Lúc đó tôi đã chia tay với Nhậm Quán Lâm và đang trong giai đoạn hẹn hò với Từ Gia Lạc. Nhậm Quán Lâm nghe nói tôi đang hẹn hò với một công t.ử nhà giàu nên cứ chây ì không muốn trả tiền cho tôi.

Mà tôi vì muốn mở tiệm hoa, cần chuẩn bị vốn khởi nghiệp nên bất đắc dĩ phải đòi nợ anh ta mấy lần.

[Bắt đầu phát đoạn ghi hình thứ nhất.]

Trong đầu tôi xuất hiện hình ảnh lúc đó, giống như đang trải nghiệm lại một lần nữa. Trên màn hình hiện ngày: 10 tháng 9 năm 2017.

Tôi đang lén khóc trong phòng, trên chiếc điện thoại đẫm nước mắt là một tin nhắn Nhậm Quán Lâm gửi tới.

Nhậm Quán Lâm: "Tiền nợ cô tôi không định trả nữa, cô đừng đến tìm tôi nữa. Tôi có bạn gái mới rồi, không muốn cô ấy hiểu lầm."

Tôi: "Nếu anh không trả tiền, tiệm hoa của tôi sẽ không thể khai trương được."

Nhậm Quán Lâm: "Vậy cô cũng đừng có tìm tôi mà đòi!"

Tôi bị màn thao túng này của anh ta làm cho tức phát khóc, không hề chú ý thấy Từ Gia Lạc ở bên ngoài đã đẩy cửa phòng ra, nhìn tôi đầy xót xa rồi lại đóng cửa lại.

Tôi chợt nhớ ra, ngày hôm đó Từ Gia Lạc đã dùng tài khoản phụ đăng một dòng trạng thái trên Weibo.

Ngày 10 tháng 9 năm 2017: "Hôm nay thấy Nhiễm Nhiễm lén khóc, không biết là vì sao. Cô ấy trốn đi chắc chắn là không muốn mình biết, thôi thì không hỏi vậy."

Hóa ra là chuyện này! [Bắt đầu phát đoạn ghi hình thứ hai.]

Vẫn là hình ảnh xuất hiện trong đầu, ngày 15 tháng 9 năm 2017. Địa điểm là dưới lầu chung cư của tôi, Nhậm Quán Lâm đang chặn đường tôi khi tôi chuẩn bị đi hẹn hò với Từ Gia Lạc.

Nhậm Quán Lâm vẻ mặt hống hách: "Nghe nói dạo này cô quen được một cậu ấm cơ à, vậy thì số tiền tôi nợ cô, cô đừng đòi nữa nhé."

Tôi tức đến run người: "Bắt cá hai tay còn mượn tiền không trả, anh có còn là đàn ông không?"

"Cô đã dựa hơi đại gia rồi, còn cần chút tiền lẻ này của tôi làm gì? Cô chỉ cần nũng nịu một tí là người ta vung tiền cho cô ngay ấy mà!"

Tôi vừa thất vọng vừa phẫn nộ, tự trách mình lúc trước mù quáng mới nhìn trúng loại đàn ông này, nhưng tôi cũng không chịu thỏa hiệp, nghĩ đến việc tiệm hoa khai trương cần vốn, nhất định phải đòi lại số tiền đã cho anh ta vay.

"Tiền của anh ấy là của anh ấy, tiền của tôi là của tôi, đều không liên quan gì đến anh. Có vay có trả là lẽ đương nhiên, anh không hiểu sao?"

Chúng tôi đang giằng co thì xe của Từ Gia Lạc đến đón tôi đã đỗ dưới lầu, anh hạ kính xe xuống, gọi tôi một tiếng: "Tô Nhiễm!"

Tôi lườm Nhậm Quán Lâm rồi lên xe của Từ Gia Lạc. Nhưng Nhậm Quán Lâm mặt dày không chịu buông tha, bám vào cửa xe nói với Từ Gia Lạc: "Anh là bạn trai mới của Tô Nhiễm phải không? Tôi..."

Tôi thấy xấu hổ muốn c.h.ế.t, vội vàng giục Từ Gia Lạc lái xe mới cắt đuôi được gã đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Người đó là ai? Không phải là lưu manh đấy chứ? Có cần anh xuống dạy cho gã ta một bài học không?" Từ Gia Lạc sa sầm mặt, vừa lái xe vừa hỏi tôi.

Tôi do dự một chút, thấp giọng nói: "Bạn trai cũ của em."

Tay lái của Từ Gia Lạc khựng lại, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng: "Hai người... chia tay rồi vẫn còn liên lạc sao?"

Cứ nghĩ đến chuyện này là tôi lại thấy uất ức, ngặt nỗi trước mặt Từ Gia Lạc lại không thể nói ra, nói ra thì mất mặt lắm. Nghĩ đến những chuyện khốn nạn mà Nhậm Quán Lâm đã làm trước kia, nước mắt tôi trào ra.

"... Xin lỗi." Từ Gia Lạc vội vàng rút khăn giấy đưa cho tôi, xin lỗi: "Anh không nên hỏi."

Tôi lau nước mắt, lắc đầu.

Lúc đó tôi không chú ý, nhưng bây giờ nhờ sự trợ giúp của hệ thống, mọi chi tiết đều hiện lên rõ ràng. Gương mặt Từ Gia Lạc phủ một lớp sương mù, anh trầm ngâm: "Bạn trai cũ của em... khiến em đau lòng đến thế sao? Anh thấy dáng vẻ của gã, hình như vẫn còn chưa dứt tình với em, em..." Đúng lúc gặp đèn đỏ, Từ Gia Lạc nghiêng đầu nhìn tôi, đôi mày hơi nhíu lại, trong mắt thoáng hiện vẻ cô độc, nhưng tôi đang cúi đầu khóc nên không hề nhận ra.

Anh ướm hỏi: "Tại sao em không quay lại bên cạnh gã?"

Tôi lau nước mắt, trả lời: "Anh ta đã có bạn gái mới. Là anh ta ngoại tình, trong lúc đang quen em lại qua lại với đàn em khóa dưới."

Từ Gia Lạc rủ hàng mi, nhíu mày, vẻ mặt đầy đau lòng.

Thấy cảnh này, tôi nhớ lại nội dung Từ Gia Lạc đăng trên Weibo phụ.

Ngày 15 tháng 9 năm 2017: "Hôm nay hình như vô tình biết được lý do Nhiễm Nhiễm không vui. Tuy có chút buồn, nhưng đều là chuyện đã qua rồi, mình không để tâm. Không sao cả."

Cuối cùng tôi cũng phản ứng lại, hỏi hệ thống: "Chẳng lẽ anh ấy hiểu lầm tôi vẫn còn tình cảm với Nhậm Quán Lâm?"

[Dựa theo tình hình lúc đó, đúng là vậy.]

Tôi thấy uất ức vô cùng: "Tôi khóc chỉ vì phẫn nộ chuyện Nhậm Quán Lâm không trả tiền, còn vu khống tôi là loại người dùng nhan sắc đổi tiền, chứ không phải vì còn tình cảm với anh ta, tôi bị oan quá!"

Tôi nhớ lại lúc đó, dù đang rất thiếu tiền nhưng trước mặt Từ Gia Lạc tôi vẫn nói là đủ dùng, chính là vì không muốn mang tiếng dựa hơi đại gia, nhưng giờ xem ra...

Lúc đó chắc hẳn Từ Gia Lạc cũng rất thất vọng nhỉ? Rõ ràng chúng tôi là người yêu của nhau, nhưng khi gặp khó khăn tôi lại không chịu nói với anh...

"Có phải chuyện tôi và Từ Gia Lạc chia tay... tôi cũng có trách nhiệm không?"

[Mời ký chủ xem nốt đoạn ghi hình cuối cùng.]

Thời gian hiển thị trên đoạn ghi hình là ngày 16 tháng 9 năm 2017.

Tôi nhận được điện thoại từ đồn cảnh sát: "Cô Tô Nhiễm, bạn trai cô là Nhậm Quán Lâm bị chúng tôi tạm giữ vì tội trộm cắp, mời cô đến một chuyến."

Tôi cầm điện thoại kinh ngạc thốt lên: "Cái gì? Nhậm Quán Lâm vào đồn cảnh sát rồi sao!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngại Quá, Chia Tay Vô Hiệu! - Chương 18 | Đọc truyện chữ