Khuôn mặt thanh tú khôi ngô của cậu ấy phóng to ngay trước mắt tôi, dưới hàng mi cong v.út là đôi mắt sáng lấp lánh như những vì sao.
Đáng tiếc là sau này, tôi hoàn toàn chẳng còn cơ hội nào được quẹt thẻ thay cậu ấy ở căng tin nữa.
Trần Trạch Lâm thật sự là một người vô cùng tốt đẹp, tốt đến mức khiến tôi không kìm lòng được mà hết lần này đến lần khác ngoái đầu dõi theo cậu ấy.
Tôi nên làm thế nào mới có thể xích lại gần cậu ấy thêm một chút, dẫu chỉ là một chút xíu nữa thôi đây.
14.
Lễ Quốc khánh trường cho nghỉ, tôi lại sắp không được gặp Trần Trạch Lâm rồi.
Hồi nhỏ tôi luôn ghét đi học, nhưng từ khi gặp cậu ấy, ngày nào tôi cũng mong ngóng đến trường.
Thậm chí tôi còn ích kỷ mong sao kỳ nghỉ của trường ít đi một chút, như vậy tôi sẽ có thể được nhìn thấy cậu ấy nhiều thêm một chút.
Kỳ nghỉ kết thúc chưa được bao lâu, trường Trung học số 1 chuẩn bị tổ chức đại hội thể thao.
Chạy 800 mét quả thực là một cự ly đòi hỏi cả văn lẫn võ, lớp phó thể thao gào rát cả họng đã lâu mà vẫn chẳng có ai chịu đăng ký.
Thế là đành phải rút thăm để quyết định xem ai sẽ đi thi.
Từ nhỏ đến lớn, thể lực của tôi luôn rất kém.
Là một đứa nhảy xa chỉ được một mét rưỡi, tôi ngồi dưới bục âm thầm siết c.h.ặ.t cây b.út, cầu nguyện ngàn vạn lần đừng có bốc trúng mình.
"Uông Viễn Phương, bạn học đầu tiên."
"Tống Thiến Thiến, bạn học thứ hai."
……
"Giang Vũ Yên, bạn học cuối cùng."
Các bạn xung quanh không bị bốc trúng đều thở phào nhẹ nhõm, còn tôi thì mếu máo trưng ra bộ mặt như đưa đám.
Trong lòng tôi thầm cảm thán sao mình lại xui xẻo đến thế, lại vừa âm thầm cầu nguyện vào ngày hôm đó Trần Trạch Lâm tuyệt đối đừng xuất hiện trên đường chạy.
Ngày diễn ra đại hội thể thao, tôi căng thẳng đến mức hơi run rẩy, cô bạn cùng bàn ngồi cạnh không ngừng lên tiếng an ủi.
Thật may quá, tôi không nhìn thấy bóng dáng của Trần Trạch Lâm trên sân thể d.ụ.c.
Nhưng tôi lại nhìn thấy Mạnh Thư đang khởi động ở một bên, cô ấy buộc tóc đuôi ngựa vểnh cao, trên gương mặt ngập tràn nụ cười thanh xuân rạng rỡ.
Xung quanh có rất nhiều người cổ vũ cho cô ấy, đến cả tôi cũng không nhịn được mà bị cô ấy thu hút.
Khoảnh khắc tiếng s.ú.n.g "đoàng" vang lên, chẳng hiểu sao tôi lại nảy sinh suy nghĩ muốn chạy cho hết đường đua này.
Đến chính bản thân tôi cũng chẳng hiểu nổi là mình đang ganh đua với cô ấy, hay là đang phân cao thấp với chính mình nữa.
"Giang Vũ Yên, cậu không sao chứ?"
Khoảnh khắc cuối cùng trước khi ngất xỉu, tôi đã nghe thấy câu nói này.
Trong cơn mê man, tôi lờ mờ nhìn thấy các bạn xung quanh đang chạy ào về phía mình.
Lúc tỉnh lại thì tôi đã nằm trong phòng y tế, thầy Giang vẻ mặt đầy lo lắng sờ sờ trán tôi: "Không chạy nổi thì đừng chạy, con cố sức chống đỡ làm cái gì?".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Bố ơi, con chỉ là muốn thử xem sao thôi mà."
Thầy Giang đứng cạnh sầm mặt xuống, đưa tay xoa xoa đầu tôi: "Con không biết bản thân mình nặng nhẹ bao nhiêu cân lượng sao, lại còn đòi thử với chả thi!".
Thế là tôi chọn cách im lặng không nói lời nào, lặng lẽ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trên hàng rào sắt màu đen của trường, hoa tường vi đang độ nở rộ tươi đẹp nhất, từ sân thể d.ụ.c thỉnh thoảng lại vọng đến từng đợt tiếng hò reo.
15.
Đại hội thể thao kết thúc, tôi liền gặp ngay Trần Trạch Lâm đang đi xuống lầu.
Ngay khoảnh khắc sượt qua nhau, cậu ấy đột nhiên quay đầu lại, kéo lấy vạt áo đồng phục của tôi.
"Bạn học Giang Vũ Yên, cậu không sao chứ?"
Cậu ấy dường như cũng nhận ra hành động của mình có phần không ổn, lập tức buông tay ra rồi hơi ngượng ngùng gãi gãi đầu.
Bốn mắt nhìn nhau, mặt tôi tức thì đỏ bừng.
"Không sao đâu, tớ khỏe rồi, chắc là do thời tiết nóng quá thôi."
Cậu ấy thở phào nhẹ nhõm, mở miệng nói: "Vậy... tôi đi trước nhé?"
Tôi nhìn theo bóng lưng của cậu ấy mà ngẩn ngơ đứng lặng tại chỗ, lại không ngờ đúng lúc này cậu ấy cũng ngoảnh đầu nhìn lại.
Dáng người Trần Trạch Lâm cao ráo thẳng tắp, đứng trên hành lang, diện một bộ đồng phục màu xanh trắng vô cùng sạch sẽ.
Cậu ấy nhướng nhướng mày: "Bạn học Giang Vũ Yên, hôm nay hình như cậu lại quên chủ động chào hỏi tôi rồi."
Hôm đó sự chú ý của tôi đã bị nhiệt độ từ đầu ngón tay của cậu ấy lúc kéo vạt áo tôi làm cho chệch hướng.
Nên hoàn toàn không để ý tới việc làm sao mà cậu ấy biết được chuyện tôi phải vào phòng y tế.
Càng không ngờ rằng ngày hôm sau bản thân tôi lại đột nhiên bị cảm phát sốt.
Sau khi hạ sốt, tôi liền ngựa không dừng vó mà tức tốc chạy về trường.
"Đây là t.h.u.ố.c ai cho vậy?"
Tôi nhìn vỉ t.h.u.ố.c trong ngăn bàn với vẻ mặt đầy nghi hoặc, rõ ràng bản thân tôi đâu có mang t.h.u.ố.c cảm đến trường.
Cô bạn cùng bàn cũng ngơ ngác nhìn tôi rồi lắc đầu: "Đây không phải là t.h.u.ố.c của cậu sao?".
"Đâu có, trong ngăn bàn của tớ vốn dĩ làm gì có t.h.u.ố.c."
Cô ấy nhìn tôi với vẻ mặt đầy trêu chọc: "Biết đâu lại là chàng tiên Ốc nào đó đang yêu thầm cậu để đấy."
Tiếng chuông vào lớp reo lên, tôi nhìn vỉ t.h.u.ố.c trước mặt mà vẫn không có lấy một chút manh mối nào.
Không biết là bạn học nào đã để nhầm nữa.
Sau khi tan học, cô bạn cùng bàn nhìn vỉ t.h.u.ố.c cảm trong ngăn bàn tôi với vẻ mặt vô cùng hóng hớt: "Vũ Yên, cậu có người mình thích không, lén nói cho tớ nghe đi, tớ đảm bảo sẽ không kể cho ai khác đâu."
Dạo gần đây trong lớp có vài bạn đang lén lút yêu đương.
====================