Thật ra... em... Nhậm Quán Lâm... không phải như anh nghĩ đâu!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi cuống đến mức không biết làm sao, càng quan tâm thì ngôn ngữ càng lộn xộn, tôi nói: "Anh cho em năm phút, để em giải thích một chút."

Từ Gia Lạc lại giơ tay lên, nói với tôi: "Em không cần giải thích đâu, giải thích đi giải thích lại thì em cũng vẫn muốn chia tay với tôi, tôi không muốn nghe. Bảy ngày nghỉ lễ này em cũng đừng đến tìm tôi, tôi có việc."

Nói xong, anh bước ra khỏi cửa.

Cùng với tiếng "rầm" khi cánh cửa đóng lại, cuối cùng tôi cũng phải chấp nhận sự thật rằng Từ Gia Lạc đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng. Tôi rệu rã ngồi bệt xuống đất, vùi mặt vào tay khóc nức nở.

Tim đau như d.a.o cắt.

Những ngày tiếp theo, đúng như lời Từ Gia Lạc nói, tôi không tài nào tìm thấy anh nữa.

Càng không tìm thấy anh, lòng tôi càng hoảng loạn, càng muốn gặp anh hơn. Ham muốn chia tay mãnh liệt trước đó giờ đã bị mài mòn chẳng còn lại bao nhiêu, trong lòng chỉ còn duy nhất một ý nghĩ là muốn gặp anh.

Đến lúc này tôi mới nhận ra, bản thân mình sợ mất anh đến nhường nào.

Tôi đến căn hộ nơi Từ Gia Lạc ở, thấy rèm cửa tầng anh sống đóng kín mít.

Tôi hỏi nhân viên quản lý tòa nhà: "Gần đây mọi người có thấy chủ căn hộ 1708 không?"

Nhân viên lắc đầu: "Mấy ngày nay anh Từ chưa từng quay lại, chỗ chúng tôi cũng không có thông tin xe của anh Từ ra vào trong mấy ngày qua."

Tôi lại tìm đến công ty của Từ Gia Lạc, hỏi lễ tân: "Từ Gia Lạc có ở công ty không?"

Lễ tân nhận ra tôi, đáp: "Sếp Từ không có ở đây."

Bước ra khỏi tòa nhà văn phòng của tập đoàn Từ thị, tôi ngoảnh lại nhìn, giữa bầu trời đêm lấp lánh ánh sao, đèn trên tầng sáu mươi chín vẫn còn sáng.

*

Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh một lần Từ Gia Lạc đưa tôi đến văn phòng tầng sáu mươi chín của anh. Hôm đó Từ Gia Lạc tăng ca một lát, lúc ra ngoài là sáu giờ chiều, mà người ở tầng sáu mươi chín đã về hết rồi.

Lúc đó tôi thấy lạ nên hỏi Từ Gia Lạc: "Tập đoàn Từ thị các anh là doanh nghiệp lớn như vậy, kinh doanh nhiều mảng thế mà không ai tăng ca sao?"

Từ Gia Lạc đóng cửa văn phòng, khoác vai tôi đi về phía thang máy, giải thích: "Tầng sáu mươi chín là văn phòng Hội đồng quản trị, nếu không có việc gì lớn thì nhân viên đều tan làm đúng giờ."

Nhưng bây giờ… tôi nhìn điện thoại, đã chín giờ tối rồi, tầng sáu mươi chín vẫn sáng đèn.

Tôi thầm suy đoán: Chẳng lẽ việc kinh doanh của gia đình Từ Gia Lạc gặp vấn đề gì sao? Ngày 8 tháng 10, chỉ còn mười bốn ngày nữa là hết thời hạn nhiệm vụ, tôi lấy hết can đảm gửi cho Từ Gia Lạc một tin nhắn.

"Chúng ta gặp nhau một lát đi, ở quán cà phê cạnh công ty anh. Hai giờ chiều, em đợi anh."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngại Quá, Chia Tay Vô Hiệu! - Chương 20 | Đọc truyện chữ